Chương 33: Silk Blonde (3)
Ánh sáng vàng rực rỡ nuốt chửng toàn thân tôi. Ánh sáng đó ấm áp và dễ chịu như nắng xuân, khiến tôi có cảm giác muốn được bao bọc mãi mãi.
Gì thế này, buff à? Giống như một món quà nhỏ của Đội trưởng dành cho người mới sao?
Nghe chị ta nói đã vào Đội 3 thì là gia đình, có vẻ như Đội trưởng Đội 3 rất coi trọng các thành viên trong đội như người nhà. Vì vậy nên chị ta mới chiếu ánh sáng ấm áp này cho tôi.
Hơn nữa, vốn dĩ Thuần hóa không thể có tác dụng với con người, nên ánh sáng này chắc chắn chỉ dành riêng cho tôi, một người mới. Hoàn toàn không cần phải căng thẳng.
Đồ của cấp trên cho thì cấp dưới phải biết ơn mà nhận lấy, đó là đạo lý mà tôi đã học được từ Quản gia khi tốt nghiệp Học viện và làm quản gia ở gia tộc Late. Theo lời dạy đó, tôi quyết định thoải mái tận hưởng khoảnh khắc này.
"Xong rồi. Mất khá nhiều thời gian nhỉ?"
Sau một lúc, liệu pháp ánh sáng kết thúc, và ánh sáng màu vàng bao phủ toàn bộ phòng Đội trưởng đã bị hấp thụ hoàn toàn vào cơ thể tôi.
Xẹt. Xẹt xẹt.
Ngay sau khi ánh sáng vàng được hấp thụ, tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng tia lửa điện xẹt qua trong đầu, nhưng rồi nó nhanh chóng lắng xuống.
Vừa rồi là gì vậy?
Tôi nhìn Đội trưởng xem chị ta có nghe thấy âm thanh đó không. Nhưng chị ta vẫn chỉ nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý mà không có phản ứng gì đặc biệt.
Mình nghe nhầm sao? Cũng phải, chỉ nghe thấy âm thanh một chút thôi chứ đâu có đau đớn gì, ngược lại còn có cảm giác mệt mỏi trong người tan biến hết, nên chắc không phải chuyện xấu đâu.
Nghĩ vậy, tôi cho rằng đó chỉ là ảo thính sinh ra trong quá trình hấp thụ ánh sáng và bỏ qua.
Nếu là bình thường, tôi đã bắt đầu nghi ngờ xem Scar có giở trò gì với mình không, nhưng bây giờ tôi có việc quan trọng hơn phải làm.
Cấp trên đã dùng cả năng lực vì một người mới như tôi, tôi phải bày tỏ lòng biết ơn. Những biểu hiện nhỏ nhặt như thế này chính là thứ tạo nên một cuộc sống xã hội suôn sẻ.
"Cảm thấy thế nào?"
Đúng lúc Đội trưởng khéo léo gợi ý cho tôi cảm ơn. Nhìn cách chị ta dọn sẵn đường để tôi dễ dàng cảm ơn, có vẻ như tôi đã gặp được một Đội trưởng đầy lòng chu đáo.
Sau khi gặp Scar, tôi chẳng có lấy một chút phúc phần nào về mặt quan hệ con người, vậy mà cuối cùng cũng có một người ra dáng con người tìm đến tôi. Guildmaster, cảm ơn ngài đã cho tôi gặp một người tốt.
Tôi thầm cảm ơn Guildmaster, người mà theo tiêu chuẩn của tôi là một người khá tốt, vì đã sắp xếp cuộc gặp gỡ này.
Và tôi nắm lấy bàn tay của Đội trưởng đang bao bọc tay tôi, gập người 90 độ và hô to.
"Nhờ có Đội trưởng mà bao mệt mỏi tích tụ đã tan biến hết. Thực sự cảm ơn chị! Từ nay tôi sẽ làm việc chăm chỉ!"
"Hả? Vốn dĩ là thế này sao? Lâu lắm rồi mới dùng lên con người nên không ước lượng được. Ừm... Dù sao thì, trông cũng có vẻ ổn."
