Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Chương 1-131 - Chương 124: Một mạng thông quan (Thượng)

"Vân, hôm nay anh lại thấy em rồi."

Trương Thụ Đồng lập tức im lặng.

Cậu có thể theo phản xạ phân tích ý nghĩa từng chữ, ví dụ như người phụ nữ tên "Vân" này là tên bạn gái Lão Tống, lại ví dụ như cuốn nhật ký này hẳn là viết sau khi bạn gái ông qua đời, bởi vì kẻ thô kệch như Lão Tống đây sao lại có thói quen viết nhật ký, còn ví dụ như Lão Tống nói ông lại thấy... nhưng thật sự là thấy, chứ không phải mơ thấy sao?

Trương Thụ Đồng nhìn ngày tháng cuối cùng.

Ngày 16 tháng 12 năm 2008.

"Quả nhiên."

Cậu lẩm bẩm.

Trương Thụ Đồng buổi tối lúc truyền dịch đã trao đổi với đám bạn thân, Lão Tống ban đầu rốt cuộc phát hiện ra điều gì mới đột nhiên chạy ra ngoài, Nhược Bình nói hình như là thấy người nào đó, nhưng cậu biết đối phương ở trên đảo căn bản không có người quen.

Chỉ có Trương Thụ Đồng biết, có một người như vậy, vả lại là một người đã chết, mới khiến Lão Tống thất thố như vậy.

— Người chết sống lại.

Vì vậy cậu lúc đó trong lòng nảy sinh suy đoán kinh khủng này, chẳng qua bên Lão Tống vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, không thể đưa ra kết luận gì thêm.

Điều duy nhất cậu không ngờ là thời gian Lão Tống gặp bạn gái cũ lại sớm như vậy, tính toán vừa hay là bốn năm trước, Trương Thụ Đồng trong lòng đột nhiên lạnh đi, bởi vì điều này có nghĩa là, đối phương có thể vừa mới tham dự tang lễ bạn gái không lâu.

Đây rốt cuộc là một chuyện cũ đã phủ bụi bao nhiêu năm?

Vài thứ mơ hồ trước đây vào khoảnh khắc này xuyên suốt não bộ, làm một suy luận đơn giản vậy.

Lão Tống sau bữa trưa hôm nay gặp được bạn gái cũ đã qua đời.

Lão Tống đuổi theo ra ngoài, sau đó gặp tai nạn xe.

Lão Tống biết mình đang bảo vệ Cố Thu Miên.

Việc đầu tiên Lão Tống làm sau khi tỉnh lại, là bảo mình đón Cố Thu Miên rời khỏi biệt thự, và xác nhận cô đã thoát khỏi nguy hiểm.

Vậy thì, hung thủ kia rốt cuộc là ai?

Có liên quan đến việc Cố Thu Miên bị hại không?

Có lẽ đáp án không nói cũng rõ.

Manh mối thật sự quả nhiên giấu trong căn phòng nhỏ này.

Trương Thụ Đồng nhanh chóng lật cuốn sổ sang trang tiếp theo.

Cậu bây giờ cần gấp xác nhận người phụ nữ Lão Tống thấy này, rốt cuộc có phải là bạn gái cũ của ông không.

Bởi vì trước đó có tiền lệ, mình từng thấy một "Lộ Thanh Liên giả" bên Khu Cấm.

Trang nhật ký thứ hai là một tấm ảnh dán vào, có thể thấy ảnh đã ố vàng, rất mờ, cậu nhìn kỹ, phát hiện ảnh là chụp lén, mép khung ảnh còn lộ ra vô lăng xe, hẳn là ở trong xe.

Mà trên ảnh chính là người phụ nữ tóc ngắn kia, cô đứng trên một mảnh đất hoang mọc đầy cỏ dại, thời gian là ngày 1 tháng 1 năm 09.

"Là em sao?"

Lời đề của Lão Tống.

Trang thứ ba.

Vẫn là một tấm ảnh, nhưng tấm ảnh này chỉ có bóng lưng, bóng lưng cũng là một phụ nữ tóc ngắn.

Nhưng rõ ràng có thể thấy, trang phục của người phụ nữ này khác với tấm ảnh trước, Trương Thụ Đồng không có thời gian phân biệt sự khác biệt về chiều cao vóc dáng của họ, bởi vì chính Lão Tống hình như cũng không phân biệt rõ, cho nên cả trang đều để trống.

