Chương 366: Muốn Dạy Tôi Làm Việc Xấu Sao?
Tô Vân Chi hơi bình ổn lại nhịp thở, xoay người lại, trên khuôn mặt thanh khiết không chút tì vết nở một nụ cười, vóc dáng cô cao ráo lại lồi lõm rực lửa, tuyệt đối không nhìn ra dáng vẻ từng là một con nhóc xấu xí.
Kể từ khi Trương Thuật Đồng quen biết Tô Vân Chi, cô dường như chính là bộ dạng hoàn mỹ này.
"Chị nghĩ, có lẽ là từ nhỏ đã chịu đủ sự quan tâm và thương hại rồi, cho nên ngay cả người bạn thân nhất cũng phải giấu giếm. Thứ gọi là tình yêu này sẽ mang đến cho em sự ấm áp, cũng sẽ trói buộc khiến em ngạt thở, nhưng không có cách nào khác, nếu sau này gặp được nam sinh mình thích, nói không chừng chị cũng phải giấu cậu ấy cả đời."
"Tại sao?"
"Bởi vì sinh đẻ chính là đi một chuyến qua quỷ môn quan, có thể cả đời này đều không thể có một đứa con của riêng mình, lo lắng bị nhìn bằng con mắt khác, mặc dù còn rất xa mới đến những chuyện này."
Trương Thuật Đồng lặng lẽ gật đầu một cái.
Tô Vân Chi lại bỗng nhiên kêu lên một tiếng:
"Có phải chị nói hơi nhiều rồi không?"
"Em khá là muốn nghe thử."
"Thật không công bằng, vậy thì cũng trao đổi một bí mật với chị đi, học đệ."
"Làm gì có bí mật nào." Trương Thuật Đồng dừng một chút, "Nếu cứ phải nói, đột nhiên nhớ tới em trước kia cũng từng thích một nữ sinh."
"Ồ." Tô Vân Chi hứng thú mở to hai mắt.
"Chắc là suy nghĩ cũng gần giống chị, không muốn bị nhìn bằng con mắt khác, cho nên có một số lời luôn nghẹn lại không nói." Trương Thuật Đồng nhìn bầu trời, "Luôn cảm thấy giữa hai bên đã rất hiểu nhau rồi, bây giờ nghĩ lại, thật ra không tính, cũng giấu cô ấy rất nhiều chuyện, có một lần cô ấy ngồi tàu hỏa đến một thành phố khác thăm em, cùng em ngồi trên ghế đá công viên hai tiếng đồng hồ, nhưng chúng em không nói với nhau một câu nào."
"Mặc dù chị cảm thấy em đang nói thật, nhưng..." Học tỷ nhịn không được che miệng cười nói, "Nếu tuổi em lớn hơn một chút nữa sẽ có sức thuyết phục hơn đấy, nói không chừng chị cũng sẽ bị dáng vẻ u buồn của em làm cho mê mẩn ồ."
"Chị có nghe nữa hay không?" Da mặt Trương Thuật Đồng hơi nóng ran, "Với lại em đã mười sáu tuổi rồi."
Tô Vân Chi vội vàng vỗ tay, làm ra tư thế rửa tai lắng nghe.
"Được rồi, thật ra là lừa chị đấy." Trương Thuật Đồng dang hai tay.
"Chị biết ngay là không nói thật mà." Học tỷ bực bội nói.
"Tại sao?"
"Em ở trên đảo, muốn đi thăm em cũng là ngồi tàu thủy."
"Ồ," Cậu bừng tỉnh đại ngộ, "Sơ hở tày trời."
"Cô gái đó thật sự tồn tại?"
"Tồn tại."
"Ở thành phố bên cạnh?"
"Ừm."
"Vậy em có thể ngồi tàu thủy đi tìm cô ấy ồ."
"Có một câu nói, hình như là trong truyện tranh," Trương Thuật Đồng chuyển lời nói, cậu mặc dù không xem phim Hàn Quốc không đọc tiểu thuyết ngôn tình nhưng có xem truyện tranh, "Nói ý nghĩa của từ 'bỏ lỡ', trọng điểm nằm ở chữ phía sau, có nghĩa là..."
Lời chưa nói xong, lại là một tiếng cười khẽ.
Tô Vân Chi chắp hai tay lại, nhịn cười rất đau khổ:
"Xin lỗi, chị thật sự cảm thấy lời em nói rất có triết lý, nhưng cứ nghĩ đến tuổi tác của học đệ em là lại nhịn không được muốn cười."
