Chương 13
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng Cừu Dịch Bình.
Việc Phiêu Nguyệt nấp ngay bên cạnh mà hắn không hề hay biết đã gieo vào lòng hắn một nỗi sợ hãi tột độ.
Nếu Phiêu Nguyệt có sát ý, thì cái đầu hắn đã lìa khỏi cổ từ lâu.
Giả sử đây không phải là huấn luyện mà là một cuộc chiến sinh tử, Cừu Dịch Bình sẽ chết mà không hiểu tại sao mình chết.
‘Điên thật rồi! Mới sáu năm mà đã luyện Quy Tức Đại Pháp đến cảnh giới này sao?’
Nếu lũ trẻ khác cũng đạt đến trình độ này, hắn đã chẳng thể phát hiện ra bốn đứa kia.
Không phải ai cũng làm được. Chỉ có Phiêu Nguyệt là ngoại lệ.
Phiêu Nguyệt đặc biệt xuất sắc trong các kỹ năng Ẩn Thân, Quy Tức và Tiềm Hành. Hắn sinh ra để trở thành một cái bóng, chuyên thâm nhập và rút lui không một tiếng động.
‘Nhưng dù sao đi nữa... qua mặt được cả ta thì thật không thể tin nổi.’
Cừu Dịch Bình cảm thấy máu trong người hắn như đông cứng lại.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy tính mạng bị đe dọa kể từ khi rửa tay gác kiếm.
Không chỉ riêng Phiêu Nguyệt.
Một vài đứa trẻ kiệt xuất khác cũng đạt được những thành tựu đáng kinh ngạc, đủ sức đe dọa đến vị thế của các Giáo Đầu.
Giác quan của chúng phát triển vượt xa giới hạn của người thường. Với nền tảng giác quan siêu phàm đó, tốc độ tiếp thu võ công của chúng nhanh đến mức không ai theo kịp.
Các giáo đầu bắt đầu cảm thấy run sợ trước những con quái vật do chính tay mình tạo ra.
Chúng đã sẵn sàng để trở thành những cỗ máy giết người hoàn hảo.
Và Phiêu Nguyệt là kẻ đáng sợ nhất trong số đó.
Sáu năm không thấy ánh mặt trời khiến làn da hắn trắng bệch như tuyết, đôi mắt ánh lên tia Xích Quang đỏ rực, và khuôn mặt lúc nào cũng vô cảm.
Trong số các nam nhân, Cố Thần Ngọc là kẻ điển trai nhất.
Hắn sở hữu vẻ đẹp phi giới tính với những đường nét thanh tú chẳng kém gì con gái. Còn Phiêu Nguyệt lại toát lên một vẻ quyến rũ ma mị khó diễn tả bằng lời.
Một vẻ đẹp trung tính, pha trộn giữa sự mạnh mẽ của đàn ông và nét mềm mại, bí ẩn.
Nhìn vào đôi mắt ánh đỏ của Phiêu Nguyệt, người ta tự nhiên cảm thấy lồng ngực bị đè nén. Ngay cả những sát thủ lão luyện như Cừu Dịch Bình cũng không ngoại lệ.
Phiêu Nguyệt lên tiếng:
“Buổi tập kết thúc rồi, ta có thể nghỉ ngơi chưa?”
“À... ừ!”
Cừu Dịch Bình vô thức nói lắp.
Phiêu Nguyệt khẽ cúi đầu chào rồi quay lưng bước đi.
Hắn cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt của Cừu Dịch Bình sau lưng, nhưng vờ như không biết.
Suốt ba ngày ròng rã duy trì trạng thái "chết lâm sàng" của Quy Tức Đại Pháp, cơ thể hắn đã đến giới hạn.
Ẩn mình hoàn hảo là tốt, nhưng cái giá phải trả là cơ bắp toàn thân tê cứng, chức năng lục phủ ngũ tạng suy giảm.
Hắn cần phải vận khí điều tức ngay lập tức để hồi phục cơ thể.
Nơi ở của Phiêu Nguyệt vẫn là Khu vực Một.
Đã sáu năm trôi qua. Hầu hết lũ trẻ đã chuyển sang sống ở khu nhà gỗ tiện nghi hơn, nhưng Phiêu Nguyệt vẫn bám trụ tại đây.
Chỉ trong không gian tối tăm, ẩm thấp và chật hẹp ấy, hắn mới tìm thấy sự an toàn.
Sáu năm sống trong bóng tối đã nên nó đã trở thành một phần máu thịt của hắn.
Phiêu Nguyệt ngồi xếp bằng ở một góc phòng.
Lưng tựa vào tường đá lạnh lẽo để triệt tiêu mọi mối nguy từ phía sau, đôi mắt hướng ra khoảng không phía trước, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ biến cố nào.