Ngày đề là 3 tháng 1.

Trang thứ tư:

"Anh lại thấy em rồi, nhưng em vẫn như trước đây, đột nhiên chạy xa."

Trang này thậm chí không có ảnh, có lẽ là biến mất quá đột ngột căn bản không chụp kịp.

Trang thứ năm:

"Anh đã báo cảnh sát, anh thật sự sắp bị giày vò đến phát điên rồi, người đó rốt cuộc có phải là em không, nếu là em thì tốt biết bao. Nhưng anh tận mắt nhìn di thể em được chôn cất... Hy vọng mọi chuyện thuận lợi."

Ngày 4 tháng 1 năm 2009.

Trang thứ sáu:

"Kết quả tìm kiếm ra rồi, cảnh sát nói anh đau buồn quá độ, xuất hiện ảo giác, anh còn định nói cho bố mẹ em, nhưng họ vẫn không chịu gặp anh, là lỗi của anh, đêm đó không đưa em về."

Ngày 11 tháng 1 năm 2009.

Trương Thụ Đồng sững sờ, cậu đột nhiên nhớ lại hôm đó đến đồn công an, Lão Tống từng quen biết một cảnh sát họ Vương, Lão Tống nói chuyện năm đó làm phiền anh rồi, cảnh sát thì nói chuyện đó đừng xem nặng quá, luôn phải buông tay... Trước đây Trương Thụ Đồng không hiểu bọn họ đang nói gì, bây giờ đã có đáp án.

Thì ra Lão Tống thật sự đã báo án, để tìm kiếm người bạn gái cũ đã qua đời.

Trang tiếp theo:

"Anh đã quyết định rồi, nghỉ việc ở thành phố, đến hòn đảo này định cư, bố mẹ không hiểu lắm, hiệu trưởng cũng tìm anh nói chuyện, khuyên anh vực dậy, nhưng bọn họ căn bản không biết anh đã thấy gì, đương nhiên, dù thấy cũng không tin, hừ, ai có thể tin anh thấy một người đã qua đời chứ."

Ngày 1 tháng 2 năm 2009.

Trang tiếp nữa:

"Công việc đã bàn giao xong, đây là nơi em lớn lên, em từng nói thích nhất là đi dạo bên hồ, còn nói trên núi có một đền thờ, anh còn chưa kịp đi, mấy hôm nay anh vẫn luôn lái xe tìm em."

Ngày 3 tháng 2.

Trương Thụ Đồng lại lật một trang, lần này cậu cuối cùng cũng có thu hoạch, trên trang giấy ố vàng dán một tấm ảnh ố vàng, là bóng nghiêng của một phụ nữ tóc ngắn, cậu nhìn kỹ, hình như là chụp ở khu dân cư.

"Quyết định của anh là đúng, tuy lần này vẫn chưa đuổi kịp em, nhưng rồi sẽ có ngày điều tra rõ chuyện này, em còn sống, đang đợi anh tìm thấy em, đúng không?"

Ngày 10 tháng 2.

"Hôm nay nghỉ, anh lái xe vòng quanh đảo năm vòng."

Ngày 15 tháng 2.

"Em hình như đột nhiên biến mất rồi, Vân."

Ngày 20 tháng 2.

"Anh đã thuộc lòng mọi con đường trên đảo rồi."

Ngày 25 tháng 2.

"Em hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của anh rồi."

Ngày 1 tháng 3.

"Có lẽ thật sự là ảo giác."

Ngày 5 tháng 3.

"Nhưng anh không tin."

Ngày 10 tháng 3.

Trương Thụ Đồng càng lật càng nhanh, mãi đến khi cậu phát hiện một tấm ảnh mới.

Ảnh mờ mịt không rõ, cậu nhìn kỹ, lại phát hiện mờ không phải là môi trường chụp, mà là chính đối tượng chụp.

Người phụ nữ kia cũng không phải phụ nữ tóc ngắn như những tấm ảnh trước, mà để tóc dài, đáng lẽ Lão Tống sẽ không đặt một người phụ nữ không liên quan vào sổ nhật ký, nhưng lời chú thích của ông lại là:

"Cô, là, ai?"

Ngày 4 tháng 4.