Trương Thuật Đồng cũng đành bất lực cười cười.
Học tỷ chớp chớp mắt:
"Nhưng mà, cho dù biết lời em nói không phải là thật, lúc muộn phiền cũng có thể đến tìm chị trút bầu tâm sự ồ, có thể không giúp được gì, nhưng có một số lời khó có thể nói ra miệng với bạn bè đồng trang lứa nhỉ."
"Có lẽ thực sự là như vậy." Trương Thuật Đồng nghĩ nghĩ, từ tận đáy lòng nói, "Đa tạ chị rồi."
"Không có gì, giống như những lời tối nay chị nói với em, chị cũng không thể nói ra miệng với bạn bè đồng trang lứa, cho dù là Tiểu Kiều."
"Hóa ra cách sử dụng chính xác của học đệ là như vậy."
"Ai bảo không phải chứ?" Tô Vân Chi mở lời trêu đùa, "Đúng rồi, em còn nhớ lời đồn trên con tàu này không?"
"Ồ, cái đó a... Người phụ nữ tự sát?"
"Không, ý chị là người vốn không nên tồn tại kia, còn nhớ lúc chị đi từ tầng một chạm mặt nhân viên công tác không, cô ấy nói người phụ nữ mười hai giờ đêm vẫn còn lang thang trên hành lang chính là nữ quỷ kia," Tô Vân Chi cười cười, "Chị biết em rất đa nghi, có phải từ lúc đó đã bắt đầu nghi ngờ chị rồi không?"
Trương Thuật Đồng bị nghẹn một cái, phụ nữ loại sinh vật này quả nhiên là như vậy, bọn họ nhìn rất rõ ràng, chỉ là không muốn vạch trần, có lẽ là không quan tâm, có lẽ là hy vọng bạn chủ động thừa nhận.
"Nhưng cũng không trách em được, thật ra chị lúc đó cũng giật nảy mình, giống như người làm chuyện xấu sẽ bất giác chột dạ vậy, chị dường như thật sự trùng khớp một cách bất ngờ với cách nói đó nhỉ."
Tô Vân Chi thất thần vin vào lan can:
"Cái gì gọi là vốn nên tồn tại cái gì gọi là vốn không nên tồn tại? Người vốn nên chết đi lại không chết đi? Chị còn nhớ mấy năm trước đi bệnh viện tái khám, bệnh viện trên tỉnh, lúc nhỏ thường xuyên đi, vị bác sĩ năm đó rất kinh ngạc nhận ra chị, nói cháu thật sự đủ may mắn đấy. Trong mắt ông ấy một đứa trẻ bị bệnh tim bẩm sinh cho dù may mắn sống sót, cũng gần như không thể nào khỏe mạnh như vậy được. Bố chị nghe xong liền có chút không vui, nhưng chị biết bác sĩ nói sự thật, trên thế giới này mỗi ngày có bao nhiêu người chết đi, mà vận may của chị lại tốt hơn bọn họ một chút."
"Nhất định sẽ sống khỏe mạnh rất lâu." Trương Thuật Đồng nhẹ nhàng nói.
"Chị không phải bi quan đâu, chỉ là nghĩ đến lời vừa nãy của em, nam sinh nhỏ tuổi lấy đâu ra nhiều cảm khái như vậy, nhìn mà khiến người ta muốn véo em một cái. Còn về bản thân chị ấy à, ngược lại cũng không có tư cách nói em, trước khi gặp em chị vừa mới cãi nhau vài câu với mẹ chị, lúc bà ấy gọi điện thoại tới vào buổi trưa chị đang ngủ, Tiểu Kiều nhận máy, không cẩn thận lỡ miệng nói ra chuyện đánh bóng chuyền dưới nước, bà ấy liền có chút lo lắng, thật ra chị biết rất nguy hiểm, một khi ngã xuống là hỏng bét, nhưng chị chính là tò mò, bởi vì chưa từng chơi như vậy bao giờ."
Thảo nào ánh mắt lúc đó cô nhìn quả bóng da giống như đánh giá một món đồ chơi mới lạ, cũng thảo nào gia nhập câu lạc bộ nhiếp ảnh, đợi đến năm lớp 11 cô nắm quyền quản lý liền biến câu lạc bộ nhiếp ảnh thành câu lạc bộ hoạt động ngoài trời, có một lần vào mùa đông bọn họ đi đến mặt hồ đóng băng trong công viên, chụp lại đám người trượt băng bên trên, Tô Vân Chi không trượt băng, lại chụp rất lâu một ngọn lau sậy bị đóng băng.