Đội trưởng lẩm bẩm gì đó sau gáy tôi, nhưng vì quá háo hức với suy nghĩ có thể sống một cuộc sống xã hội tử tế mà không có Scar, tôi đã không nghe rõ nội dung.
Dù sao thì sau khi chào hỏi xong, tôi thẳng lưng lên và nhìn xuống Đội trưởng trước mặt. Nhìn từ xa trông chị ta khá cao, nhưng thực tế lại thấp hơn cả Scar.
Hóa ra là do tỷ lệ cơ thể đẹp nên trông mới cao.
Scar cao khoảng giữa 1m60, vậy Đội trưởng chắc khoảng cuối 1m50 nhỉ? Nhìn gần thấy chị ta còn đẹp hơn. Lông mi cũng rất dài. Cỡ này có khi còn đẹp hơn cả Scar...
"Được rồi, giờ cậu đã trở thành gia đình của tôi. Có một việc cậu phải làm đầu tiên."
Trong lúc tôi đang so sánh Scar, kẻ phun lửa từ miệng và thiêu rụi thế giới, với Đội trưởng, người cho cá ăn bằng bàn tay nhân từ, thì lời nói của Đội trưởng đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
"Dạ, dạ? À vâng. Tôi phải làm gì đây thưa Đội trưởng?"
Trước câu hỏi của tôi, lông mày Đội trưởng giật giật trong giây lát, rồi chị ta dùng lòng bàn tay vuốt nhẹ má tôi và nhìn tôi bằng ánh mắt hơi sắc lạnh.
Thu hình bóng tôi vào đôi mắt to màu hổ phách, chị ta dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên má tôi và thì thầm bằng một giọng nói khiến tai tôi ngứa ngáy.
"Trước khi giao việc... hãy đổi cái danh xưng Đội trưởng không mấy dễ thương đó đi. Ừm... Chủ nhân thì nhàm chán quá. Đúng rồi, Tiền bối. Hãy gọi là Tiền bối. Đừng thêm chữ 'nim', cứ gọi là Tiền bối thôi. Thêm chữ 'nim' sau Chủ nhân thì dễ thương, nhưng thêm chữ 'nim' sau Tiền bối thì có cảm giác hơi xa cách nên tôi không thích. Giữa người một nhà vốn dĩ không nên có khoảng cách mà."
"Tiền bối... sao?"
"Đúng vậy, Đội trưởng nghe già lắm đúng không? Lại chẳng dễ thương chút nào. Tôi ghét bị gọi bằng những danh xưng như thế."
Đội trưởng... à không, Tiền bối Silk Blonde bĩu môi thành một đường thẳng và rùng mình như thể thực sự ghét danh xưng Đội trưởng.
Cũng phải, Tiền bối Silk Blonde năm nay hai mươi tư tuổi, hơn tôi một tuổi, nên việc chị ta cảm thấy ác cảm với những thứ đó cũng không có gì lạ. Bản thân con người chị ta có vẻ cũng có thế giới quan khá đặc biệt.
Dù sao thì không giống như Đội trưởng Đội 1 cũ, chị ta có vẻ là người tốt. Là cấp dưới, tôi phải chiều theo ý chị ta thôi.
"Nào, thử gọi xem nào?"
Trong đôi mắt Tiền bối ánh lên một tia kỳ vọng rất nhạt. Nhiệm vụ đầu tiên do cấp trên, người sẽ gắn bó với tôi trong thời gian tới giao phó, tuyệt đối không được thất bại.
Một mệnh lệnh rất đơn giản. Chỉ cần trả lời 'Vâng, thưa Tiền bối.' là được. Không cần phải căng thẳng chút nào. Tiền bối là người tốt mà.
Đây là mệnh lệnh đầu tiên tôi nhận được kể từ khi vào Liar's Trap. À không, nói chính xác thì Đội trưởng Đội 1 cũ từng ra lệnh cho tôi cút khỏi Guild, nên đây là mệnh lệnh thứ hai nhỉ? Dù sao thì đây cũng là nhiệm vụ quan trọng nhất trong cuộc sống xã hội sắp tới của tôi.