Trương Thụ Đồng vội lật về sau, lần này không có ảnh, mà là hai câu nói:

"Tôi có lẽ sắp điên rồi."

"Nhưng nếu tôi không điên, cô rốt cuộc là ai?"

Trương Thụ Đồng lặng lẽ há miệng.

Cậu lại lật về trang trước, nhìn lại người phụ nữ kia, chỉ có một bóng nghiêng.

Một người phụ nữ đã qua đời, biến thành người khác, bọn họ là cùng một người...

Cậu bây giờ không rảnh suy nghĩ nhiều, chỉ dựa vào bản năng lật sang trang tiếp theo, cấp bách muốn biết lần cuối cùng Lão Tống gặp bạn gái là khi nào, tuy nhiên nội dung trang mới lại là thế này:

"Đã là năm thứ ba rồi."

Ngày đề là 12 tháng 12 năm 2010.

Trương Thụ Đồng có hơi kinh ngạc, cậu vốn tưởng cuốn nhật ký dày thế này sẽ tiếp tục theo năm tháng, nhưng trực tiếp nhảy đến năm 10, nói cách khác trong một năm rưỡi này, người đàn ông không thu hoạch được gì.

Vậy kết quả cuối cùng rốt cuộc là gì?

Cậu dứt khoát không lật nội dung ở giữa, mà dùng đầu ngón tay lướt qua từng trang giấy, cậu lật rất nhanh xem cũng rất nhanh, nhưng ngoài việc người đàn ông thỉnh thoảng trút nỗi lòng buồn bực ra, không có phát hiện gì cả.

Người phụ nữ bí ẩn kia dường như cứ thế mất tích.

Cậu thậm chí lật đến mấy trang cuối cùng, ngày tháng mấy trang cuối là tháng 11 năm 2012, chính là một tháng trước.

Trương Thụ Đồng gập sổ nhật ký lại, cậu tiêu hóa thông tin trong đó, nhớ lại người phụ nữ tóc dài giao thủ với Lộ Thanh Liên, nhớ lại dấu chân trên tuyết, nhớ lại tòa biệt thự đã nghiên cứu nhiều lần và được coi là bất khả xâm phạm.

Bên ngoài biệt thự vây một vòng hàng rào, bên trên lắp lưới điện, cao hơn hai mét.

Cổng chính hàng rào lắp khóa mật khẩu và vân tay, còn có nhận diện khuôn mặt.

Lộ Thanh Liên phán đoán, dựa vào thân thủ người phụ nữ kia, gần như không có khả năng trực tiếp vượt qua hàng rào cao hơn hai mét.

Cậu phát hiện con số 2004 trên bia đá ngoài biệt thự, tòa biệt thự đó ít nhất xây dựng từ 8 năm trước.

Dì giúp việc Ngô nói, hệ thống cổng lớn chỉ nhập khuôn mặt người nhà Cố Thu Miên.

Nhưng hung thủ kia vẫn lặng lẽ vào được, rõ ràng đối phương không biết bay cũng không biết độn thổ, cũng không có dị năng co xương gì đó.

Cậu lập tức nhớ lại sự mất tích kỳ lạ của Cố Thu Miên.

Nhớ lại...

Người phụ nữ tóc dài thấy trong ảnh chụp chung cả nhà ở biệt thự.

Người phụ nữ rất đẹp, khoảng ngoài 30 tuổi, mắt rất giống Cố Thu Miên, nhưng là mặt trái xoan.

Mẹ Cố để tóc dài, trong ảnh chụp chung nở nụ cười dịu dàng, vừa nhìn đã khiến người ta có thiện cảm.

Mà thời gian chụp ảnh chung cả nhà là—

Năm 2006.

Trương Thụ Đồng chưa từng gặp mặt hung thủ kia, mà người gặp mặt cô ta chỉ có Lộ Thanh Liên, nhưng lúc treo ảnh chụp chung cả nhà cô đã quay lại sofa.

Lão Tống rốt cuộc đã thấy ai?

Thật sự.

Là.

Bạn gái cũ sao?

Hôm nay là 8 tháng 12, người đàn ông gặp tai nạn xe.

Mà chính hôm qua 7 tháng 12, người đàn ông mới nhìn tấm ảnh chụp chung cả nhà đó, tiếc nuối vỗ vai cậu, đó dường như là lần đầu tiên ông thấy mẹ của Cố Thu Miên.