"Thật ra là rất tò mò với tất cả mọi thứ trên thế giới này đúng không?"
"Đúng vậy, muốn ôm lấy thế giới này một cái thật chặt." Cô bỗng nhiên dang hai tay, hét lớn về phía bờ đê, "Này! Này! Này! Có ai không! Có thể nghe thấy không ——"
Nhưng du thuyền chạy rất chậm, còn cách bờ rất xa, có thể nhìn thấy không có nghĩa là có thể nghe thấy, càng không có nghĩa là cô vươn tay ra có thể thật sự chạm vào thứ gì, Tô Vân Chi gào thét khản cả giọng, âm thanh lại không tính là lớn, rất nhanh đã tan biến không còn tăm hơi trong gió đêm, lúc đó màn đêm đã buông xuống, dọc theo bờ đê sáng lên ánh đèn, giống như hội đèn lồng tổ chức vào kỳ nghỉ đông, vô cùng phồn hoa, nơi đó du khách như mắc cửi, lại không có một ai đáp lại cô.
Tô Vân Chi thở hổn hển, ngại ngùng cười nói:
"Quả nhiên... Vẫn là không được a..."
"Này ——"
Trương Thuật Đồng cũng cất tiếng gọi to, hai người bọn họ hét cả nửa ngày, hét đến mức không kiêng nể gì cả, chim nước đậu trên mặt nước cũng phành phạch vỗ cánh bay lên, nhưng mãi cho đến khi cổ họng khô khốc mới ý thức được, cho dù thật sự có người đưa ra phản hồi, bọn họ làm sao có thể biết được chứ?
"Không được rồi không được rồi, thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi," Tô Vân Chi lau đi nước mắt nơi khóe mắt, cười nói, "Lát nữa giọng khàn rồi, đi ra ngoài thật sự sẽ bị Tiểu Kiều nghĩ bậy đấy."
Trương Thuật Đồng đành phải buông hai bàn tay đang làm thành loa khum trước miệng xuống.
Tô Vân Chi mãn nguyện vỗ vỗ ngực:
"Đã là chuyện bình thường không dám làm rồi, nghe nói muộn một chút nữa còn có pháo hoa ồ, tàu sẽ cập bến một khoảng thời gian."
"Định đi chơi?"
"Cũng rất khó." Cô than thở, "Buổi biểu diễn pháo hoa quy mô lớn thế này, không khí hiện trường ô nhiễm rất nghiêm trọng, sẽ có mùi thuốc súng rất nồng, chị đi rồi sẽ thở không nổi, em đoán xem mẹ chị vừa nãy nói thế nào? Con mới ra ngoài vài ngày đã không nghe lời rồi. Mặc dù trước khi lên tàu chị đã biết, nó mới là tiết mục quan trọng nhất của chuyến đi này."
"Thảo nào phải mang nhiều máy quay phim như vậy," Trương Thuật Đồng bỗng nhiên phản ứng lại, "Có thể chụp lại từ xa."
"Trả lời sai."
"Hửm?"
"Bởi vì bây giờ chị thay đổi chủ ý rồi."
Tô Vân Chi cười híp mắt nói:
"Đã rất tò mò với tất cả mọi thứ trên thế giới này, đương nhiên bao gồm cả pháo hoa, cũng..." Tô Vân Chi nhìn cậu, đột nhiên nhỏ giọng nói: "Bao gồm cả học đệ em nữa."
Giọng nói luôn dịu dàng của cô mang theo chút khàn khàn:
"Muốn dạy chị, đi làm chút chuyện xấu sao?"
...
"Muốn dạy chị, đi làm chút chuyện xấu sao?"
Một bông pháo hoa bùm một tiếng nổ tung trên bầu trời đêm, Trương Thuật Đồng như bừng tỉnh từ trong mộng, cậu nhìn khuôn mặt được ánh lửa soi sáng của Tô Vân Chi, mấp máy môi, lại không nói nên lời.
Thời gian cố tình lại trùng hợp như vậy, bạn đã sớm đồng ý cùng người này đi xem pháo hoa thì hết cách đi cùng một người khác, giống như bạn đã đẩy mở một cánh cửa trong đời, một cánh cửa khác từ đó sẽ đóng lại với bạn.
