Truyền kỳ thiếu nữ Nho sinh ~Thiếu nữ cải nam trang chốn địa ngục thi cử~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19538

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14203

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Ngoại truyện - Truyện ngắn trên X của tác giả - 15/06/2024

Lê Ngọc: “Có cách nào để học hành vui hơn không ta?”

Tuyết Liên: “Làm gì có.”

Lê Ngọc: “Sao mà đáp lẹ thế~… Bộ Tiểu Tuyết không thấy chán học hở?”

Tuyết Liên: “Học hành cũng chỉ là công việc để đỗ đạt khoa cử, không hơn không kém. Cứ bình tĩnh mà làm là được.”

Lê Ngọc: “Nghe lạnh lùng dữ vậy…?”

Tuyết Liên: “Phải nỗ lực thì mới hoàn thành được mục tiêu. Đó chẳng phải lẽ hiển nhiên hay sao?”

Lê Ngọc: “OAAA!! Chẳng tham khảo được gì sất!!”

Tuyết Liên: “Nếu thấy khó quá, hay cô chuẩn bị sẵn một phần thưởng đi?”

Lê Ngọc: “Ồ, cao kiến nè! Vậy ta mà nỗ lực thì Tiểu Tuyết nhớ khen ta nhé!”

Tuyết Liên: “Còn lâu.”

Lê Ngọc: “Tiểu Tuyết thấy chẳng chịu hợp tác gì hết à~!”

Tuyết Liên: “Thì khoa cử là cuộc chiến cá nhân còn gì nữa…”