Chương 86 Ảo Giác
“Tốt nghiệp đại học xong không tìm được việc, không có tiền về quê à?”
“Quỷ mới biết cậu đang tính toán cái gì, đám trẻ tuổi các cậu mà cũng có tâm trí làm cái việc này sao? Thân hình mảnh khảnh thế kia thì làm được trò trống gì?”
“Đi chỗ khác, đi chỗ khác mau, làm thêm làm nếm gì mà lại tìm đến công trường, đừng có làm mất thời gian của tôi, còn nói nhảm nữa coi chừng tôi đấm cho một trận đấy.”
……
Tô Ngữ siết chặt tờ thông báo tuyển dụng, bị người công nhân đuổi ra khỏi phòng. Giấy tờ trên tay anh vô tình rơi vãi khắp nơi, thẻ căn cước đập xuống đất rồi nẩy lên, suýt chút nữa thì rơi xuống vũng nước nhỏ bên lề đường. Anh vội vàng cúi người định nhặt, nhưng một bàn tay thô ráp đen nhẻm đã nhanh hơn một bước. Bàn tay ấy phủ đầy những vết chai dày và cứng, chẳng hề nề hà bẩn thỉu mà thò thẳng vào vũng bùn móc chiếc thẻ căn cước ra.
Anh ngẩn ngơ ngước đầu nhìn người đàn ông một cái. Có lẽ do thường xuyên phơi nắng nên da mặt ông ta rất đen, lỗ chân lông to, nơi khóe mắt hằn lên những nếp nhăn rõ rệt, trông tuổi tác cũng đã lớn. Thế nhưng giữa trời đông giá rét, ông ta chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ hình chữ y, khi cúi người xuống, đường nét cơ bắp trên lưng hiện lên rắn rỏi, nhìn là biết người thường xuyên lao động, tích tụ được một thân sức lực.
Người đàn ông nheo mắt cười với anh, vẩy vẩy vết bùn trên tay, đầu ngón tay miết nhẹ lên chiếc thẻ căn cước rồi cúi đầu quan sát vài lượt. Đôi đồng tử đục ngầu sương gió co rụt lại rồi giãn ra, ông ta đưa thẻ căn cước cho Tô Ngữ: “Cầm cho chắc vào, thứ này mà làm mất là càng không về được đâu. Sinh viên đại học à… hiếm thấy thật đấy.”
Ông ta lại nhìn lướt qua Tô Ngữ để nhìn người công nhân phía sau, giọng nói không còn ôn hòa như khi nói với Tô Ngữ nữa, mà cất lên một thanh âm khàn đặc như hạt cát vỡ, hệt như đối phương là một kẻ điếc không nghe rõ lời: “Lão Tam à, có chuyện gì với chú thế? Mới sáng sớm đã om sòm ở đây rồi.”
Gã quản công cũng vừa lúc nhặt những tờ giấy dưới đất lên, nhíu mày ấn xấp đồ vào lồng ngực Tô Ngữ, lực tay không quá mạnh, rồi cằn nhằn với người đàn ông: “Đại ca, thằng nhóc này bảo chạy đến công trường làm thêm, anh xem có phải là chuyện nực cười không? Làm người có học đàng hoàng không muốn, lại chạy đến đây chen chân vào làm gì, đúng là lãng phí cả đời, đến lúc xảy ra chuyện không khéo lại đổ lỗi cho chúng ta.”
“Chỉ là chuyện này thôi à, vậy thì cứ để thằng nhóc này thử xem. Các trung tâm thương mại gần đây sắp Tết rồi cũng chẳng có mấy chỗ tuyển người, ngày Tết ngày nhất mà không có tiền về quê thì sao mà thành được. Vừa hay mấy hôm trước không phải Tiểu Mạnh vừa đi sao? Cứ để thằng nhóc này thế vào chỗ đó, chỉ là làm việc chân tay thì hơi phí cái đầu óc sinh viên đại học thôi.”
“Cảm… cảm ơn anh.”
Tô Ngữ có chút thẫn thờ trước sự chuyển biến bất ngờ này, anh hoàn hồn, theo bản năng đưa xấp tài liệu trên tay cho người đàn ông được gọi là Đại ca kia.