Bất kể độ khó của mệnh lệnh ra sao, tôi cũng phải hoàn thành nó một cách hoàn hảo. Có câu nói vạn sự khởi đầu nan, và việc cài chiếc cúc áo đầu tiên cho đúng là điều quan trọng nhất.
Vì vậy, mệnh lệnh gọi là 'Tiền bối' mà Tiền bối giao cho tôi là một mệnh lệnh quan trọng hơn bất cứ điều gì, một mệnh lệnh bắt buộc phải hoàn thành.
Dù chỉ là một việc cỏn con, nhưng đây là khoảnh khắc căng thẳng nhất kể từ lần tôi cùng Scar chuẩn bị về nhà thời Học viện và nhìn thấy một bức thư dán hình trái tim trong tủ đồ của tôi.
Nhân tiện, bức thư đó đã bị tịch thu ngay lập tức, bị Scar đọc, và sau đó bốc cháy thành tro bụi.
Bỏ qua những thông tin thừa thãi (TMI), tôi hít một hơi thật sâu rồi mở miệng nói với chị ta bằng giọng hơi khàn.
"À... Vâng, thưa Tiền bối-nim."
"Hừm. Đã bảo đừng gọi là Tiền bối-nim rồi mà. Sao cậu lại thêm chữ 'nim' vào?"
Chết tiệt. Chữ 'nim' tự nhiên bật ra mất rồi. Đã tự nhủ là không được mắc sai lầm cơ mà! Thằng ngu này! Thảo nào 13 năm rồi vẫn không thoát khỏi Scar!
Dù tự trách bản thân theo phản xạ, nhưng ngay lúc này việc trả lời câu hỏi của Tiền bối quan trọng hơn là tự trách.
Tôi cố gắng tỏ ra hối lỗi nhất có thể, rồi hơi cúi đầu xin lỗi để Tiền bối không cảm thấy áp lực.
"À... Chắc do Tiền bối là một Thức tỉnh giả quá vĩ đại nên chữ 'nim' tự động bật ra sau chữ Tiền bối đấy ạ. Lần sau tôi sẽ không mắc lỗi này nữa. Tôi xin lỗi!"
"Mệnh lệnh đầu tiên, lại còn là một việc dễ dàng như vậy mà cũng làm sai. Trông có vẻ lanh lợi, nhưng bên trong lại không được như vẻ bề ngoài nhỉ?"
"Dạ? À... Tôi xin lỗi."
Có vẻ như ấn tượng đầu tiên đã bị hỏng mất rồi. Cũng phải, nếu là tôi, có một tên cấp dưới mới vào năng lực thì không có mà lại còn ngốc nghếch thì tôi cũng sẽ thấy bực mình trước.
Việc Tiền bối tỏ ra hơi khó chịu thế này cũng là điều dễ hiểu.
Tôi cảm thấy thảm hại vì không thể gọi đúng một danh xưng nên không dám nhìn thẳng vào mắt chị ta.
Cứ thế, tôi cúi gầm mặt xuống, mắt nhìn chằm chằm xuống đất thì một bàn tay mềm mại xoa đầu tôi.
"Không sao. Ngẩng đầu lên đi. Ai cũng có thể mắc sai lầm một lần mà. Tất nhiên là không được lặp lại đâu đấy."
Nghe Tiền bối nói, tôi ngẩng đầu lên. Một mỹ nhân tựa thiên thần, xinh đẹp hơn cả Scar, hiện ra ngay chính giữa tầm nhìn của tôi. Nở một nụ cười nhân từ, xoa đầu và động viên tôi, chị ta đúng nghĩa là một Tamer thực thụ.
Những tin đồn vô lý kiểu 'Silk Blonde có thể thuần hóa cả con người.'... hóa ra là do chị ta là một người dịu dàng và ấm áp như vậy nên mới xuất hiện những tin đồn đó.
Nếu tính tự lập của tôi yếu đi một chút, có lẽ tôi đã sà vào lòng chị ta và gọi chị ta là mẹ (Mamang) rồi, luồng khí nhân từ mà chị ta tỏa ra quá đỗi ấm áp.
