Chương 40
Ba Đường (巴塘), cửa ngõ dẫn vào cao nguyên phía Tây Tứ Xuyên.
Một thành phố điển hình với thế tọa sơn hướng thủy.
Phía trước là dòng sông rộng hai mươi trượng cuồn cuộn chảy, phía sau là dãy núi cao sừng sững như bức tường thành.
Ruộng lúa bao quanh thành phố dập dờn sóng xanh theo từng cơn gió.
Dù nằm ở vị trí hẻo lánh, nhưng nhờ sản vật phong phú và vị trí đắc địa, Ba Đường luôn tấp nập thương nhân qua lại. Cũng vì thế mà khách điếm, tửu lầu và kỹ viện mọc lên như nấm.
“Các quan nhân! Vào đây chơi đi nào!”
“Hôm nay ghé chỗ em nhé, đảm bảo vui quên lối về.”
Kỹ nữ lả lơi bên cửa sổ, vẫy gọi khách qua đường.
“Hê hê! Được lắm.”
“Rửa ráy cho sạch vào. Xong việc lão gia sẽ đến ngay.”
Đám thương buôn lõi đời cười hô hố, mắt hau háu nhìn vào những bộ ngực phập phồng sau lớp yếm mỏng manh. Ngược lại, những gã trai tơ lần đầu đến chốn này thì đỏ mặt tía tai, cắm đầu chạy thẳng.
Tiếng cười khúc khích của đám kỹ nữ vang lên giòn tan.
Màn đêm buông xuống, không khí trở nên đặc quánh mùi phấn son và dục vọng.
Đèn lồng đỏ được thắp lên, nhưng khách khứa vẫn còn thưa thớt.
Hồng Thiên Lâu (紅天樓) là kỹ viện lớn nhất và xa hoa nhất Ba Đường.
Nơi đây quy tụ đủ loại mỹ nữ, từ gái Khương, gái Hán, cho đến những cô nàng gốc Vân Nam hay Tây Tạng hoang dại. Kẻ có tiền đến Ba Đường đều chọn Hồng Thiên Lâu làm điểm dừng chân đầu tiên.
Tuyết Hương (雪香) là "hoa khôi" của Hồng Thiên Lâu.
Nàng sở hữu nhan sắc diễm lệ với làn da trắng như tuyết. Nhưng thứ khiến đàn ông mê mệt nhất chính là đôi mắt.
Tam bạch nhãn (三白眼).
Lòng trắng bao quanh con ngươi tạo nên một vẻ đẹp lẳng lơ, ma mị khó cưỡng.
Vô số gã đàn ông si mê Tuyết Hương, sẵn sàng vung tiền qua cửa sổ chỉ để được ngồi cạnh nàng uống rượu.
Nhưng để được nàng phục vụ chuyện gối chăn thì khó hơn lên trời.
Tuyết Hương rất kén chọn. Dù khách có núi vàng biển bạc, nếu nàng không ưng thì đừng hòng chạm vào một sợi tóc.
Nàng chán nản nhìn xuống đường phố.
Vẫn là những khuôn mặt thèm khát quen thuộc.
Nàng là hoa, có nghĩa vụ phải tỏa hương để dụ lũ ong bướm ngu ngốc.
Nàng chỉ cần cười một cái, đám đàn ông sẽ tưởng bở mà dốc sạch hầu bao. Đã có hơn chục gã phá sản vì nàng.
Tuyết Hương coi thường lũ đàn ông.
Trong mắt nàng, họ chỉ là những con lợn biết đi bằng hai chân.
Đột nhiên, ánh mắt nàng khựng lại.
Giữa dòng người tấp nập, một bóng hình nổi bật lên một cách kỳ lạ.
Hắn mặc bộ đồ rách rưới, cũ nát, tương phản hoàn toàn với những bộ lụa là gấm vóc xung quanh.
Nhưng thứ thu hút nàng không phải là bộ quần áo, mà là khuôn mặt hắn.
“A!”
Tuyết Hương vô thức thốt lên.
Một gương mặt đẹp đến mức phi lý.
Làn da trắng sứ nhợt nhạt, những đường nét tinh xảo toát lên vẻ đẹp trung tính đầy ma mị.
Đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vực thẳm đen ngòm khiến người ta chỉ muốn lao vào dù biết đó là cái chết.
