Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23098

Chương 1-130 - Chương 109: Thanh Thanh Mạn (Hạ)

Chương 109: Thanh Thanh Mạn (Hạ)

Sau bữa tối.

Trong phòng ngủ tầng hai của biệt thự, Cố Thu Miên yên lặng lật xem một cuốn sách.

Mặt bàn gọn gàng, bên tay trái cô đặt một khung ảnh, nhưng khung ảnh này đang bị cô nhẹ nhàng úp xuống bàn.

Tông màu chủ đạo của căn phòng đa phần là màu đỏ sẫm, thảm dệt thủ công, rèm cửa bằng nhung, ngay cả màn che trên giường như trong truyện cổ tích cũng màu đỏ sẫm, dưới ánh đèn ấm áp trông thật sang trọng và lộng lẫy.

Nói là phòng ngủ, thật ra bài trí ở đây có đủ cả, có phòng thay đồ, bàn trang điểm, ban công, bồn tắm và nhà vệ sinh riêng, thậm chí có cả tủ lạnh mini, quanh năm để sô cô la và sữa chua.

Cô vừa ngâm mình rất lâu, giữa tóc còn vương hơi nước.

Cô gái thỉnh thoảng nhấp môi, cuốn sách trong tay lật rất chậm, nhưng không phải đọc kỹ, thường xuyên lật sang trang mới rồi lại lật về xem lại.

Mãi đến khi có người gõ cửa.

Cố Thu Miên đặt sách xuống, biết là dì Ngô đến, chỉ có tiếng gõ cửa của bà mới như vậy.

Cô khẽ đáp một tiếng, lại nhớ ra cửa phòng đang khóa, bèn đi chân trần qua phòng ngủ, mở cửa.

"Hôm nay sao lại khóa cửa?" Ngoài cửa là một người phụ nữ hiền từ.

"Con lỡ tay khóa." Cố Thu Miên thuận miệng nói.

Dì Ngô lại khẽ cười:

"Vậy để dì đoán xem, có phải bạn học kia của con bảo con phải cẩn thận, tối ngủ phải khóa cửa, con nghe lời cậu ấy mới khóa cửa?"

Cố Thu Miên không nói nữa, lại đi mấy bước về bàn học, chống cằm nhìn rèm cửa ngẩn người.

Người phụ nữ bèn nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, như một người mẹ đang nhìn con gái mình.

"Ông chủ Cố bảo dì lên xem con, thấy hôm nay con tâm trạng không tốt," Dì Ngô cười cười, lại tự nói, "Dì tưởng chiều nay con sẽ đi theo cậu ấy, còn đau đầu không biết giải thích với ông chủ Cố thế nào. Kết quả hai đứa lại giận nhau à?"

"Không phải." Cô chớp hàng mi dày, bình tĩnh nói, "Giận dỗi mới ra ngoài, ở nhà đương nhiên vì nhà an toàn hơn."

"Thật không?"

"Thật, trời lạnh thế này ai mà chạy lung tung bên ngoài, cậu ấy lại không nói thật, con hỏi mấy lần rồi, rồi sẽ hết kiên nhẫn thôi."

"Dù không kiên nhẫn, cũng không nên đột ngột xa cách vậy."

"Không phải con xa lánh cậu ấy."

"Là cậu ấy xa lánh con?"

"Cũng không phải."

"Vậy là vì sao?"

Cố Thu Miên lại không nói nữa.

"Rồi rồi, không nói chuyện này nữa." Người phụ nữ ôn tồn khuyên, "Sáng mai muốn ăn gì?"

"Cứ như trước đây là được."

"Vậy là một trứng ốp la, một miếng thịt xông khói, thêm một phần rau cải cúc đắng trộn?"

"Không muốn ăn cải cúc đắng."

"Không ăn rau là không được." Dì Ngô lại cười, "Sẽ béo đấy."

"Không béo." Cố Thu Miên lẩm bẩm.

"Uống sữa không, dì đi hâm một cốc."

Cố Thu Miên lắc đầu.

Người phụ nữ lại đổi chủ đề:

"Ông chủ Cố còn nói, mấy hôm nay con cứ ở nhà, đâu cũng không được đi, bất kể là thành phố hay trên đảo, đều đợi ông ấy xử lý xong mọi chuyện rồi nói. Nếu một mình buồn chán, thì gọi mấy bạn học lớp dưới đến nhà chơi, bảo tài xế đi đón."