Trương Thụ Đồng không rét mà run.

Cậu đột nhiên hiểu ra mọi thứ.

Hiểu tại sao Lão Tống bảo mình lập tức đón Cố Thu Miên rời khỏi biệt thự, cũng hiểu tại sao ông nói chuyện với Đỗ Khang luôn úp mở, thậm chí hiểu tại sao đối phương lại giao quyền lựa chọn cuối cùng cho mình.

Cậu cuối cùng nhớ lại tấm ảnh đàn chị gửi 8 năm sau, camera chụp được một người phụ nữ tóc dài, vì góc độ, chỉ chụp được mái tóc dài của cô ấy, mà không chụp được quần áo và khuôn mặt.

Cậu không nghĩ nhiều, bởi vì từng thấy Lộ Thanh Liên đi về phía biệt thự, bèn tưởng đó là Lộ Thanh Liên, bất kể thật giả, nhưng Trương Thụ Đồng chưa từng nghĩ, người phụ nữ tóc dài chụp được vào rạng sáng đó—

Là mẹ của Cố Thu Miên.

Cậu còn biết Cố Thu Miên bị hạ đường huyết, cô ngủ không khóa cửa, cô luôn quàng chiếc khăn màu đỏ kia, coi là di vật quan trọng mẹ để lại, bị mình giẫm một cái cũng sẽ đau lòng khóc nức nở.

Trương Thụ Đồng cuối cùng cũng nghĩ thông rạng sáng ngày 9 tháng 12 đã xảy ra chuyện gì, cậu khẽ nhắm mắt, thậm chí có thể tái hiện quá trình tàn nhẫn đó, một cô gái giật mình tỉnh giấc, cô mơ màng đầu óc không tỉnh táo, dưới ánh trăng trong đêm tối thấy khuôn mặt vấn vương trong mộng kia. Cô có thể hoặc kích động hoặc mơ hồ đỏ hoe mắt, lao tới, sau đó...

Trương Thụ Đồng đã không muốn tưởng tượng thêm nữa.

Cậu chỉ biết cô gái từ đó kết thúc cuộc đời tươi đẹp, cô thấy người mẹ đã qua đời nhiều năm, nhưng không bao giờ thấy được ngày mai nữa.

Trương Thụ Đồng lại liếc nhìn đồng hồ, mà vào ngày 8 tháng 12 hiện tại, 11 giờ 40 phút, người phụ nữ kia đang trên đường đến biệt thự.

Bảo sao đối phương lại đến biệt thự, chỉ có biệt thự mới là nơi dễ ra tay nhất, hàng phòng thủ từng được cậu coi là vững như thành vàng, trong mắt đối phương chỉ là lớp giấy mỏng, dòng thời gian gốc trong biệt thự chỉ còn Cố Thu Miên và dì giúp việc, trên đường máu lạnh có hai vệ sĩ đang ngủ.

Mà bây giờ.

Trong biệt thự vì ảnh hưởng của cậu mà có thêm nhiều lớp bảo vệ, vệ sĩ nhiều hơn, bọn họ mang theo vũ khí, ngày đêm không nghỉ, canh gác trong phòng khách.

Đúng vậy, Lộ Thanh Liên từng nói, người phụ nữ kia tuyệt đối không phải đối thủ của nhiều vệ sĩ như vậy, Trương Thụ Đồng tin phán đoán của cô.

Cố Thu Miên sẽ không chết.

Nhưng vấn đề nằm ở...

Chuyện này.

Thật sự.

Thật sự.

Coi như kết thúc sao?

Cậu từ 8 năm sau lại quay về đêm tuyết này, cuối cùng cũng nhìn rõ đằng sau vụ án kéo dài 8 năm này ẩn giấu điều gì.

Bảo sao Cố phụ không muốn công khai hung thủ sát hại con gái, mọi tài liệu đều bị phong tỏa, có lẽ là không điều tra ra, có lẽ là điều tra ra... phát hiện hung thủ mang một khuôn mặt quen thuộc.

Vợ mình sát hại con gái mình.

Sự thật hoang đường biết bao.

Trương Thụ Đồng bất giác nắm chặt tay.