“Chuyện nhỏ thôi, tôi là quản công ở đây. Loại thợ tạm thời như cậu sẽ tính lương theo ngày, bao ăn ở. Có điều cậu không ký hợp đồng nên tôi sẽ trả lương riêng cho cậu, ít hơn thợ chính thức một chút, nhưng gom góp tiền về quê thì không thành vấn đề. Nếu cậu tin tưởng thì cứ làm, sau này cậu cứ ở chung phòng với bọn Lão Tam đi, để chú ấy hướng dẫn cậu một chút. Làm việc thì phải ra sức cho tôi đấy, nếu không đừng trách tôi không nể tình. Sắp Tết rồi, ai nấy đều đang vội chạy cho kịp tiến độ.”
“Đại ca, sáng sớm thế này anh định đi đâu đấy?”
Lão Tam nhìn chằm chằm vào người đàn ông, hiếm khi thấy anh ta thay mấy bộ quần áo sạch sẽ chỉ mặc khi đi ra ngoài, tóc tai cũng được chải chuốt gọn gàng.
“Bên trên họp hành, suốt ngày chỉ lải nhải mấy chuyện chết tiệt về việc phải kịp tiến độ, bàn bạc nửa ngày cũng chẳng chốt được phương án nào. Uổng công lão tử sáng sớm phải dậy tắm rửa một cái, chú nói xem cái đám vô tích sự kia sao lại lắm tiền thế không biết.”
Người đàn ông xua tay, tài liệu còn chưa buồn lật qua đã trả lại cho Tô Ngữ, châm một điếu thuốc ngậm trên môi rồi quay người chìm vào làn sương sớm mờ ảo phía sau.
Tô Ngữ quay đầu nhìn Lão Tam đang đứng sau lưng, mím đôi môi khô khốc, một lúc sau mới cất giọng khàn khàn hỏi: “Quản công anh ấy tên là gì vậy?”
“Tôi và Đại ca đều từ thôn Ngô Gia ra cả, đều họ Ngô. Tôi tên Diệu Minh, Đại ca tên đơn một chữ Vĩnh. Thằng nhóc cậu đúng là tốt số, Đại ca nhìn thì có vẻ cứng nhắc không nể nang ai nhưng tính tình thực sự rất thiện lương. Năm đó tôi cũng được anh ấy đưa từ trong thôn ra thành phố làm việc như thế này đấy.”
“Vừa nãy có nói vài lời nặng nề, xin lỗi nhé. Thật ra tôi khá ngưỡng mộ cậu, được học hành đàng hoàng, sao lại có thể đến đây làm việc chứ.” Lão Tam cũng không còn vẻ hung dữ định đuổi Tô Ngữ đi như lúc nãy, anh ta bước tới vỗ vỗ vai Tô Ngữ, nhe răng cười chân chất: “Sáng nay ăn gì chưa?”
“Chưa ạ, em thấy đói rồi.”
Tô Ngữ cũng mỉm cười theo. Công trường từ sớm tinh mơ đã bị phá vỡ sự tĩnh lặng bởi tiếng gầm rú của những thanh sắt lăn tròn, công nhân khoác áo mưa hô hào nhau chuẩn bị bắt đầu làm việc. Đặt mình vào nơi cực kỳ náo nhiệt này, anh hoàn toàn không còn thời gian để bận tâm đến những thứ khác, dường như làm như vậy thì sẽ không thấy cô đơn đến thế. Trái tim xáo động bất an trong lồng ngực đã bình lặng lại, tinh thần mệt mỏi rã rời cũng nhờ đó mà được xoa dịu.
“Đi thôi, hôm nay trời mưa ước chừng trước cổng không có hàng ăn sáng đâu, vào căng tin ăn đi, tôi mời. Cuối tháng rồi, tôi vẫn còn thừa mấy tấm phiếu ăn chưa dùng đến đây.”
Lão Tam là người rất hoạt bát, anh ta cứ quấn lấy Tô Ngữ hỏi đủ chuyện về sinh viên đại học, tò mò xem việc học hành rốt cuộc khó khăn đến mức nào, tại sao Tô Ngữ học đại học xong mà vẫn không tìm được công việc nào nhẹ nhàng lương cao. Anh ta còn kể mình học lái cần cẩu mấy tháng trời mà chẳng hiểu gì, cứ nhìn thấy sách là buồn ngủ, rồi cũng kể rất nhiều chuyện về Đại ca, kể về việc họ đã khởi nghiệp từ đâu, làm sao để lăn lộn ở thành phố lớn cho đến tận bây giờ.
