Từ anh hùng chuyển sinh, tôi thành người chuyển giới

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Trở về với Nhật Bản - Chương 1: Cựu anh hùng cứu thế, nay chuyển giới hồi hương

“Yuuta-san. Xin người hãy chọn đi. Trở về thế giới cũ, hay tiếp tục dung thân ở tại thế giới này?”

Cậu thiếu niên trước mặt cất giọng đầy tiếc nuối.

Retina. Biết là cô đột nhiên biến thành thằng đực rựa chắc phải vất vả lắm, nhưng liệu có thể nào… hành xử cho ra dáng nam giới chút được không? Chứ thế này kì quá.

À quên. Loại như tôi… làm gì có tư cách lên mặt dạy đời nhỉ. Giọng điệu hay cử chỉ thì vẫn men lì đấy, nhưng tôi đang là nữ, xét về ngoại hình mà.

Đã hơn 20 ngày, kể từ lúc Ma Vương đại bại dưới tay tôi. 

Thế giới chìm sâu trong hoang mang và hỗn loạn.

Bởi vì khi ngã xuống, Ma Vương cũng kéo theo Cây Thế Giới chết chung.

Không có Cây Thế Giới, nguồn gốc của tất thảy sinh linh và ma lực tồn tại từ trước nay, mọi thứ đều bất ổn đến không thể lường trước. Tuy riêng ngày hôm nay chưa gặp trắc trở gì, nhưng sang đến hôm sau lại là câu chuyện khác.

Muốn từ đây trở về thế giới cũ thành công, ma lực bắt buộc phải được ổn định duy trì. Tuy nhiên, với một Cây Thế Giới đang thoi thóp từng ngày, tôi chỉ còn có thể thực hiện ngay tại đây, hoặc chờ dịp xuất hiện một Cây Thế Giới mới, tức ít nhất cũng phải hơn vài chục năm sau. Trong khi dù đã hơn hai năm tại dị giới, tôi vẫn chưa một lần được gặp lại người thân, hay thậm chí cho hay mình đang sống thế nào.

Do đó, tôi quyết định quay về. Quay về với Nhật Bản, nơi chưa một lần nào tôi nguôi nỗi nhớ nhung.

“Thưa người, tôi thành thực xin lỗi. Đã hứa người nhất định sẽ trở về bình an, ấy thế mà…”

Hoàng đế, hay đúng hơn, vị nữ hoàng đương nhiệm nghiêng mình cúi chào tôi. Cũng chính nữ hoàng ấy, mới cách đây hai năm, từng mất cha trong cuộc tập kích vào kinh thành bởi quân đội Ma Vương, và giờ chọn kế thừa những gì ông để lại.

“Thôi đừng quá để tâm. Suốt hai năm vừa qua cũng nhờ cậu giúp đỡ biết bao lần còn gì.”

“Mãi mãi người sẽ là anh hùng trong lòng tôi. Tôi nguyện sẽ khắc ghi công ơn ngài hết đời, dẫu có phải chia xa từ nay đi chăng nữa.”

Và như thế, tôi đường hoàng nói lời tạm biệt với dị giới, điều mà với cố hương tôi chẳng thể làm được.

 

Dần lấy lại giác quan, đập ngay vào tôi là cái nóng ẩm đặc trưng.

Đang là mùa hè ư? Không nhầm đi đâu được.

Vậy ra nam và nữ… mỗi khi hè đến đều bí bách như nhau sao.

Ngày mồng 8 tháng 10, theo đồng hồ để bàn. 

Vậy tính từ tháng 6, ngày Chủ Nhật đầu tiên… 26 tháng đã qua, từ ngày đến dị giới.

Chưa biết nên giải thích với gia đình như nào, em gái bất thình lình tự tiện vào phòng tôi. Không gõ cửa nữa chứ. Hai đứa chạm mắt nhau.

 

Em gái: Haruna

Tên đầy đủ: Tachibana Haruna

Hiện đang học lớp 9. Khá chắc là như thế, tại vì hai năm trước mới bước vào cấp hai. Trưởng thành thật đấy chứ. Nom xinh phết chứ đùa.

 

“A. Lâu rồi—”

“Ééé—!!!!!!!!!”

Con bé hét toáng lên.

Bố khỉ, tôi thầm nghĩ. Nhưng đành phải chịu thôi. Tự nhiên thấy người lạ từ đâu ra thế này…

“Chị ơi! Chị Haruka ơi!”