Cậu trước đây vẫn luôn cho rằng bảo vệ tính mạng Cố Thu Miên coi như hoàn thành sứ mệnh, nhưng giờ khắc này lại phát hiện chỉ bảo vệ tính mạng cô xa xa không đủ, nếu mặc kệ sự việc phát triển sẽ xảy ra chuyện gì? Người phụ nữ thuận lợi xông vào biệt thự, vệ sĩ thuận lợi khống chế hung thủ, đương nhiên cũng có thể không thuận lợi, luôn phải trải qua một trận ác chiến, có lẽ là trọng thương cô ta, có lẽ là bắn chết cô ta, sau đó Cố phụ cũng đang ở trong biệt thự dưới sự bảo vệ của mọi người lại gần người phụ nữ, nhìn rõ khuôn mặt cô ta.

Thật ra Trương Thụ Đồng không mấy quan tâm đến chuyện tình cảm và diễn biến tâm lý của ông chủ lớn, cậu đầu tiên nghĩ đến việc nói trước chuyện này cho Cố phụ sẽ xảy ra chuyện gì, lại nhớ đến khẩu súng kia và lỗ máu trên thái dương.

Thì ra là vậy...

Nếu tiếp tục ở lại bệnh viện sẽ xảy ra chuyện gì? Là cậu đưa Cố Thu Miên về biệt thự, trời rạng sáng, hai người đạp một chiếc xe đạp, vì không bị phát hiện mà thở phào, nhưng sao có thể bị phát hiện chứ, bị phát hiện mới lạ, bởi vì người quan tâm cô trong đêm này đều đã ra đi.

"Những năm nay cậu ấy sống không tốt lắm."

Thật ra tuyệt đối không chỉ là không tốt nhỉ, có lẽ trong mắt Cố Thu Miên, nếu cô không lựa chọn tin tưởng cậu lén chạy ra khỏi nhà, những chuyện này đều sẽ không xảy ra.

Trương Thụ Đồng lại chú ý thấy ảnh đầy phòng, hối hận là chuyện vô dụng nhất đáng buồn nhất, cậu hận trời hận đất hận kẻ thù đều không bằng sự bất lực của chính mình, chỉ có thể một mình trong đêm khuya tim vỡ ngẩn người.

Cô ấy cũng sẽ hối hận nhỉ.

Lý trí bảo cậu nên bây giờ nói chuyện này cho Cố Thu Miên, rồi để Cố Thu Miên nói cho bố cô ấy, một người phụ nữ mang trong lòng sát ý sẽ trong vài chục phút nữa xông vào biệt thự, sau đó gửi hy vọng vào nội tâm Cố phụ đủ mạnh mẽ, có thể trước khi Cố Thu Miên về dọn dẹp hiện trường, xử lý xong một thi thể.

Nhưng Trương Thụ Đồng không dám cược.

Cậu đã dùng một lần cơ hội bổ sung.

Nhưng ai biết loại cơ hội này còn mấy lần.

Đầu cậu lại bắt đầu choáng, Trương Thụ Đồng ngồi trên giường, khẽ khẽ thở dốc.

Trong lòng cậu hình như có một đáp án rồi, nhưng bây giờ ngay cả đi lại cũng hơi khó khăn, huống hồ là chạy, cho nên cậu vẫn dành cho mình 30 giây, để điều hòa hơi thở.

Trương Thụ Đồng đột nhiên nhớ lại Lão Tống, giờ khắc này Trương Thụ Đồng cũng đột nhiên hiểu Lão Tống đang hành hạ cái gì, tại sao ông lại nghỉ việc, đến hòn đảo nhỏ này, tại sao luôn lái chiếc Ford Focus nhỏ kia chạy lung tung, tại sao trên đảo một người quen bạn bè cũng không có.

Suốt 4 năm, người đàn ông dùng bánh xe đo đạc mảnh đất này, xe bầu bạn cùng ông khói thuốc cũng bầu bạn cùng ông, mãi đến khi trong xe nhuốm mùi khói thuốc không tan.

Cậu đánh giá căn phòng ngăn nắp này, đang nghĩ vô số đêm này người đàn ông đều làm gì, nếu cậu làm phòng ốc bừa bộn, thật ra có đầy đất rác bầu bạn cùng cậu, nhưng nếu dọn dẹp ngăn nắp, thì chỉ còn cô đơn.