Tôi thực sự đồng cảm với câu nói của người đời rằng chị ta sinh ra là để làm Tamer. Nếu không phải người như thế này thì ai làm Tamer được chứ.
"Không cần phải cảm thấy tội lỗi đâu. Chỉ cần đừng lặp lại sai lầm tương tự là được. Cậu căng thẳng nên mới thế đúng không? Tôi hiểu tâm trạng của cậu mà."
Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp một người tốt, tỏa ra năng lượng tích cực và dùng những lời lẽ tốt đẹp để động viên tôi.
Đến mức những ký ức mà tôi đã tạm quên về Viện trưởng thời ở cô nhi viện lại ùa về, hiện tại tôi đang rất cảm động trước Tiền bối.
"Tiền, Tiền bối..."
Dù mới gặp hôm nay, nhưng mọi hành động của Tiền bối đều xuất phát từ sự chân thành.
Sống sót qua thời Học viện đầy rẫy những mưu mô xảo quyệt nhờ sự khôn khéo, tôi có thể nhận ra sự chân thành của chị ta.
Vì vậy, nếu là người này, tôi nghĩ mình có thể cống hiến lòng trung thành.
"Ừ, tốt. Động viên đến đây chắc là đủ rồi. Cậu lại đây một lát được không?"
Cùng lúc với suy nghĩ đó, Tiền bối ngừng xoa đầu tôi, vẫy tay gọi tôi đi theo và tiến về phía ghế của mình.
"À, vâng!"
Độ hảo cảm dành cho Tiền bối đang tăng vọt, nên tôi quyết tâm 'Lần này nhất định phải hoàn thành xuất sắc công việc được giao!' và lạch bạch đi theo sau chị ta.
"Từ bây giờ mới là khoảng thời gian thú vị nhất. Lần đầu tiên giao việc này, phản ứng của mỗi người đều khác nhau."
Tiền bối nói một câu đầy ẩn ý rồi ngồi xuống ghế, còn tôi thì nhìn xuống Tiền bối, tỏa ra hào quang 'Xin hãy giao cho tôi bất cứ việc gì.'
Không biết tâm trạng đó của tôi có chạm đến Tiền bối hay không, chị ta bật cười thích thú rồi cởi đôi dép lê đang đi ở mũi chân ra.
Hả? Sao tự nhiên lại cởi dép?
Câu hỏi đó chưa kịp tan biến trong đầu thì Tiền bối đã vắt chéo chân, đưa cái chân vừa cởi dép về phía tôi.
Gì thế này? Bảo mình massage chân à? Một kiểu truyền thống của Đội 3 để thử lòng trung thành sao? Không phải. Đội 3 chỉ có mỗi Tiền bối là người, làm gì có truyền thống nào chứ.
Những suy luận và thắc mắc nảy sinh khi nhìn bàn chân trắng ngần, xinh đẹp của Tiền bối đưa ra đã bị cắt đứt bởi giọng nói lờ đờ vang lên ngay trước mắt.
"Hãy hôn lên mu bàn chân tôi đi. Đặt trọn tâm ý vào đó. Đây là mệnh lệnh đấy. Lần này cậu không được mắc sai lầm đâu."
Mệnh lệnh của Tiền bối vượt xa sức tưởng tượng đến mức thổi bay mọi thắc mắc và suy luận trong đầu tôi.
Có phải nói đùa không? Trò đùa cấp S của một Thức tỉnh giả cấp S à? Chắc là đùa thôi nhỉ? Chứ ai lại tỉnh táo mà ra cái lệnh này?
Tôi nghi ngờ đôi tai của mình và nhìn Tiền bối. Tiền bối vẫn đang nhìn tôi bằng đôi mắt lờ đờ, hơi ngước lên và mỉm cười. Đó không phải là ánh mắt của một người đang nói đùa. Lúc này, chị ta đang thực sự bảo tôi hôn lên chân chị ta.
Không thể tin được. Bảo hôn lên mu bàn chân, giống hệt mệnh lệnh mà Scar hay đưa ra... Khoan đã, Scar? Giống lời Scar hay nói á?
