Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Chương 252-??? - Chương 274: Một ngày của Trương Thuật Đồng (Thượng)

Chương 274: Một ngày của Trương Thuật Đồng (Thượng)

"... Điểm thần kỳ chính là ở đây," lúc nói câu này, Thanh Dật kéo bọn họ lùi lại mấy mét, "Tớ bắt đầu nói chuyện với nó, được rồi, cảm nhận được chưa?"

"Hình như là có chút thật?" Trương Thuật Đồng không hiểu sao cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Bọn họ đang đối diện với bức tượng hồ ly sợ hãi trong cống thoát nước.

"Dùng thuật ngữ game mà nói, nó đang 'nạp năng lượng', phạm vi ảnh hưởng lớn hơn chúng ta tưởng tượng." Thanh Dật lấy một tấm bản đồ ra, dùng bút chì vẽ một đường, "Giả sử phạm vi là một vòng tròn rất lớn, các cậu xem, vừa khéo trùng với tuyến đường phà qua lại, điều này nói lên cái gì?"

"Cái gì?" Nhược Bình hỏi.

"Nói lên rằng cả một chuyến phà đều có khả năng bị hồ ly kéo vào trong mơ."

"Không phải nói là chạm vào hồ ly mới nhập mộng sao?"

"Không nhất định," Thanh Dật lắc đầu, "Thuật Đồng lúc đó cũng bị kéo vào trong mơ, nhưng lúc ấy cậu ấy căn bản không chạm vào tượng điêu khắc, lại xem cái này."

Nói rồi, Thanh Dật móc từ trong túi ra một cái túi giấy, Nhược Bình từ sớm đã chú ý tới trong túi cậu ta phồng phồng, nhưng không biết đựng cái gì, bây giờ cô rốt cuộc cũng nhìn rõ ——

Một con chuột từ trong túi ni lông chạy ra, hoảng hốt chạy trốn về phía trong cống thoát nước.

Sắc mặt Nhược Bình thoắt cái trắng bệch:

"Cậu cậu cậu, cậu thế mà lại mang theo thứ này bên người..."

Nhưng lời còn chưa dứt, khi con chuột vừa chạy vào cống thoát nước, lại trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, không nhúc nhích.

Theo đó, cảm giác âm lãnh sau lưng Trương Thuật Đồng đột nhiên biến mất, bức tượng dường như lại biến thành một hòn đá bình thường.

Nhược Bình kinh ngạc nói không nên lời:

"Từ từ từ từ, sao ngay cả chuột cũng có thể ảnh hưởng?"

"Cho nên ấy à, đối với loại năng lực siêu nhiên này, tốt nhất là bớt đưa ra kết luận thì hơn."

"Vậy chúng ta còn ở đây phân tích cái gì?"

"Cậu vẫn chưa nghe hiểu, thôi bỏ đi, Thuật Đồng nói đi."

Trương Thuật Đồng nói:

"Lúc nó ở trong hồ không ảnh hưởng đến người khác, còn ở trên bờ thì sao?"

Nhược Bình sửng sốt:

"Ở trên bờ, không phải bị đám sinh viên kia nhặt được sao?"

"Vậy trước khi bọn họ nhặt được có ai bị kéo vào trong mơ không?"

Nhược Bình không nói nên lời.

Thanh Dật tiếp lời:

"Bọn tớ nghĩ như thế này, nếu tượng điêu khắc vẫn luôn ở trên bờ, sẽ luôn có người qua đường vô tình trúng chiêu, giống như con chuột kia, nhưng bao nhiêu năm nay chỉ có đám sinh viên kia bị hại, điểm này Thuật Đồng cũng đã đi đồn công an kiểm chứng."

"Vậy..."

"Trừ khi hồ ly ngay từ đầu không ở trên bờ," Trương Thuật Đồng nói, "Có người đã đặt nó ở bên bờ."

"Mà vị trí ban đầu của nó, rất có khả năng chính là tế đàn kia." Thanh Dật nói.

"Có người cố ý mưu tính, âm mưu nhắm vào mấy người chúng ta?" Nhược Bình vừa nói xong liền phủ nhận, "Nhưng cũng không đúng, đây là chuyện của tám năm trước, cho dù có âm mưu cũng là nhắm vào đám sinh viên kia."