Tống Nam Sơn nói từ trên người cậu thấy hình bóng năm xưa, ông có lẽ hiểu cậu, nhưng Trương Thụ Đồng chưa từng hiểu ông, hay nói đúng hơn, không có bất kỳ ai thật sự hiểu ông, trong mắt người khác ông là thanh niên tài cao tự cam chịu sa đọa, là kẻ thần kinh, là kẻ si tình vì tình thương mà rơi vào ảo giác, nhưng chỉ có người đàn ông tự biết, ông giấu một bí mật trong lòng 4 năm, chỉ để cho mình một lời giải thích.

Bởi vì loại chuyện này vốn không ai tin, cho nên cậu đành phải giấu trong lòng, một mình lái xe lang thang trên đường.

Trương Thụ Đồng vô thức định móc điện thoại, lại móc ra một tấm thẻ cứng, cậu nhìn kỹ thì ra là phiếu ưu đãi đổ xăng, hộc để đồ tay vịn xe nhét đầy thứ này, ai biết 4 năm qua ông đã đốt bao nhiêu xăng, người đàn ông còn bảo cậu 4 năm qua ông luôn phải để lại thứ gì đó, cho nên những thẻ xăng này không vứt đi, Trương Thụ Đồng từng không hiểu giữ một hộp giấy vụn sao gọi là chứng minh, bây giờ cậu đánh giá dòng chữ ưu đãi 3 đồng trên thẻ, mới biết đây là từng tấm huy chương người đàn ông để lại.

Dù không thu hoạch được gì.

Trương Thụ Đồng không thể nghĩ tiếp nữa, cậu chỉ cảm thấy mệt mỏi sâu sắc, bây giờ đếm ngược còn 15 giây, cậu dứt khoát ngửa người nằm lên giường, khẽ nhắm mắt, đợi lúc mở mắt lại, lại vừa hay thấy một tấm ảnh cuối giường.

Tấm ảnh kia được đặt ở vị trí trước khi ngủ nhất định sẽ thấy, là một người phụ nữ tóc ngắn trong công viên giải trí cầm kẹo bông.

Công viên giải trí...

Trương Thụ Đồng biết người phụ nữ chính là tối hôm đi công viên giải trí về gặp tai nạn xe, người đàn ông không đưa cô về nhà, vì thế bỏ lỡ cả đời.

Mà mỗi tối nhìn tấm ảnh này ông lại đang nghĩ gì?

Từ thứ Tư đến thứ Bảy, cậu hành hạ 4 ngày đã sắp chống đỡ không nổi, nhưng ông hành hạ suốt 4 năm.

Nhưng bây giờ ông lại nằm xuống, chiếc xe kia cũng sắp hết hạn, Trương Thụ Đồng từng từ trong xe cứu thương thấy ảnh bên trong xe, túi khí bung hết, con Bulbasaur kia tự nhiên không thể thoát nạn, đầu và thân tách rời, nhưng Trương Thụ Đồng còn nhớ Lão Tống từng nói, món đồ kia là bạn gái ông dùng keo dán lên, nếu không phải dán quá chặt, sớm đã muốn vứt rồi.

Thật ra là người phụ nữ mình chưa từng gặp mặt kia dán quá chặt trong lòng ông nhỉ.

Trương Thụ Đồng định dành thêm một giây để làm một việc quan trọng, cậu lại nhặt cuốn sổ nhật ký kia lên, lật đến trang cuối cùng, ban nãy cậu không xem kỹ, giờ khắc này lại vô cùng hy vọng biết bên trên viết gì.

Trước đây ông ở trên đó trút những suy nghĩ và buồn bực trong lòng:

"Hôm nay nghỉ, anh lái xe vòng quanh đảo năm vòng."

"Em hình như đột nhiên biến mất rồi."

"Anh đã thuộc lòng mọi con đường trên đảo rồi."

"Có lẽ thật sự là ảo giác."

"Nhưng anh không tin."

"Tôi có lẽ sắp điên rồi."

"Nhưng tôi vẫn chuẩn bị tìm tiếp."

Ông tìm 4 năm, cuối cùng để lại thật ra chỉ có một câu nhẹ bẫng thế này:

"Vân, năm nay anh đã 28 tuổi rồi."