Hơn nữa không bao giờ mở ra nữa.
Cậu câm lặng ngưng mắt nhìn mặt nước, mặt nước đen kịt lúc này cũng được soi sáng, có thể nhìn thấy từng chùm ánh lửa liên tiếp nổ tung trên đỉnh đầu mọi người, nổ đì đùng, không ngớt bên tai. Nhưng đây chỉ là món khai vị của toàn bộ buổi tiệc tối, Trương Thuật Đồng cuối cùng cũng hiểu tại sao ngay cả người có tính tò mò rất nhạt như Lộ Thanh Liên cũng biết tối nay sẽ có một màn biểu diễn pháo hoa, bởi vì quả thực quá hoành tráng.
Ánh lửa thoảng qua liền mất, pháo hoa lác đác rớt xuống nước, Tô Vân Chi lẳng lặng nhìn khuôn mặt cậu, dường như đang chờ đợi câu trả lời của cậu, lúc này không ngoài việc gật đầu một cái hoặc dùng sức nói một tiếng "được", nhưng trái tim cậu không hiểu sao lại đập lên một nhịp, bỗng nhiên nghĩ ngay cả trái tim của một người ở bên trái hay bên phải cũng không rõ, thì bàn gì đến việc thấu hiểu cô ấy?
Cuộc sống rập khuôn nề nếp sẽ khiến người ta liếc mắt một cái là nhìn thấy điểm cuối, nhưng những tháng ngày trôi dạt long đong chưa chắc đã tốt đẹp bao nhiêu, chẳng qua chỉ là một tòa thành bị vây hãm mà thôi.
"Thật sự, rất xin lỗi." Cậu nói rất chậm, giống như đang châm chước một chuyện tày trời, "Chắc là không được, tối nay không được, sau này e là cũng không được."
Học tỷ có chút nghi hoặc nhìn cậu.
Đột nhiên nói ra loại lời này đương nhiên rất ngốc nghếch, nhưng con người đôi khi chính là sẽ không khống chế được mà làm chuyện ngốc nghếch.
"Cô gái em vừa nói kia là có tồn tại thật, không lừa chị," Trương Thuật Đồng quay mặt sang, nghiêm túc nhìn về phía Tô Vân Chi, "Thật sự tồn tại, em thề, là mối tình đầu của em."
"Thế mà lại là mối tình đầu sao?"
"Ừm, sau đó chia tay rồi."
"Vậy sao..." Tô Vân Chi sững sờ nói, sau đó miễn cưỡng cười, "Mặc dù vẫn không dám tin, nhưng giọng điệu của học đệ em không giả vờ được đâu nhỉ."
"Bởi vì vốn dĩ là mối tình đầu rất trẻ con, chưa từng thực sự tỏ tình với cô ấy, cũng chưa từng hôn, thậm chí ngay cả một buổi hẹn hò ra hồn cũng không có. Em đột nhiên nhớ tới một số học đệ học muội yêu sớm, vẫn là những đứa trẻ học cấp hai, chị biết không, cùng nhau ngồi trong tiệm trà sữa trước cổng trường ăn một cây xúc xích nướng đã tính là hẹn hò rồi, bởi vì tiền tiêu vặt rất ít, phải tính toán tỉ mỉ, hôm nay gọi thêm một ly trà sữa ngày mai tan học sẽ phải ngoan ngoãn đi bộ về nhà, một cây xúc xích nướng đã là sự nỗ lực lớn nhất rồi, nói ra có thể chị không tin, có một năm em và nữ sinh đó hẹn hò, phim sắp chiếu rồi, có một đứa trẻ bị bọn buôn người bắt cóc, kết quả em bỏ cô ấy lại một mình đi tìm đứa trẻ, cho người ta leo cây, tồi tệ hết sức."
"Nghe giống như chuyện em sẽ làm." Tô Vân Chi nhẹ nhàng nói, "Nhưng tiểu anh hùng cũng rất ngầu."
"Nhưng sau đó vẫn không xem hết bộ phim đó, giống như cậu bé trong tiệm trà sữa đó cũng muốn mời cô gái ăn một bữa thịnh soạn, nhưng năng lực có hạn, cho nên em và cô ấy vẫn chia tay, mặc dù đã cố gắng hết sức, em lúc đó thật sự rất thích rất thích cô ấy."
"Vậy thì theo đuổi lại cô ấy đi."