"Đây chính là vấn đề hiện tại, nếu là do con người làm, nguyên nhân là gì? Tại sao phải mang đến bờ sông?" Thanh Dật nhún nhún vai, "Nhưng bất kể phía sau ẩn giấu cái gì, tớ kiến nghị đặt nó trở lại tế đàn, để ở đây quá nguy hiểm."

Bọn họ chỉ nói vài câu, cảm giác âm lãnh kia lại bò lên người.

Bức tượng lại bắt đầu "nạp năng lượng" rồi.

Thanh Dật cũng dứt khoát, cậu ta nhắm mắt lại, đi vài bước về phía cống thoát nước, dùng cái túi ni lông màu đen đựng chuột trùm lên tượng điêu khắc, làm xong tất cả những việc này, ba người mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đỗ Khang đâu?" Trương Thuật Đồng gõ chữ trên điện thoại.

"Xấu hổ rồi." Nhược Bình trả lời, "Tối qua tớ gửi ảnh cho cậu ấy rồi."

"Da mặt cậu ấy mỏng, cậu chú ý chút, có chuyện gì chi bằng nói trong nhóm."

"Đã rõ đã rõ."

"Có phải nên nhắc với cậu ấy một câu về nhóm chat này không?" Trương Thuật Đồng lại hỏi, "Giấu lâu quá cậu ấy có thể sẽ có ý kiến."

"Cậu ấy à, chắc cũng ổn thôi." Nhược Bình hỏi, "Nếu đổi lại là cậu, cậu có để ý không?"

"Tớ?" Trương Thuật Đồng cảm thấy câu hỏi này rất không đầu không đuôi, "Cũng bình thường."

Nhược Bình thoát khỏi "Nhóm Thiết Thụ Nở Hoa":

"Vậy tớ tranh thủ thời gian nói với cậu ấy."

"Được, chuyện bức tượng để mình tớ đi là được, đến lúc đó liên lạc." Trương Thuật Đồng xách túi ni lông lên.

"Cậu đi một mình không vấn đề gì chứ?"

"Người đông mới dễ xảy ra chuyện." Cậu nói đùa một câu, "Xảy ra chuyện các cậu đúng lúc đến cứu tớ."

"Phủi phui cái mồm quạ đen."

"Thật ra là đúng lúc phải đi bệnh viện một chuyến, kê chút thuốc."

Sự thật chứng minh, là cậu nghĩ nhiều rồi, tuy rằng cố ý thêm một câu giải thích "kê thuốc", nhưng đám bạn thân cũng không mấy để tâm, chỉ có Nhược Bình thuận miệng hỏi một câu:

"Bị cảm à?"

"Hơi hơi."

Con chuột đang nằm rạp trên mặt đất đột nhiên rùng mình một cái, chạy biến đi mất.

Mọi người nhìn một lát, vẫy tay chào tạm biệt, Thanh Dật đạp xe chở cậu đến bên trạm xe:

"Dạo này cậu thay đổi nhiều lắm đấy, Thuật Đồng."

"Cái gì?" Trương Thuật Đồng đang xem nhóm chat bốn người, Đỗ Khang nói hôm nay có chút việc, nhờ Zorro thay mặt cậu ta bắt một con chuột đưa cho Thanh Dật, tin rằng mọi người đã cảm nhận được sự bất ngờ này vân vân.

"Cảm giác cậu có rất nhiều tâm sự." Thanh Dật cũng không vội, ngồi trên xe cùng cậu đợi xe, "Mấy cuối tuần này bọn tớ định rủ cậu ra khỏi đảo chơi, đều bị cậu từ chối, ngay cả cá cũng không câu nữa."

"Cho tớ giải thích một chút, không đi câu cá là vì câu không được."

"Vậy tức là thừa nhận tớ nói đúng rồi chứ gì?"

Trương Thuật Đồng cũng không già mồm:

"Hơi lo âu chút thôi."

"Bởi vì người đàn ông dưới tầng hầm kia?"

Sau đó Trương Thuật Đồng kể chuyện gặp phải đối phương cho đám bạn thân nghe.

"Đại khái thế," Cậu nói lấp lửng, "Có một người vẫn luôn nấp trong bóng tối nhìn chằm chằm cậu, sao có thể thả lỏng được."

"Cũng đúng." Thanh Dật thở dài nói, "Chỉ có thể đợi lần sau vậy."

Không thể chỉ gửi gắm hy vọng vào lần sau a...

Trương Thuật Đồng lại thầm nghĩ.

