Chương 31
Cả thế gian như bị nhuộm một màu hoàng kim.
Những bông lúa trĩu hạt dập dờn trong gió như sóng biển, mang lại nụ cười hạnh phúc trên gương mặt người nông dân.
Dù làn da cháy nắng đen nhẻm, mồ hôi tuôn rơi như mưa, họ vẫn thấy vui sướng.
Bởi mùa gặt đã gần kề.
Hành trình vất vả từ đầu xuân sắp kết thúc. Có lẽ vì thế mà tiếng cười nói rộn rã khắp cánh đồng. Họ vui đến mức không ai nhận ra có kẻ đã lén lấy trộm bộ quần áo để bên bờ ruộng.
Kẻ đang mặc bộ đồ nông dân, thản nhiên bước đi trên đường mòn chính là Phiêu Nguyệt. Hắn dắt theo một cái liềm bên hông, bước đi dáng chữ bát y hệt một lão nông thực thụ.
Nhờ vậy mà những người nông dân khác nhìn thấy hắn cũng chẳng mảy may nghi ngờ.
Phiêu Nguyệt nhập vai hoàn hảo.
Hắn bắt chước từng cử chỉ, từng nét mặt của họ.
Trong bóng tối hầm ngầm, một trong những kỹ năng sinh tồn mà Phiêu Nguyệt học được là kỹ thuật "Sao Chép".
Người dạy hắn kỹ năng này là Tiêu Cách Sơn.
Tiêu Cách Sơn xuất thân từ một Kỹ Nghệ Đoàn. Hắn cực giỏi Dịch Dung Thuật. *mấy chương đầu tiên dịch là Xà Kiểm *
Hắn từng nói, chỉ thay đổi khuôn mặt thôi là chưa đủ để khán giả tin. Phải hành động, suy nghĩ như chính nhân vật đó mới là cảnh giới cao nhất.
Phải đặt mình vào vị trí của người đó mà sống.
Bắt chước là bước đầu tiên.
Phải làm đến mức “trở thành” đối phương.
Tiêu Cách Sơn chỉ nói bâng quơ, nhưng Phiêu Nguyệt đã khắc cốt ghi tâm.
Từ đó, Phiêu Nguyệt rèn luyện thói quen quan sát và mô phỏng hành vi của người khác. Và giờ đây, kỹ năng đó đang phát huy tác dụng.
Trong khi các võ nhân đang điên cuồng lùng sục khắp nơi, thì Phiêu Nguyệt lại thong dong dạo bước như một lão nông đi thăm đồng.
Hắn nhìn cánh đồng vàng óng với ánh mắt hài lòng, nụ cười hiền hậu y hệt những người xung quanh.
Lần đầu tiên trong đời được chứng kiến khung cảnh hùng vĩ và bình yên này, hắn thực sự xúc động.
Dù từng lang bạt giang hồ từ nhỏ, nhưng chưa bao giờ hắn thấy cảnh tượng nào đẹp đến thế.
Hắn chợt ước mình có thể trở thành một nông dân, sống cuộc đời bình dị thế này. Nhưng hắn biết rõ, đó chỉ là mơ mộng hão huyền.
Để đến được đây, đôi tay hắn đã nhuốm đầy máu tươi. Có kẻ chủ động tấn công, có kẻ bị hắn ám toán.
Khi bàn tay đã vấy máu, cuộc sống bình yên vĩnh viễn không còn dành cho hắn nữa.
Phiêu Nguyệt lắc đầu xua tan những ý nghĩ yếu đuối.
Chỉ định diễn vai nông dân thôi, ai ngờ nhập tâm quá đà.
Hắn rảo bước nhanh hơn.
Phải nhanh chóng thoát khỏi nơi này.
Khi hắn đi đến cuối con đường mòn.
“Có tin từ Thanh Thành phái, kẻ thù ác đang di chuyển về phía Tây. Phong tỏa toàn bộ các ngả đường quanh đây!”
Một toán võ nhân xuất hiện, chặn đứng mọi lối ra khỏi cánh đồng.
Mặt Phiêu Nguyệt đanh lại.