"Chị không đọc truyện tranh nhỉ, bỏ lỡ bỏ lỡ, không phải là sai rồi, mà là qua rồi.*" Cậu hít sâu một hơi, "Xin lỗi, hơi nói năng lộn xộn."
Trương Thuật Đồng cũng biết mình nói năng lủng củng, nếu không phải là học tỷ, đổi lại là một người khác đứng trước mặt e là đã sớm coi mình là bệnh nhân tâm thần rồi.
"Có thể chính em cũng không rõ mình muốn nói gì..."
Trương Thuật Đồng trầm mặc hồi lâu:
"Nhưng em phải đi rồi."
"Ừm."
Học tỷ nhẹ nhàng gật đầu, cô chính là tính cách như vậy, nếu đã biết đáp án sẽ không nói thêm một chữ nào nữa.
Trương Thuật Đồng xoay người lại, sải bước chạy qua ban công, chạy về phía cửa phòng, diện tích của ban công riêng này thật ra rất nhỏ, chừng bảy tám bước chân, nhưng cậu phảng phất như bước qua bảy tám năm trời.
Cậu bỗng nhiên đứng trong căn phòng tối đen ngoảnh đầu hét lớn:
"Này! Tô Vân Chi!"
Tô Vân Chi có chút kinh ngạc quay mặt lại.
"Giống như lời chị nói đó!" Trương Thuật Đồng mỉm cười, ấn tay nắm cửa, "Cậu bé hư vẫn nên bớt trêu chọc cô gái ngoan đi!"
...
Cậu vừa chạy ra khỏi hành lang đã bị ánh sáng chói lóa làm cho nhắm nghiền hai mắt, hành lang trống không, Dư Văn đã sớm không biết đi đâu, Trương Thuật Đồng chạy ra vài bước, lại là một cú phanh gấp, mới nhớ ra xách lấy chiếc túi nilon trên tay nắm cửa.
Boong sau boong sau, Lộ Thanh Liên nói chỗ đó là vị trí ngắm pháo hoa tuyệt vời nhất, nhưng cái boong sau chết tiệt đó rốt cuộc ở đâu? Thật ra cậu đã nói dối Tô Vân Chi, cậu có việc nhưng không phải là đi cùng ai xem pháo hoa, cậu ngay cả một màn pháo hoa cũng chưa chắc đã kịp xem, bởi vì còn phải đi tìm người phụ nữ gọi điện thoại kia, nhưng trước đó luôn phải đi giáp mặt xin lỗi một tiếng.
Cậu đi vài bước xông đến cuối hành lang, đang định chạy xuống cầu thang, lại gặp được một người quen ở chỗ rẽ.
"Nhanh thế?" Tiểu Kiều mang vẻ mặt cười xấu xa thò đầu ra, phía sau là một nam sinh khác, đang mang vẻ mặt ngây dại nhìn về phía cửa phòng Tô Vân Chi, cho dù không hóa đá tại chỗ cũng nên đau lòng vỡ vụn, ghép cũng không ghép lại được, "Chị hôm nay đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần mở thêm một phòng nữa rồi đấy."
"Boong sau ở đâu?" Trương Thuật Đồng hỏi nhanh.
"Ách, boong sau... Chị không biết, có thể ở phía sau đi, bây giờ chúng ta đang ở phía Bắc." Tiểu Kiều đáp.
"Tầng bốn có bán khẩu trang." Trương Thuật Đồng lại nói.
"Hả?"
"Xuống tàu xem pháo hoa cần dùng đến." Cậu bổ sung với hai người, giọng điệu dứt khoát, "Tôi dặn này, các chị nhất định phải đưa chị ấy xuống!"
"Ý gì chứ? Này, vậy em đi làm gì..."
—— Đuổi "người vốn không nên tồn tại" kia xuống tàu, nếu cậu đoán không sai, đây cớ sao không phải là một cơ hội.
Như vậy là đủ rồi. Trương Thuật Đồng đầu cũng không quay lại đi xuống cầu thang, boong tàu tầng hai vẫn mở cửa, không chống đỡ nổi việc người ra xem pháo hoa quá đông, giờ phút này tiếng người ồn ào, cậu ngay cả gọi to tên Lộ Thanh Liên cũng không làm được, cậu lấy điện thoại ra, gọi điện thoại, điện thoại báo bận, lúc này người phục vụ duy trì trật tự nói:
"Chịu ảnh hưởng của đêm hội pháo hoa, bây giờ khu vực này là khu vực tắc nghẽn sóng điện thoại, mọi người xin chớ nôn nóng."