Suốt sáu năm qua, hắn đã sống như thế.
Luôn đặt sinh tồn lên hàng đầu, và tuyệt đối không tin tưởng bất kỳ ai.
Giữa lúc những đứa trẻ khác chia bè kết phái, lợi dụng lẫn nhau, hắn chọn cách đứng ngoài cuộc.
Sự cô lập biến hắn thành kẻ bị ruồng bỏ, nhưng hắn đã quen với sự ghẻ lạnh ấy.
Phiêu Nguyệt khép hờ đôi mắt, bắt đầu vận công.
Tâm pháp hắn sử dụng vẫn là Phân Lôi Tâm Pháp.
Mặc cho những đứa khác đã vứt bỏ nó để chạy theo những bí kíp hào nhoáng hơn, hắn vẫn trung thành tuyệt đối với thứ tâm pháp nhập môn bị coi là rác rưởi này.
Không phải hắn không ngó ngàng đến các tâm pháp khác. Hắn đã xem qua tất cả những gì các Giáo Đầu đưa cho. Nhưng kết luận luôn chỉ có một:
Không có tâm pháp nào sánh được với Phân Lôi Tâm Pháp.
Những công pháp kia có thể mang lại sức mạnh bùng nổ nhất thời, nhưng càng về sau, khoảng cách sẽ càng bị thu hẹp. Và ngày hắn vượt qua chúng sẽ không còn xa.
Khi dòng khí của Phân Lôi Tâm Pháp vận hành, Phiêu Nguyệt cảm thấy như có hàng ngàn tia sét nhỏ li ti chạy dọc kinh mạch, xuyên qua da thịt.
Đó không phải ảo giác.
Kể từ khi đạt đến một cảnh giới nhất định, cảm giác này xuất hiện mỗi ngày.
Nội công được tích tụ từ Phân Lôi Tâm Pháp mang thuộc tính Lôi. Dù lượng Lôi Khí còn quá nhỏ để phóng ra ngoài, nhưng nó liên tục kích thích hệ thần kinh của Phiêu Nguyệt.
Ban đầu là những cơn đau tê dại tưởng chừng như muốn xé toạc dây thần kinh.
Hắn có thể dừng lại, nhưng Phiêu Nguyệt mặc kệ đau đớn, tiếp tục nghiên cứu và tu luyện.
Đến năm thứ năm, hắn nhận ra cơ thể mình đã thay đổi một cách kỳ diệu.
Phản xạ.
Tốc độ phản ứng của hắn đã vượt qua giới hạn của nhận thức. Khi gặp nguy hiểm, cơ thể hắn tự động di chuyển trước cả khi não bộ kịp ra lệnh.
Ban đầu hắn không hiểu tại sao, nhưng suy ngẫm kỹ, hắn đã tìm ra nguyên nhân.
Chính là do Lôi Khí.
Nó đã kích thích hệ thần kinh phát triển đến cực hạn.
Hắn ngộ ra chân lý: Mọi cử động của con người đều bắt nguồn từ những xung điện thần kinh. Tốc độ truyền dẫn càng nhanh, phản xạ cũng tỉ lệ thuận theo nó.
Tốc độ truyền dẫn của dòng điện này quyết định tốc độ phản ứng. Người có tốc độ truyền dẫn nhanh sẽ phản ứng nhanh, và ngược lại.
Suốt thời gian qua, Phiêu Nguyệt đã dùng Lôi Khí để tôi luyện hệ thần kinh. Kết quả là hệ thần kinh của hắn phát triển vượt xa người thường.
Nhờ đó, tốc độ phản ứng của hắn đạt đến cảnh giới mà lũ trẻ khác không thể mơ tới.
Cùng một chiêu thức, nhưng tốc độ ra đòn của hắn nhanh hơn kẻ khác một nhịp. Trong giao đấu sinh tử, một nhịp đó chính là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Chưa hết.
Đó chính là thứ Phiêu Nguyệt gọi là Tâm Tốc (心速).
Sự mở rộng của mạng lưới thần kinh đã đẩy tốc độ tư duy lên một tầm cao mới.
Hắn suy nghĩ nhanh đến mức cảm giác như đang sống trong một dòng thời gian khác, chậm hơn so với thế giới bên ngoài.
Nhưng Phiêu Nguyệt giấu kín tất cả nanh vuốt này.
Trước mặt đám người của Huyết Ảnh Đoàn, hắn chỉ là một tên nhóc giỏi lẩn trốn ẩn nấp, còn võ công chiến đấu thì tầm thường.
Bí mật này chỉ mình hắn biết.
Để thoát khỏi địa ngục này, giấu đi ba phần thực lực là chưa đủ, phải giấu ít nhất năm phần.