Tuyết Hương đứng hình. Nàng chưa từng thấy người đàn ông nào như thế.
Không chỉ mình nàng. Các kỹ nữ khác cũng thò đầu ra cửa sổ, há hốc mồm kinh ngạc.
“Trời ơi!”
“Sao trên đời lại có Tuyệt Thế Nam Nhân như thế này?”
Hắn tỏa ra một sức hút kỳ lạ, khiến mọi ánh nhìn của phụ nữ đều dán chặt vào hắn như bị nam châm hút lấy.
Gã đàn ông ngước lên, dáo dác nhìn quanh với vẻ lạ lẫm, rồi ánh mắt hắn chạm vào mắt Tuyết Hương.
Thình thịch!
Tim Tuyết Hương lỡ một nhịp. Đầu óc nàng choáng váng.
Đôi mắt hắn... ửng lên sắc đỏ ma quái.
Một luồng ma lực vô hình từ đôi mắt ấy khiến nàng tê liệt, không thể cử động.
Môi nàng mấp máy, thốt ra những lời mà chính nàng cũng không kiểm soát được:
“Mời... mời công tử vào chơi.”
Lần đầu tiên trong đời, Tuyết Hương chủ động mời khách.
Gã đàn ông không từ chối, hắn bước thẳng vào Hồng Thiên Lâu.
Tuyết Hương vội vã chạy xuống lầu đón khách.
Khi đứng gần, vẻ đẹp của hắn càng trở nên siêu thực dưới ánh đèn lồng đỏ. Làn da hắn dường như phát sáng.
“Tướng... tướng công!”
Tuyết Hương lắp bắp.
Một mùi hương nồng nàn tỏa ra từ người hắn.
Không phải nước hoa, mà là một thứ mùi cơ thể đầy nam tính và hoang dại, khiến đầu óc nàng mụ mị.
Nàng như con thiêu thân lao vào ngọn lửa đỏ rực trong mắt hắn.
Gã đàn ông cất giọng khàn khàn:
“Đây là kỹ viện à?”
“Vâng! Đúng ạ, tướng công.”
Tuyết Hương cúi đầu, khép nép như một tỳ nữ.
“Ta không có tiền. Có thể ở lại đây vài ngày không?”
“Được... tất nhiên là được.”
Nếu là kẻ khác nói câu này, Tuyết Hương đã sai người đánh gãy chân rồi tống cổ ra đường.
Nhưng với người đàn ông này, nàng chỉ thấy xót xa.
Nàng muốn bao bọc hắn, muốn dâng hiến tất cả cho hắn.
“Thiếp sẽ lo liệu mọi thứ. Tướng công đừng lo, cứ vào trong với thiếp.”
Tuyết Hương nắm tay hắn kéo đi.
Gã đàn ông thản nhiên bước theo nàng vào phòng, tự nhiên như về nhà mình.
******************************************
Tú Bà Kim Thời Nghiên cau mày nhìn gã tổng quan.
“Sao doanh thu mấy hôm nay sụt giảm thê thảm thế này?”
“Cái đó...”
Quản gia ấp úng, toát mồ hôi hột.
Kim Thời Nghiên đập bàn quát:
“Câm à? Có chuyện gì xảy ra ở Hồng Thiên Lâu?”
“Là do... Tuyết Hương. Mấy hôm nay cô ấy không tiếp khách.”
“Cái gì? Tuyết Hương á? Tại sao?”
"Cô ấy... cô ấy đang mê mệt một gã đàn ông lạ mặt"
“Ngươi đùa ta à?”
Kim Thời Nghiên không tin vào tai mình.
Bà ta biết rõ Tuyết Hương. Con bé đó là cáo già đội lốt thỏ non, chỉ biết tiền chứ không biết tình.
“Thật ạ. Đã ba ngày nay cô ấy giam mình trong phòng với gã đó, không bước ra nửa bước.”
“Ba ngày?”
Kim Thời Nghiên đứng phắt dậy, mắt tóe lửa.
Hồng Thiên Lâu là vương quốc của bà ta, và Tuyết Hương là con gà đẻ trứng vàng.
Bà ta không cho phép bất cứ kẻ nào phá hoại chuyện làm ăn.
“Gọi bảo kê lên đây! Ta muốn xem mặt mũi thằng khốn đó ra sao.”