Trương Thuật Đồng lại kéo một nhân viên công tác qua hỏi boong sau là gì, đối phương mặt đầy kinh ngạc nói boong sau, anh lên nhầm tàu rồi đi? Tôi chưa từng nghe nói.
—— Người phụ nữ này có thể đừng tự tạo ra danh từ được không!
Phiền phức trước khi mở miệng tra Baidu một cái!
Cậu cắn răng lại chạy về phía khu nghỉ ngơi bị bỏ hoang kia, logic rất đơn giản, nếu nói lối vào khi lên tàu là "phía trước", vậy hành lang đó chính là phía sau, cậu chạy vào trong, lại phát hiện không có một ai ở đó. Trương Thuật Đồng thật sự trợn tròn mắt rồi, lúc này rồi còn chơi trốn tìm? Cậu lại nhớ ra mình phạm phải một sai lầm, Lộ Thanh Liên không thể nào thích nơi ồn ào —— cho dù là xem pháo hoa.
Trương Thuật Đồng bỗng nhiên bừng tỉnh, bởi vì quả thật có một nơi như vậy, phòng vệ sinh tầng bốn, thật ra là phòng tạp vụ dùng để dọn dẹp bể bơi trong nhà, mở một cánh cửa nhỏ, sau cánh cửa là một khu vực lộ thiên bị quây lại. Rất giống phần đuôi của xe lửa kiểu cũ.
Chưa đợi cậu chạy đến phòng tạp vụ đã dừng bước, bởi vì cậu đã nhìn thấy bóng dáng tóc dài đó, ngay trong đại sảnh tầng bốn, đây là nơi yên tĩnh nhất của toàn bộ con tàu tối nay, Lộ Thanh Liên cách lớp kính cửa sổ mạn tàu, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, lại chỉ có âm thanh yếu ớt lọt vào tai người.
Cô nhìn đến mức xuất thần, kính cửa sổ mạn tàu trước mặt dưới nhịp hít thở nhẹ nhàng của cô nổi lên một lớp sương mù mờ ảo, pháo hoa nổ tung trong đôi mắt cô, cô không ngoảnh đầu lại nói:
"Cậu đến muộn rồi."
Trương Thuật Đồng thở hổn hển từng ngụm lớn, thở không ra hơi nói cậu tưởng đi học chắc còn đến muộn, với lại cậu cũng không thông báo cho tớ mấy giờ bắt đầu.
"Tớ tưởng cậu đã vào trong rồi."
"Vào đâu?" Trương Thuật Đồng sửng sốt, "Cái phòng tạp vụ đó sao, tớ cũng vừa mới nghĩ ra."
"Xem điện thoại đi, có người tìm cậu." Cô nhàn nhạt nói.
Trương Thuật Đồng lấy điện thoại ra, suýt chút nữa bị một tràng tin nhắn oanh tạc làm cho choáng váng đầu óc.
Cố Thu Miên hỏi:
"Cậu đi đâu rồi?"
Sau đó lại là mấy tin nhắn, nào là phim sắp chiếu rồi, nào là bỏng ngô đã mua xong rồi, nào là cậu có thể cùng tớ xem xong một bộ phim được không, cuối cùng là tớ đợi cậu ở rạp chiếu phim.
Cậu nhìn dọc theo đại sảnh, cuối đường chính là vị trí của rạp chiếu phim.
Trương Thuật Đồng bỗng nhiên hiểu ra, hóa ra câu "cậu đến muộn rồi" đó căn bản không phải nói hai người bọn họ, mà là phim đã bắt đầu chiếu rồi.
Mới mấy giờ đã xem phim? Cậu kinh ngạc nghĩ, không phải nên là buổi tối sao, nhưng mọi chuyện đột nhiên cứ như vậy mà đâm sầm vào nhau.
"Bạn học Trương Thuật Đồng," Lộ Thanh Liên như có điều suy nghĩ nói, "Cậu ngày hôm nay thật sự đủ bận rộn đấy."
(Chú thích: Chơi chữ đồng âm giữa 错 (cuò - sai/lỗi) và 过 (guò - qua). Từ 错过 (cuò guò) nghĩa là "bỏ lỡ", ý Trương Thuật Đồng là chuyện giữa cậu và mối tình đầu không phải ai làm "sai" điều gì, mà chỉ là mọi thứ đã "qua" đi rồi, không thể quay lại được nữa).
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