Phiêu Nguyệt đã nhẫn nhục suốt sáu năm qua như thế.
Điều duy nhất khiến hắn lo lắng là Phân Lôi Tâm Pháp dường như đã chững lại, không còn phát triển thêm được nữa.
Hắn cần một tâm pháp cao cấp hơn.
Một tâm pháp có thể mở rộng và dẫn dắt Phân Lôi Tâm Pháp lên tầm cao mới.
Nhưng tìm đâu ra thứ đó ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Những thứ Giáo Đầu đưa cho toàn là hàng "Tốc Thành", nông cạn và đầy khiếm khuyết. Chúng chỉ tốt cho trước mắt, nhưng lại là thuốc độc cho tương lai.
Phiêu Nguyệt chỉ còn hai lựa chọn.
Tiếp tục mài dũa Phân Lôi Tâm Pháp, hoặc chờ ngày ra giang hồ tìm kiếm cơ duyên khác.
Lựa chọn thứ hai gần như bất khả thi lúc này, nên hắn đành chấp nhận lựa chọn đầu tiên.
‘Sống chết gì cũng phải bám lấy Phân Lôi Tâm Pháp thôi…….’
Phiêu Nguyệt tin rằng gặp được Phân Lôi Tâm Pháp là định mệnh.
Trong hàng trăm đứa trẻ cùng học, chỉ mình hắn đi đến tận cùng con đường này.
Vì thế, bí mật về sự huyền diệu của Phân Lôi Tâm Pháp sẽ mãi mãi thuộc về riêng hắn.
Bởi chúng đã vứt bỏ nó để chạy theo những thứ hào nhoáng hơn từ lâu rồi.
Bản gốc đã bị hắn tiêu hủy từ lâu. Chẳng ai quan tâm, bởi trong mắt họ, nó chỉ là viên đá lót đường vô giá trị.
Giờ đây, Phân Lôi Tâm Pháp đã hoàn toàn thuộc về Phiêu Nguyệt.
Kết thúc một vòng đại chu thiên , Phiêu Nguyệt mở mắt.
Trong thoáng chốc, tia Xích Quang trong mắt hắn rực lên dữ dội rồi nhanh chóng dịu lại.
Phiêu Nguyệt nhìn quanh phòng.
Con rắn từng cắn hắn không còn thấy đâu nữa.
Không biết nó đã chết hay bỏ đi tìm vùng đất mới.
Thoáng chút tiếc nuối hiện lên trên mặt, nhưng Phiêu Nguyệt nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, bước ra khỏi phòng.
Hắn đi về phía tòa nhà lớn nhất trong khu nhà gỗ.
Vừa đến cửa, hắn cảm nhận được vô số ánh mắt lén lút dõi theo. Là ánh mắt của lũ trẻ.
“Khà khà! Ai đây? Chẳng phải là quý nhân hiếm khi lộ diện sao?”
Một gã bước ra chặn đường Phiêu Nguyệt.
Lưng hơi gù, cái cổ dài ngoằng vươn ra như con ba ba, và đôi mắt âm u đầy ám khí.
Hắn là Tiêu Cách Sơn, biệt danh Tham Hồn Lang .
Nghe đồn Tiêu Cách Sơn xuất thân từ một gánh xiếc tạp kỹ. Hắn có rất nhiều tài lẻ, nhưng đáng sợ nhất là kỹ thuật Xà Kiểm (撦臉).
Xà Kiểm là kỹ thuật vẽ mặt người lên lụa, đắp nhiều lớp lên mặt rồi xé ra trong chớp mắt để thay đổi dung mạo.
Nhanh đến mức dù có mở to mắt nhìn cũng không thể phát hiện ra khoảnh khắc đổi mặt. Tiêu Cách Sơn là cao thủ trong món này.
Nhưng Xà Kiểm của hắn khác người thường ở chỗ: Hắn không vẽ lên lụa.
Hắn lột da mặt của những đứa trẻ đã chết để làm mặt nạ. Kỹ thuật tinh vi đến mức không thể phân biệt thật giả.
Hắn khoác lên mình dung mạo của người chết, sống cuộc đời vay mượn đầy bệnh hoạn.
Phiêu Nguyệt lên tiếng:
“Lại đổi mặt rồi à? Là mặt của Lưu Quang Nhân phải không?”
“Khà khà! Tinh mắt đấy. Nó mới chết mấy hôm trước, da còn tươi nên tao tận dụng luôn.”
“Cẩn thận kẻo quên mất bản mặt thật của mình đấy.”
“Thì đã sao? Đằng nào cũng có thoát được khỏi đây đâu. Không làm mấy trò này chắc tao điên lâu rồi.”
“Cứ tiếp tục cái trò bệnh hoạn ấy, có khi mày sẽ bị ai đó giết trước khi kịp phát điên đấy.”