“Khoan đã. Xin lỗi vì dọa em khiếp vía đến nước này. Nhưng nghe anh nói đã. Trông thế này nhưng mà… anh là Yuuji đây. Anh trai của em đây.”

Tôi vội vàng tóm lấy cánh tay Haruna, đang sắp sửa ba chân bốn cẳng chạy khỏi phòng.

“Hả?! Cô đùa tôi đấy à?! Đùa cũng phải biết đùa sao cho hợp lí chứ?! Anh Yuuji nhà tôi sao mà như cô được?!”

Thôi chết. Này không phải ngạc nhiên. Con bé giận lắm rồi.

“Sao đấy, Haruna?!”

“Đây, chị Haruka!”

“Chị Haruka ơi!”

Chị hai: Haruka

Tên đầy đủ: Tachibana Haruka

Siêu sao bóng chuyền nữ hồi còn học cấp ba. Từng được để cử vào đội trẻ cấp quốc gia, nơi khối người nằm mơ cũng chẳng dám vươn tới. Ấy thế mà chính chủ chỉ khiêm nhường nhận rằng “Chị chắc chẳng đủ trình đi làm dự bị đâu, nói gì đến chính thức…”

Nếu thuận buồm xuôi gió, chắc chị ấy hiện giờ là sinh viên năm ba. Mỗi tội như bù trừ cho năng lực thể thao… chị ấy học dốt lắm, nên cũng không chắc được.

Hai người trước mặt tôi… có lẽ đang tự hỏi đây là đứa trời đánh rơi rớt từ phương nào, lại còn xưng hô như người thân trong nhà nữa. Nhân lúc họ hoang mang, tôi liền đánh phủ đầu.

“Dạ, chị Haruka. Với cả Haruna… Xin lỗi vì mất tích suốt hơn hai năm trời. Em là Yuuji đây. Do vài chuyện nên em giờ đây thành con gái.”

Khoan, đừng nói gì cả. Để đấy em nói cho.

“Không biết đây có được coi là bằng chứng không, nhưng em biết những điều chỉ có nhà này biết.”

Cha tôi là quan to, làm cho một tổ chức phi lợi nhuận danh tiếng, thường xuyên phải biền biệt đến những vùng chiến sự nhằm giúp đỡ trẻ em. Mẹ tôi thì mất sớm, năm tôi mới 8 tuổi, sau một vụ đâm xe. Kể từ đó, việc nhà chủ yếu do chị em tôi quán xuyến, với chị cả Suzu nắm tiếng nói quyết định.

“Chừng đấy chịu tìm hiểu là biết được ngay thôi.”

Haruna lạnh tanh, như thể đã kì vọng gì đó lớn hơn thế. Đúng như tôi mong đợi.

“Dĩ nhiên. Giờ mới là đến chuyện chỉ nhà mình biết đây.”

Hồi mẹ mới qua đời, đêm nào tôi với lại Haruna cũng khóc. Do đó, nghe lời chị Suzu, cả bốn chị em đều ngủ chung giường với nhau - hai đứa em nằm giữa, hai cô chị nằm ngoài. Cứ thế suốt một năm, ai mới về phòng nấy.

“Có thật không chị ơi?”

“Ừ, đúng là thế đấy. Haruna hồi đấy… tính ra là vẫn còn đang học mẫu giáo cơ. Có quên cũng chẳng lạ.”

“Đấy, đã tin em chưa? Để em kể nữa nhé. Lấy ví dụ như là…”

Bốn chị em nhà tôi chia nhau việc nội trợ theo lịch trình xoay tua. Nếu ai bận đột xuất mà muốn nhờ người khác làm thay phần của mình, cần ít nhất hai người trong số ba chị em còn lại đồng ý trước.

Suốt quá trình giãi bày, liên tục tôi nhận lại không ít lời đối chất. Riêng chị Haruka không gây nhiều khó dễ, bởi thắc mắc của chị cùng lắm là thật lòng, nếu như không muốn nói quá nhiều chỗ ngây ngô. Trái lại, Haruna khiến tôi khối phen phải giật mình, bởi lối đặt câu hỏi hết sức là thông minh, thậm chí còn cố tình gài tôi nói sai nữa.

“Rồi, câu hỏi tiếp theo. Kể kích cỡ áo ngực ba chị em nhà này. Chị Suzu, xong chị Haruka, sau đó là tôi nữa. Chính xác so với lại hai năm trước cũng được.”

“C-Cái con dở hơi này! Ai đời biết được chứ!”