Xe buýt tới, cậu tìm một chỗ ngồi, trong toa xe lắc lư xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, túi ni lông trong tay nặng trĩu, còn nhớ một câu nói của người phụ nữ bí ẩn kia, có một câu đố về con hồ ly chưa được giải đáp, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có con hồ ly thứ ba phù hợp điều kiện.

Không lâu sau cậu xuống xe, rẽ về phía sau bệnh viện, buổi sáng người còn chưa tính là quá đông, không cần lo lắng tai vách mạch rừng, Trương Thuật Đồng lấy chìa khóa nhà cũ ra, mở cửa phòng.

Kể từ sau khi thay khóa đây là lần đầu tiên tới đây, không khí mục nát phả vào mặt, hỗn hợp với mùi nấm mốc do nước mưa chưa bốc hơi sạch sẽ, mặt đất rất trơn, không ít nơi mọc ra rêu xanh mới, Trương Thuật Đồng hai tay nắm lấy vòng kéo cửa sắt, đếm ngược trong lòng, đột ngột phát lực.

Thời gian này rèn luyện vẫn có hiệu quả —— cửa sắt bị kéo ra, tuy rằng vẫn mệt bở hơi tai, nhưng nếu là trước kia chỉ dựa vào bản thân cậu tuyệt đối không kéo ra nổi, cái giá phải trả là bả vai lại bắt đầu đau rát, Trương Thuật Đồng bịt mũi miệng đi xuống cầu thang, băng qua hành lang dài hẹp sâu hun hút, sau đó bò qua sân thượng.

Cậu do dự một chút, không đặt tượng điêu khắc về chỗ cũ, mà trực tiếp ném túi ni lông xuống đất, Trương Thuật Đồng chụp một tấm ảnh, đèn flash lóe lên, cậu gửi vào trong nhóm:

"Đã đưa đến nơi an toàn."

Nhóm chat có hai cái, có đôi khi cậu sẽ không phân rõ được cái nào là cái nào, ví dụ như bây giờ, vốn dĩ nên gửi vào "The four", lại lỡ tay gửi vào Tổ quan sát Đỗ Khang.

"Đánh giá năm sao."

Nhược Bình trả lời bằng biểu tượng ngón tay cái.

Dùng từ cũng thời thượng phết...

Cậu lầm bầm trong lòng một câu, lại quay trở lên mặt đất, khóa cửa nhà cũ lại cẩn thận, không lâu sau Trương Thuật Đồng đi vào sảnh bệnh viện, lấy số cho mình.

"Khoa ngoại, tầng hai."

Cậu ngồi trên ghế dài, nghe động tĩnh trong phòng khám, phán đoán từ giọng điệu, dường như là bác sĩ trước kia khám chân cho Lộ Thanh Liên.

"... Trẹo chân rồi?"

"Về đắp chút thuốc, vị trí này thì đừng có chạy nhảy lung tung."

Lại là một người bị trẹo chân, nhưng chuyện này vào mùa đông quá phổ biến, mặt đường trơn trượt, sơ ý một chút là sẽ bị trẹo.

"... Tôi xem bệnh án chút, trước kia cũng từng trẹo chân ở vị trí này?"

Nữ bác sĩ lại hỏi:

"Đợi dưỡng khỏi rồi đến một lần nữa, tôi dạy cô tập phục hồi chức năng, cẩn thận bị trẹo khớp cổ chân theo thói quen..."

Trương Thuật Đồng tra cứu bệnh này trên điện thoại, cảm thấy triệu chứng hơi giống Lộ Thanh Liên, thảo nào cô ấy cứ hay bị thương ở chân, cậu xem qua phương pháp phục hồi chức năng một lượt, học thuộc lòng, chuẩn bị hôm nào gặp Lộ Thanh Liên sẽ phổ cập khoa học cho cô ấy.

"Người tiếp theo."

Trương Thuật Đồng đứng dậy.

Lại vài phút sau, cậu mặc quần áo chỉnh tề từ phòng khám đi ra, loại vết thương này chẳng có cách nào tốt, chỉ có tĩnh dưỡng, vì thế bị bác sĩ dạy dỗ một trận, nói cậu băng bó khá đẹp, sao lại không biết dưỡng thương cho tốt?

Thật ra băng bó cũng không phải cậu quấn.