“Ai? Mày à?”
“Cũng có thể, mà cũng có thể không.”
“Khà khà! Đùa nhạt thế.”
“Giống đùa không?”
“Tao hy vọng là đùa.”
Giọng Phiêu Nguyệt trầm xuống khiến nụ cười trên mặt Tiêu Cách Sơn tắt ngấm, thay vào đó là sự căng thẳng.
‘Thằng khốn khiếp.’
Tiêu Cách Sơn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, nhưng lại luôn cảm thấy rợn người khi đối diện với Phiêu Nguyệt.
Trong sáu năm qua, Phiêu Nguyệt đã trưởng thành một cách đáng sợ.
So với những kẻ nổi bật từ đầu như Sở Như Nguyệt, thành tựu của hắn không hề kém cạnh.
Tiêu Cách Sơn không sợ Sở Như Nguyệt, nhưng lại e ngại Phiêu Nguyệt.
Có lẽ ấn tượng về sự tàn độc của Phiêu Nguyệt những ngày đầu quá sâu đậm.
Hồi đó, cách Phiêu Nguyệt xử lý Liêm Nhất Trung thực sự là một cơn ác mộng.
Sáu năm trôi qua, lũ trẻ cũng đã lớn.
Giờ đây đứa nào cũng có thể vừa cười vừa móc mắt người khác.
Đứa nào cũng độc địa và tàn nhẫn. Nhưng cứ đứng trước Phiêu Nguyệt là chúng lại thấy lạnh gáy.
Một thứ áp lực vô hình khiến Tiêu Cách Sơn, dù rất muốn thử sức, vẫn luôn chùn bước vào phút chót.
Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, nói:
“Vào đi.”
Phiêu Nguyệt lướt qua Tiêu Cách Sơn, bước vào trong.
Bên trong tòa nhà khá ấm cúng.
Có hơi người.
Khi Phiêu Nguyệt bước vào, những đứa trẻ đang ngồi bên trong ngẩng đầu lên nhìn.
Sở Như Nguyệt, Tống Thiên Vũ, Cố Thần Ngọc, Khương Nhất, Lý Mẫn.
Những kẻ sống sót cuối cùng, những tinh hoa của tinh hoa.
Giờ đây ngay cả các Giáo Đầu cũng không dám tùy tiện với chúng.
Sức mạnh của chúng đã vượt xa dự tính. Ngoài nhóm Nhất Kiếm, Nhị Kiếm, Tam Kiếm ra, không ai đủ sức kiểm soát nổi đám quái vật này.
Chúng đang nướng thứ gì đó trên đống lửa.
Phiêu Nguyệt tự nhiên ngồi xuống giữa bọn họ.
Không ai tỏ ra cảnh giác hay khó chịu.
Dù không thân thiết đến mức tay bắt mặt mừng, nhưng cũng không có lý do gì để xua đuổi.
Phiêu Nguyệt như giọt dầu không tan trong nước, luôn tách biệt, nhưng vì hắn chưa từng gây hại cho lợi ích của nhóm nên họ chấp nhận sự hiện diện của hắn.
Phiêu Nguyệt cầm một xiên thịt nướng lên, cắn một miếng rồi nói:
“Bọn chúng chu đáo thật. Gửi cả thịt xuống.”
“Dạo này đồ ăn ngon hơn hẳn.”
Sở Như Nguyệt vừa nói vừa ném thêm củi vào lửa.
Đôi mắt cô ta sâu thẳm và đầy mê hoặc. Chỉ cần nhìn vào đó là như bị hút hồn. Không biết bao nhiêu đứa trẻ đã chết chìm trong ánh mắt ấy.
Phiêu Nguyệt vừa nhai thịt vừa suy nghĩ.
‘Thời khắc đó đến rồi.’
Muốn làm thịt heo thì phải vỗ béo trước.
Đang cho ăn cầm hơi bỗng dưng đổi sang sơn hào hải vị, lý do chỉ có một.
Bất chợt ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt Sở Như Nguyệt.
Đôi mắt cô ta cũng trầm lắng và sâu sắc như hắn.
Rõ ràng cô ta cũng có cùng suy đoán.
Sở Như Nguyệt nói:
“Sắp đến lúc chúng ta phải đi làm nhiệm vụ rồi.”
Bùng!
Ngọn lửa bỗng bốc cao dữ dội, nhuộm đỏ khuôn mặt của những Tân Thích Khách.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
một vòng vận hành hoàn chỉnh của linh khí trong toàn bộ kinh mạch cơ thể. Ngược lại Tiểu Chu Thiên thì : Đan điền → Hội Âm → Đốc mạch (lưng) → Bách Hội → Nhâm mạch (trước ngực) → Đan điền.