Không chỉ vì bị chặn đường, mà vì hắn nhận ra có kẻ nào đó trong Thanh Thành phái đã đoán chính xác đường đi nước bước của hắn.
‘Phải thoát khỏi đây ngay lập tức.’
Chỗ này đã bị chặn, các chỗ khác chắc cũng không ngoại lệ.
Phải tranh thủ lúc vòng vây chưa khép chặt mà thoát thân.
Phiêu Nguyệt giữ vẻ mặt bình thản, tiến lại gần đám võ nhân.
“Đứng lại!”
“Dạ, các quan có việc gì ạ?”
Phiêu Nguyệt nhìn họ với vẻ sợ sệt, khúm núm.
Trông hắn chẳng khác gì một gã nông dân quê mùa chất phác.
“Chúng ta đang truy bắt một tên tội phạm nguy hiểm. Ngươi tên gì, nhà ở đâu?”
“Dạ, tiểu nhân là Lương Triết, sống ở làng bên kia ạ. Tiểu nhân vừa làm đồng xong đang trên đường về nhà.”
“Mới giờ này mà đã xong việc rồi sao?”
“Dạ! Tiểu nhân chỉ đi cắt cỏ dại thôi ạ, làm xong rồi nên về sớm nghỉ ngơi.”
Thấy vẻ mặt sợ hãi của hắn, đám võ nhân cau mày.
Dù là võ nhân, họ cũng không thể tùy tiện ức hiếp dân lành vô tội.
Trong mắt họ, Phiêu Nguyệt đích thị là một nông dân chân lấm tay bùn.
Người hắn dính đầy bùn đất, khuôn mặt đã được hóa trang kỹ lưỡng. Chẳng có điểm nào đáng nghi.
Thủ lĩnh toán quân là Cửu Diên Thành, quan sát Phiêu Nguyệt rất kỹ.
Hắn là đệ tử tục gia của Nga Mi phái, nhờ võ công khá và con mắt tinh đời nên rất được Cửu Họa Sư Thái trọng dụng.
“Đại ca, tính sao đây?”
Đám thuộc hạ chờ lệnh.
“Cho qua đi.”
Nghe lệnh Cửu Diên Thành, đám lính tránh đường.
Khi Phiêu Nguyệt vừa đi lướt qua.
“Khoan đã!”
Cửu Diên Thành đột ngột gọi giật lại.
“Dạ… dạ, quan lớn còn việc gì ạ?”
“Ngươi nói đi cắt cỏ, tại sao liềm của ngươi lại sạch bong thế kia? Nếu vừa dùng xong thì lưỡi liềm phải dính nhựa cỏ hoặc ít nhất cũng có vết xước chứ.”
“Chuyện này……”
Ánh mắt Phiêu Nguyệt thoáng dao động.
Không ngờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tên này lại soi mói kỹ đến từng chi tiết nhỏ nhặt như vậy.
Cửu Diên Thành không bỏ qua phản ứng đó.
“Đúng là thích khách như Sư Thái đã nói. Bắt lấy hắn!”
Theo lệnh Cửu Diên Thành, đám võ nhân đồng loạt lao vào tấn công.
Dù đang phải đối phó với kẻ địch, Phiêu Nguyệt vẫn không bỏ sót từ khóa quan trọng.
‘Sư Thái?’
Hắn đã đụng độ rất nhiều kẻ truy sát, nhưng chưa ai nhắc đến một cái tên cụ thể nào.
Trực giác mách bảo hắn, tên Cửu Diên Thành này khác với bọn lâu la trước đó. Hắn ta đến đây với mục đích khác.
Ban đầu Phiêu Nguyệt định bỏ chạy ngay khi bị lộ. Nhưng nghe đến từ "Sư Thái", hắn đổi ý.
Vút!
Chiếc liềm trên tay – vật chứng tố cáo thân phận hắn – vung lên xé gió.
“Hự!”
Tên võ nhân lao đến đầu tiên ôm cổ ngã vật xuống, máu phun thành vòi.