Trương Thuật Đồng thầm thở dài, từ tết Dương lịch đến nay, cậu vẫn luôn xoay như chong chóng, không phải đi khắp nơi tìm người đất, thì là nghiên cứu phương pháp đối phó người đất, hoặc là điều tra chuyện hồ ly và rắn, đương nhiên quan trọng nhất là, làm thế nào để kết thúc sự truyền thừa của người coi miếu, có chuyện tiến triển không tệ có chuyện hoàn toàn không có manh mối, luôn cho cậu một loại cảm giác thời gian không đủ dùng.

"Hôm nay sao không dẫn bạn học nữ đến thế?" Cô y tá vừa bôi thuốc cho cậu vừa hỏi.

"Tôi tự mình bị thương dẫn người khác đến làm gì."

Đối phương vỗ đùi như phát hiện ra lục địa mới:

"Chị hình như phát hiện ra một quy luật, cậu đến bệnh viện nhiều lần như vậy, không phải bạn học cậu bị thương, thì là chính cậu bị thương?"

"... Không bị thương đến bệnh viện làm gì?"

"Hình như cũng đúng?" Cô ấy lại chợt hiểu ra.

Này này, hóa ra chị không phải cố ý kể chuyện cười à...

Trương Thuật Đồng cũng không rõ hàm lượng vàng của chị y tá này có bao nhiêu, nhưng vẫn ôm tâm lý thử một lần, hỏi:

"Về mặt y học mà nói, sinh con chỉ sinh con gái, chuyện này có khả năng không?"

"Đương nhiên là có." Cô y tá nghĩ cũng không nghĩ liền nói.

Trương Thuật Đồng có chút kinh ngạc, chỉ nghe giọng điệu đối phương thản nhiên:

"Thế này, lát nữa cậu ra khỏi cổng bệnh viện cứ đi thẳng về phía trước, đếm đến cây cột điện thứ ba thì dừng lại, là biết ngay."

"Ý gì?"

"Quảng cáo nhỏ đó, có bán thuốc chuyên sinh con trai, có hiệu quả hay không thì chị không biết."

Khóe mắt Trương Thuật Đồng giật giật:

"Không đùa đâu."

"Chuyện này cậu hỏi chị cũng vô dụng, năm đó chị học điều dưỡng ở trường y tá, ồ, ngược lại có nghe nói đến một cách giải thích, nếu gen của đằng gái biểu hiện quá mạnh, có lẽ sẽ luôn sinh con gái."

"Sao em cảm thấy hoàn toàn không đúng nhỉ?"

"Ồ, nói bừa đấy."

Trương Thuật Đồng hết hứng thú ngồi tán gẫu, mặc dù bệnh viện bây giờ không tính là quá bận, cậu nói cảm ơn, đứng dậy ra khỏi phòng bệnh.

Cậu ngồi trên xe buýt không mục đích, vẫn chưa nghĩ ra lát nữa đi đâu, Trương Thuật Đồng ngáp một cái, lại nhớ tới lời dặn của bác sĩ, dứt khoát về nhà nghỉ ngơi.

Xuống xe buýt, muốn về khu chung cư nhà mình cần đi qua một vùng ngoại ô hoang vắng, trên con đường nhỏ không người, Trương Thuật Đồng nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, cô xõa tóc dài, lẳng lặng đứng bên đường.

"Bạn học Lộ Thanh Liên, chào buổi sáng."

Xem ra người phụ nữ này hôm nay tâm trạng bình thường, không đáp lại lời chào của cậu.

Trương Thuật Đồng cũng không để ý, thuận miệng tán gẫu:

"Sáng sớm không lạnh sao, đừng nói với tớ điện thoại cậu lại bị hỏng nhé, nói chứ cậu có biết miếng dán cường lực không."

Nhưng Lộ Thanh Liên vẫn không nói chuyện, Trương Thuật Đồng sửng sốt một chút, nháy mắt dừng bước, xoay người bỏ chạy.

Trong khóe mắt, người phụ nữ quay mặt lại.

Cô vẻ mặt hờ hững, hay nói đúng hơn là không có biểu cảm, thậm chí khi hô hấp lồng ngực cũng không phập phồng.

Đây là khoảng trung tuần đến hạ tuần tháng một, đang là giữa mùa đông, thời tiết lạnh giá, chỉ cần đi trên đường cũng sẽ thở ra khói trắng.

Nhưng bên miệng cô không có khói trắng.

Đó không phải là Lộ Thanh Liên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!