Mười mấy tên tay chân bặm trợn lập tức xuất hiện.
Chúng là đệ tử của Thanh Ngọc Quán – một môn phái địa phương bảo kê cho Hồng Thiên Lâu.
Kim Thời Nghiên là tình nhân của quan chủ Lưu Chấn Sơn, nên ở cái đất Ba Đường này, bà ta không sợ ai cả.
Kim Thời Nghiên dẫn đầu đoàn người hùng hổ đi lên lầu. Đám kỹ nữ và gia nhân sợ hãi dạt ra hai bên.
“Tú bà điên rồi kìa.”
“Chắc lại chuyện của Tuyết Hương.”
“Nghe nói Tuyết Hương bị bỏ bùa mê thuốc lú, ba ngày nay cứ rên rỉ suốt đêm, nghe mà đỏ cả mặt.”
"Khiếp, gã kia chắc khỏe lắm."
"Chắc ăn mật rắn hay sao mà sung sức thế..."
Bỏ ngoài tai những lời xì xào, Kim Thời Nghiên đạp cửa phòng Tuyết Hương.
Rầm!
Cánh cửa bật tung. Một luồng hơi nóng ẩm ướt phả ra từ trong phòng.
Mùi của hoan lạc.
Kim Thời Nghiên nhíu mày nhìn vào trong.
Quần áo vứt bừa bãi trên sàn.
Trên giường, Tuyết Hương trần truồng, nằm gối đầu lên đùi một gã đàn ông, thở dốc như người sắp chết đuối. Mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt lờ đờ vì khoái cảm quá độ.
Kim Thời Nghiên gào lên:
“Tuyết Hương! Mày điên rồi à? Dám bỏ bê công việc để làm cái trò này?”
“Tú... bà?”
Tuyết Hương lơ mơ ngẩng đầu lên, rồi lại rúc vào người gã đàn ông, kéo chăn che thân.
Lúc này, Kim Thời Nghiên mới nhìn rõ gã đàn ông.
Hắn vẫn ngồi im nhìn ra cửa sổ, không thèm quay lại dù cửa đã bị phá tung.
Tấm lưng trần của hắn trắng bệch, nhẵn nhụi, không một thớ cơ bắp cuồn cuộn nào, nhưng lại toát lên vẻ dẻo dai kỳ lạ.
Ánh nến hắt lên da thịt hắn tạo nên một vầng hào quang ma quái.
Kim Thời Nghiên rùng mình.
Bà ta cảm thấy một sự đe dọa vô hình.
Gã này... không giống người thường.
Sự tồn tại của hắn ở chốn lầu xanh này lạc lõng một cách đáng sợ.
“Muốn xem mặt khách không mời à?”
Giọng nói lạnh lùng vang lên. Gã đàn ông từ từ quay đầu lại.
“A!”
Kim Thời Nghiên há hốc mồm.
Đẹp!
Bà ta đã lăn lộn trong nghề này hơn ba mươi năm, ngủ với đủ loại đàn ông, nhưng chưa từng thấy ai đẹp như thế này. Một vẻ đẹp phi giới tính, tà mị và cuốn hút đến nghẹt thở.
Đặc biệt là đôi mắt.
Đôi mắt phảng phất ánh đỏ như đang hút lấy linh hồn bà ta.
Kim Thời Nghiên hiểu ngay tại sao Tuyết Hương lại mê mệt hắn.
Ngay cả bà ta, một mụ tú bà già đời, cũng thấy tim mình đập loạn nhịp.
Nếu là thời trẻ, có lẽ bà ta cũng sẵn sàng dâng hiến tất cả cho hắn.
'Kẻ này... từ đâu chui ra vậy?'
Kim Thời Nghiên vô thức lùi lại một bước.
Bản năng mách bảo bà ta đang đứng trước một con thú dữ đội lốt người. Một con rắn khổng lồ. Da gà da vịt nổi lên khắp người bà ta.
“Tú bà! Bà sao thế?”
“Hắn dùng tà thuật à?”
Đám bảo kê thấy sắc mặt Kim Thời Nghiên trắng bệch thì hoảng hốt đỡ lấy bà ta, rồi quay sang trừng mắt nhìn Phiêu Nguyệt.
“Lôi cổ nó ra ngoài!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
đứng đầu kỹ viện