Đường liềm của Phiêu Nguyệt gọn gàng, dứt khoát, một chiêu đoạt mạng.
Đoàng!
Tên đứng sau cùng bắn pháo hiệu lên trời.
Tín hiệu báo động đã được phát đi.
Phiêu Nguyệt biết chẳng mấy chốc nơi này sẽ ngập tràn kẻ địch.
Không còn thời gian nữa.
Phải khống chế tên thủ lĩnh kia thật nhanh để moi tin tức.
Vù!
Phiêu Nguyệt ném mạnh chiếc liềm về phía đám đông.
“Đừng hòng!”
“To gan!”
Đám võ nhân dễ dàng né tránh.
Né một chiếc liềm to tướng dễ hơn nhiều so với ám khí nhỏ bé.
“Tên kia! Ngoan ngoãn chịu trói đi!”
Chúng áp sát Phiêu Nguyệt trong chớp mắt.
Đúng lúc đó, Phiêu Nguyệt lùi lại phía sau, ngón tay khẽ cử động.
Cửu Diên Thành thoáng thấy khó hiểu.
Hành động của Phiêu Nguyệt trông thật vô nghĩa.
Nhưng ngay sau đó.
Vút!
Tiếng xé gió rợn người vang lên từ phía sau lưng bọn họ.
“Á!”
“Hự!”
Những tên đứng sau Cửu Diên Thành hét lên thảm thiết.
“Cái gì?”
Cửu Diên Thành quay lại, kinh hãi khi thấy đám thuộc hạ ngã xuống, cổ phun máu xối xả.
Thứ cắt cổ bọn họ chính là chiếc liềm vừa bị ném đi lúc nãy.
Chiếc liềm như có sinh mệnh, vẽ một đường cong quỷ dị trên không trung rồi quay trở lại tay Phiêu Nguyệt.
“Làm… làm sao có thể?”
Chưa kịp hoàn hồn, Phiêu Nguyệt lại ném chiếc liềm đi một lần nữa.
Cửu Diên Thành theo phản xạ vung kiếm gạt phăng chiếc liềm. Tưởng nó sẽ rơi xuống đất, ai ngờ Phiêu Nguyệt lại nhúc nhích ngón tay, chiếc liềm đổi hướng lao vút vào mặt hắn.
Cán liềm được buộc một sợi dây trong suốt cực mảnh. Đó chính là sợi dây câu Thiên Tằm Ti mà Phiêu Nguyệt cướp được sau khi giết Mân Giang Ngư Ông.
Sợi dây Thiên Tằm Ti này mắt thường không thể thấy, lại sắc bén không kém gì bảo kiếm.
“Thủ đoạn hèn hạ……”
Hiểu ra vấn đề, Cửu Diên Thành gầm lên giận dữ.
Hắn thi triển Loạn Phi Phong Kiếm Pháp (亂披風劍法) – tuyệt kỹ của Nga Mi, tạo thành bức tường kiếm khí bảo vệ toàn thân.
Nhưng chiếc liềm chỉ là đòn nghi binh.
Tay trái Phiêu Nguyệt rút phi đao bên hông, phóng mạnh. Đây là vũ khí hắn nhặt được của một tên vô danh nào đó trên đường trốn chạy.
Phập!
“Hự!”
Phi đao cắm phập vào vai Cửu Diên Thành.
Bị tấn công bất ngờ, thế thủ của hắn bị phá vỡ.
Không bỏ lỡ cơ hội, Phiêu Nguyệt điều khiển sợi Thiên Tằm Ti, luồn lách chiếc liềm chém vào chân trái Cửu Diên Thành.
Lưỡi liềm sắc ngọt cắt đứt gân kheo của hắn.
“Áááá!”
Cửu Diên Thành ngã quỵ, gào thét đau đớn.
Phiêu Nguyệt lao tới, đè lên ngực hắn, quấn sợi Thiên Tằm Ti quanh cổ hắn.
“Ư ư ư!”
Tiếng kêu tắt nghẹn trong cổ họng.
Sợi dây mảnh như tơ cứa dần vào da thịt khiến mặt hắn cắt không còn giọt máu.