"Tôi từ chối."
Vừa nghĩ đến Scar, sự phản kháng trào dâng theo phản xạ khiến tôi buột miệng từ chối mà không hề hay biết.
Nói xong, tôi thoáng nghĩ 'Mẹ kiếp, có khi nào mình từ chối nhầm không?', nhưng dù nghĩ thế nào thì việc hôn lên chân cũng quá đáng. Đến mức tôi tự nhủ dù có hỏi lại thì tôi vẫn sẽ từ chối.
Mà bảo hôn lên mu bàn chân. Tưởng là người tốt cơ mà. Hóa ra chỉ là một kẻ kỳ quặc thôi sao?
Sự cảnh giác vừa chạm đáy lại nhanh chóng tăng vọt. Tôi nhìn Tiền bối... à không, Silk Blonde với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng không hiểu sao chị ta lại mở to mắt ngạc nhiên.
Nhìn đôi mắt vốn lờ đờ giờ mở to hết cỡ, tôi mới nhận ra mắt chị ta thực sự rất to.
Mà sao chị ta lại ngạc nhiên thế nhỉ? Chẳng lẽ chị ta chắc chắn rằng tôi sẽ hôn lên mu bàn chân sao? Nếu đúng là vậy thì tôi đang làm việc dưới trướng một người cực kỳ kỳ quặc rồi.
Làm việc dưới trướng một người kỳ quặc còn khổ hơn làm việc dưới trướng một người xấu, đó là điều tôi đã nghe đi nghe lại trong các bài học xã hội của Quản gia.
Người xấu thì chỉ xấu thôi, hành động của họ có thể đoán trước được, nhưng người kỳ quặc thì có lối tư duy khác hẳn chúng ta nên họ sẽ làm những trò điên rồ không thể đoán trước.
Chắc không đến mức đó đâu nhỉ. Chắc chỉ là ngạc nhiên trước sự từ chối dứt khoát của tôi thôi. Tôi cố gắng phủ nhận, nhưng câu nói tiếp theo của Silk Blonde đã chấm dứt sự phủ nhận thực tại của tôi.
"Tại sao? Không, sao, sao cậu có thể từ chối được?"
"Dạ?"
"Tôi đã dùng Thuần hóa, và cậu không hề né tránh... Chuyện này có thể xảy ra sao?"
"Dạ?! Thuần, Thuần hóa á? Làm sao có thể thuần hóa con người được? Không, trước đó, chị định thuần hóa tôi sao? Lời đồn con người cũng có thể bị thuần hóa không phải là ẩn dụ mà là sự thật á?! Wow mẹ kiếp nổi hết cả da gà!"
"Hả? À, không, chuyện đó. L, là hiểu lầm thôi. Tôi có thể giải thích. Cậu nhìn sang bên này một lát được không?"
"Dạ?"
Vụt!
Nghe bảo nhìn sang bên này, tôi vô thức quay đầu lại, và ánh sáng vàng phát ra từ lòng bàn tay trắng ngần của Silk Blonde lại một lần nữa nuốt chửng toàn thân tôi.
Xẹt xẹt!
Lần này ánh sáng vàng cũng bị hấp thụ vào cơ thể tôi, đồng thời trong đầu tôi lại vang lên tiếng tia lửa điện xẹt qua mà tôi đã từng nghe.
Ánh sáng biến mất, tầm nhìn trở lại bình thường. Trước mắt tôi là Silk Blonde với khuôn mặt như đang mong đợi điều gì đó.
Chị ta, người từng đẹp hơn cả Scar, giờ đây trong mắt tôi bắt đầu giống một con ả điên rồ đang bắn tia tẩy não. Một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời ập đến.
"Th, Thuần hóa được rồi chứ? Lần này được rồi đúng không? Nào, lại đây và hôn lên chân tôi..."
"Á, á á á á á!"
Trước mệnh lệnh điên rồ bảo hôn lên chân, tôi quay người và bỏ chạy thục mạng. Tất nhiên là không thể trốn thoát khỏi một Thức tỉnh giả cấp S nên tôi đã bị bắt lại ngay lập tức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