"Con biết rồi." Cố Thu Miên lơ đãng nói, "Mai liên lạc với họ sau, xem tâm trạng đã."

"Giờ 10 giờ rồi, còn chưa ngủ à?"

"Muốn đọc sách một lát, không ngủ được." Nói vậy, Cố Thu Miên lại che miệng ngáp một cái.

"Mấy hôm nay con không được thức đêm." Người phụ nữ lại dặn.

Cố Thu Miên gật đầu, cuối cùng vẫn gập sách lại, từ từ nằm lên giường.

Gần như vừa đặt lưng xuống gối, cô đã bắt đầu lim dim.

"Con bé ngốc này," Dì Ngô vuốt trán cô, kéo chăn lên cho cô gái, "Sao con cứ thích giấu mọi chuyện trong lòng vậy."

"Đâu có tâm sự."

"Tóc còn chưa sấy khô, mai dậy sẽ đau đầu. Vả lại mấy hôm nay con không được ngâm bồn tắm, có phải dì nói nhiều lần rồi không, mỗi lần đau bụng lại hối hận." Người phụ nữ giúp cô vấn tóc lên, "Con và cậu bạn kia sao rồi?"

"Không sao." Cố Thu Miên hất hất tóc, "Con có giận dỗi gì cậu ấy đâu."

"Lúc đó không phải cậu ấy hỏi con có muốn rời đảo đi chơi không, con vốn muốn đi mà, sao lại không đi nữa?"

"Cậu ấy cứ chạy tới chạy lui, lúc nào cũng lo lắng, không nên tiếp tục như vậy nữa."

Người phụ nữ gõ nhẹ mũi cô:

"Con bé này, vậy trước đó sao lại chơi đùa với cậu ấy điên vậy, tối muộn còn chạy ra ngoài? Vả lại ban nãy con không nói thật, thật ra không phải hết kiên nhẫn đúng không, rõ ràng là con dặn ông chủ Cố mang nhiều người về, để cậu ấy có thể thả lỏng, về nhà nghỉ ngơi cho tốt."

"Vâng, trước đây thật ra là con không tốt, quá thản nhiên đón nhận."

"Thản nhiên đón nhận?"

"Vâng."

"Sao lại thế?" Người phụ nữ không hiểu.

Cố Thu Miên không trả lời câu hỏi này, chỉ nói:

"Thôi dì ơi, con không sao, dì cũng mau đi ngủ đi."

"Vậy dì nói với người dưới lầu một tiếng, bảo họ tối nay nhỏ tiếng thôi."

Nói xong người phụ nữ đứng dậy, bà biết cô gái lúc ngủ không quen phòng tối om, bèn vặn đèn đầu giường xuống mức thấp nhất, chụp đèn hắt ra vầng sáng nhàn nhạt, như một con đom đóm lơ lửng trong không khí.

Cố Thu Miên vô thức đưa tay ra, muốn bắt lấy thứ gì, nhưng lại bắt hụt.

Đêm yên tĩnh, rèm nhung kéo kín, Cố Thu Miên đặt điện thoại dưới gối, cuối cùng cũng nhắm mắt.

Chỉ hy vọng tối nay có một giấc mơ đẹp.

...

Ngày 8 tháng 12 năm 2012, thứ Bảy.

Khi nhìn thấy lịch, Trương Thụ Đồng mới ý thức được ngày này thật sự đã đến.

Thứ Sáu đã qua.

Thời gian là 7 giờ đúng, cậu vẫn quen dậy sớm, việc đầu tiên là lấy điện thoại ra xem lịch sử trò chuyện.

Bây giờ liên lạc giữa cậu và Cố Thu Miên chỉ tồn tại trên màn hình nhỏ này, chứ không phải gọi điện.

Từ tối qua bị cúp điện thoại, thường là cậu hỏi một câu "Cậu thế nào?", đối phương rảnh thì trả lời "Không sao"; thỉnh thoảng là đối phương chủ động nói một câu "Không sao, cậu đừng lo nữa", cậu thì trả lời "Chú ý an toàn".

Gần như là vậy.