“Th… tha mạng……”
“Sư Thái mà ngươi nói là ai?”
“Đ… đó… Ặc!”
Thấy hắn chần chừ, Phiêu Nguyệt siết nhẹ tay. Sợi dây cứa sâu hơn.
“Cửu… Cửu Họa Sư Thái! Chưởng… chưởng môn Nga Mi phái.”
“Cửu Họa Sư Thái của Nga Mi?”
“Đúng vậy. Ta nói rồi… tha cho ta……”
“Bà ta trực tiếp ra lệnh cho ngươi?”
“Không… không chỉ ta… mà tất cả đệ tử tục gia của Nga Mi đều nhận lệnh. Phải hỗ trợ Thanh Thành phái bắt bằng được tên thích khách.”
“Nga Mi và Thanh Thành vốn bằng mặt không bằng lòng, sao lần này lại nhiệt tình thế?”
“Ta… ta cũng không biết. Bình thường hai phái như nước với lửa… Ta cũng thấy lạ……”
“Thấy lạ à?”
“Phải! Chuyện là……”
Cửu Diên Thành khai tuốt tuồn tuột.
Hắn cố tình nói nhiều để câu giờ.
Đồng bọn của hắn đang kéo đến. Chỉ cần cầm cự thêm chút nữa thôi, hắn sẽ sống.
Phiêu Nguyệt lắng nghe không sót một từ.
‘Hóa ra là mụ ta. Kẻ chủ mưu đứng sau tất cả……’
Mọi mảnh ghép rồi rạc trong đầu hắn đã được kết nối lại.
Kẻ quen biết Vũ Quân Tường nhưng lại mang mặc cảm thua kém.
Kẻ đủ kiên nhẫn chờ đợi bảy năm và đủ tiềm lực tài chính để chi ra số tiền khổng lồ.
Và cuối cùng, kẻ có thế lực tại Tứ Xuyên.
Cửu Họa Sư Thái hội tụ đủ mọi yếu tố đó.
Dù chưa có bằng chứng xác thực, nhưng Phiêu Nguyệt tin chắc vào suy luận của mình.
“Đằng kia!”
“Nó kìa!”
Một đám đông võ nhân xuất hiện ở phía xa.
Chúng đã đến nơi.
Cửu Diên Thành cười nhăn nhở:
“Chúng đến rồi, ngươi chết chắc! Muốn sống thì mau thả ta……”
Phựt!
Sợi Thiên Tằm Ti cắt đứt cổ họng hắn ngọt xớt như cắt miếng đậu hũ.
Nụ cười đắc thắng của Cửu Diên Thành đông cứng trên khuôn mặt vô hồn.
Phiêu Nguyệt thu dây, đứng dậy.
“Tên kia!”
“Đứng lại!”
Đám võ nhân ầm ầm lao tới.
Đoàng! Đoàng! Tuýt!
Pháo hiệu nổ vang trời, tiếng còi báo động réo rắt khắp nơi.
Phiêu Nguyệt liếc nhìn chúng một cái rồi quay đầu bỏ chạy về hướng ngược lại.
‘Cửu Họa Sư Thái sao?’
Mụ ta chính là nguồn cơn của mọi đau khổ.
Tham vọng của mụ đã ném hắn và lũ trẻ vào địa ngục.
Bị biến thành công cụ giết người, tay vấy máu vô số sinh linh.
Hắn vĩnh viễn không thể quay lại cuộc sống bình thường được nữa.
Cả võ lâm Tứ Xuyên đang truy sát hắn.
Thiên La Địa Võng đang siết chặt từng giây từng phút.
Dù có thoát khỏi đám truy binh này, đám khác sẽ lại xuất hiện.
Cuộc truy đuổi này sẽ không dừng lại cho đến khi hắn chết.
‘Nếu phải chết, ta cũng sẽ không xuống địa ngục một mình.’
Muốn cắn một con chó điên, hãy chuẩn bị tinh thần bị nó cắn trả lại.
Và lúc này, Phiêu Nguyệt chính là một con chó điên thực sự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