“Tuyệt vời! Đồ mặt dày trơ tráo, khôn hồn nhận tội mau! Giặt đồ xong chẳng lẽ không chịu phơi đồ à? Phơi đồ rồi chẳng lẽ không biết cỡ bao nhiêu?”

“Lừa thằng này đấy à?! Ai trong cái nhà này đem giặt đồ lót chung?!”

Nhân tiện nhấn mạnh luôn, không đời nào có chuyện tôi được bén mảng vào ban công phơi đồ nữ. Muốn gom đồ lúc mưa cũng chẳng được nữa là. Làm căng đến cái mức treo biển cấm cửa tôi là đủ hiểu rồi đấy.

Cứ vậy suốt một hồi, đôi bên văng nước bọt đấu khẩu muốn đứt hơi. Thế rồi…

“Không chỉ biết chỗ giấu chìa khóa phụ nhà mình, mà còn cả cách mở két sắt cha để lại phòng khi khẩn cấp nữa. Khéo là hàng thật rồi…”

“Không muốn phải tin lắm, nhưng chắc phải tin thôi…”

Coi bộ thành công rồi. Nào, chốt hạ tại đây.

“Biết là mới nói xong, nhưng em rất xin lỗi. Xin lỗi vì tất cả những gì đã gây ra. Thế nhưng sau tất cả, em vẫn xin thiết tha mong rằng hai người hãy—”

“Tự thân vận động đi.”

“Chị Suzu nhờ em thuyết phục trực tiếp nhé.”

Oao, thật luôn?

Thật chứ. Tôi đây thừa biết mà.

 

Chị cả: Suzu

Tên đầy đủ: Tachibana Suzu

Học đại học năm cuối, hồi cách đây hai năm. Hiện vẫn đang theo học dưới danh nghiên cứu sinh (chị hai bảo tôi thế). Chuyên về công nghệ gen bên mảng sinh học đấy. Gái khoa học hẳn hoi.

Vì là gái khoa học nên sống rất lí tính, không bao giờ chấp nhận bất cứ gì viển vông. Giờ này mà tự nhận tôi là thằng em trai trong hình hài nữ giới, dám khẳng định gia chủ, cũng chính là chị ấy, lại chẳng đuổi đi vội.

Vì một chốn dung thân, bắt buộc hai chị em còn lại phải giúp đỡ, để tôi còn may ra thuyết phục chị ấy nổi.

“Khách quan mà nói thì, tính tình chị Suzu có khi hợp với em hơn là bọn chị đấy.”

“Không có ý nói xấu sau lưng chị ấy đâu, nhưng học ban xã hội thì với ban tự nhiên… lắm lúc không vừa ý là như chó với mèo. Hai anh chị cùng học ban tự nhiên với nhau, có thể sẽ dễ dàng đồng điệu hơn đôi chút.”

“Ừ, hợp lí đấy nhỉ. Với cả Haruna, mày nhầm một chỗ rồi. Nhà này chỉ có mày học ban xã hội thôi.”

“Ế? Thế chị Haruka cũng ban tự nhiên ạ?”

“Không, không có. Tự nhiên hay xã hội chị biết là gì đâu. Đầu chị chỉ biết mỗi ăn với tập thôi mà.”

“Đấy, thấy chưa. Cái con đầu đất n—”

“Chị vừa về rồi này.”

Thôi chết, trưởng nữ về. Thứ nữ với út nữ chưa đâu vào đâu nữa…

Chẹp, hết cách thật rồi. Át chủ bài, ra đây.

Kế hoạch là thế này. “Chuyển giới thì có gì to tát đâu đúng không? Nhiều thứ còn điên rồ hơn chị tưởng ấy chứ!”.

Hợp lí khỏi phải bàn. Chứng minh bằng hành động mới đúng là tinh thần của một khoa học gia.

Chuẩn bị vào việc thôi, hỡi Áo choàng Thánh nữ. Món ma cụ cầm nhầm chưa từng định hoàn trả.

Rất nhanh chóng, phép “Bảo toàn chất lượng” hay “Phòng ngự thuộc tính” đã thành công vượt ngoài hiểu biết chị Suzu. Bất kể là vết son, hay là vết nước chấm, mọi vết bẩn cứng đầu lập tức bị đánh bay. Đem hơ trên bếp lửa cũng tuyệt đối không cháy. Trước một chiếc áo choàng thần kì đến như thế, một thằng em chuyển giới… quả nhiên chẳng phải điều đáng để chị lưu tâm.

Chỉ mong không phạm tội báng bổ tôn giáo thôi. Đem bảo vật Thánh nữ ra làm trò thế này…