Từ khi kết bạn với cô, tin nhắn qua lại đếm trên đầu ngón tay.

Trương Thụ Đồng biết cô dậy muộn hơn mình, bèn gửi thêm một câu "Dậy thì nhắn lại nhé", rồi dậy đánh răng rửa mặt, ai ngờ chân trước vừa xuống giường, điện thoại đã có thông báo mới.

Mở ra xem, là Cố Thu Miên gửi, chỉ có hai chữ:

"Không sao."

Không hiểu sao hôm nay cô lại dậy sớm như vậy.

Về lý mà nói, bên cô chỉ cần xảy ra chuyện, cậu rất có thể sẽ quay về 8 năm sau, nhưng lý thuyết chỉ là lý thuyết, vẫn nên hỏi một câu cho yên tâm.

Cậu vươn vai thật dài, kéo rèm cửa, ánh bình minh chiếu lên tuyết dưới lầu, rọi vào mắt hơi buốt.

Lại một buổi sáng yên tĩnh.

Trương Thụ Đồng đi qua phòng khách trống trải, ngậm bàn chải vào bếp đun nước, rồi luộc trứng, lại cho ba cái bánh bao vào lò vi sóng, dinh dưỡng cân bằng.

Đây là sáng thứ Bảy, cậu vỗ mạnh vào má, thay một chiếc áo hoodie dày, thu dọn đơn giản, xuống lầu lấy xe, lúc mở cửa đột nhiên nhớ ra điều gì.

Trương Thụ Đồng lại quay lại sofa lấy chiếc áo lông vũ màu đen, có lẽ hôm nay có thể tranh thủ đưa qua, có lẽ không có thời gian, dù sao cứ mang theo đã, làm xong xuôi cậu xuống cầu thang, chân loạng choạng, một cơn chóng mặt ập đến.

Trương Thụ Đồng cau mày, sờ trán.

Hình như hơi nóng.

Quả nhiên là cảm cúm rồi.

Tốt nhất đừng là sốt.

Cậu đã đánh giá quá cao thể chất của mình, lại bất đắc dĩ lên lầu, tìm thuốc cảm trong nhà, tính ì của con người sẽ tự chống lại mình, cậu bâyDY giờ thật sự rất muốn ngủ nướng, nhưng hôm nay là thứ Bảy, dù làm gì cũng phải xốc lại tinh thần.

Vất vả hồi lâu, mới lên được xe, vặn chìa khóa, động cơ gầm rú, tuyết đọng trên cành cây buổi sáng rơi lả tả, cậu và Lộ Thanh Liên hẹn gặp lúc 8 giờ.

Đối phương ngay cả điện thoại cũng không có, muốn cho leo cây cũng không thể thông báo.

Mà bâyDY giờ đã là 7 giờ 30 phút.

Xe máy kéo theo một vệt dài, cậu hít thở không khí buổi sáng, cảm giác chóng mặt cuối cùng cũng giảm bớt, cậu suy nghĩ trên đường, lần này mình đã làm được gì, lại bỏ sót điều gì.

Chuyện ở phố thương mại đã giải quyết.

Vì thế đã liên lạc trước với Cố phụ, để ông ấy về, đây là thay đổi lớn nhất, cũng là lý do cậu có thể thở phào.

Ngủ một giấc dậy, Trương Thụ Đồng phát hiện mình đúng là lo lắng thái quá.

Thật ra đến đây chuyện của Cố Thu Miên đã coi như giải quyết xong – không phải cậu vô tâm, mà là thứ mà tám người đàn ông trưởng thành cũng bó tay, vậy cậu qua cũng vô ích.

Huống hồ lần giao thủ hôm qua đã phán đoán được thực lực của đối phương, đánh được, nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi con người, không có thuật co xương hay bay lượn gì, bâyDY giờ biệt thự bị bao vây kín như bưng, bố ruột cũng khá đáng tin, biết chủ động mang nhiều người về.

Điểm nghi vấn bây giờ ngược lại là Lộ Thanh Liên giả, đợi làm rõ chuyện này là gần như kết thúc, nói không chừng ngay cả cái chết của Lộ Thanh Liên 8 năm sau cũng có thể giải quyết cùng lúc.

Trương Thụ Đồng lái xe đến chân núi.