Hai người vừa đi vừa chuyện trò thì đến căng tin, đó chỉ là một hành lang dài được dựng tạm bằng bạt lớn, đứng ở cửa cũng có thể ngửi thấy mùi dầu mỡ thơm nức của bánh bao nhân thịt sau khi xé lớp vỏ bột ra.
Mấy ngày nay Tô Ngữ ăn uống không ngon miệng, chỉ lấy một ít cháo trắng và trứng luộc. Anh ngồi xuống một góc, Lão Tam nhanh chóng bưng một khay lớn tới, trên đường đi còn chuyện trò chào hỏi với không ít người, họ đều nói cùng một loại phương ngôn địa phương. Anh ta ngồi xuống bàn, không nói không rằng nhét cho Tô Ngữ mấy cái bánh bao, nhìn bát cháo loãng như nước của anh mà có chút không hài lòng nói.
“Ăn ít thế này à? Ăn thế sao mà làm việc được, người không biết lại tưởng tôi bắt nạt cậu đấy. Ăn thêm bánh bao đi, nhân thịt đấy, có điều hương vị cũng chẳng ra sao, khô khốc, chẳng ngon bằng mẹ tôi làm.”
“Cảm… cảm ơn anh, em cũng đang định đi lấy ít bánh bao đây.”
Tô Ngữ cầm bánh bao lên cắn một miếng, bánh bao vừa ra lò cầm trong tay nóng hổi đến mức hơi bỏng. Anh húp một ngụm cháo trắng để nuốt trôi phần dầu mỡ hơi ngấy và khó nuốt trong nhân thịt.
Lão Tam ăn rất nhanh, anh ta bẻ bánh bao thả vào bát cháo trắng rồi lùa đũa ăn lấy ăn để. Tô Ngữ vừa mới nuốt xong cái bánh bao trên tay thì anh ta đã lại đi lấy thêm một bát cháo trắng nữa.
“Hiện tại cậu đang ở đâu? Tôi thấy cậu đi tay không, chắc là có chỗ ở khác rồi đúng không?”
“Em…”.
Tô Ngữ đáp lời, đưa mắt nhìn quanh một lượt. Trong căn lều bạt chật hẹp chứa đầy những công nhân đang chuẩn bị làm ca sáng, họ khoác áo mưa, cúi đầu ăn uống ngon lành. Những hạt mưa tí tách hòa vào lớp đất dưới chân, bị những đôi giày vải đế bằng thô ráp giẫm lên thành một bãi bùn lầy lội. Anh trái lại trông giống như một kẻ lạc loài không ăn nhập vào đâu, quần áo sạch sẽ đến mức chói mắt.
“Ngày mai em sẽ dọn tới đây, mang theo cả hành lý nữa.”
Anh cố nén cảm giác căng tức nơi dạ dày, cúi đầu húp từng ngụm cháo lớn trong bát, như thể đã hạ quyết tâm để khiến bản thân trông không quá khác biệt.
“No rồi no rồi, đi thôi… bắt đầu làm việc.” Lão Tam đặt bát đũa xuống, thỏa mãn vỗ vỗ bụng, dùng ống tay áo lau đi cái miệng đầy dầu mỡ, nhìn hạt mưa ngoài cửa sổ mà chửi thề lầm bầm: “Mấy ngày nay toàn mưa là mưa, bên trên thì suốt ngày giục chạy tiến độ, đưa có tí tiền mà cứ giục giục giục… như giục mạng người ta vậy. Lãnh đạo à? Tôi thấy toàn là mấy tên bóc lột.”
Tô Ngữ mỉm cười không nói gì, dọn dẹp khay trên bàn đặt vào chỗ cũ rồi đi theo Lão Tam ra khỏi lều bạt. Bên ngoài mưa vẫn đang rơi tí tách, bắn lên nền xi măng bán khô bên lề đường tạo thành từng đóa bọt nước, hòa vào không khí tản mát ra khắp nơi. Bốn bề đều là một mảng sương mù dày đặc, hệt như lạc vào một ảo cảnh kỳ lạ, cũng giống như việc anh chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình lại có một đoạn trải nghiệm nực cười như thế này.
Mấy người công nhân đang hô hào nhau kéo một tấm bạt lớn vội vàng che lên những mảng xi măng vừa mới xây xong. Trong tầm mắt bóng người lay động, anh bỗng thấy đầu hơi váng vất, tiếng hô hào mang âm hưởng địa phương bên tai cũng trở nên mơ hồ. Anh xoa xoa thái dương để định thần lại, khi ngẩng đầu lên lần nữa, cả người anh như bị một tia sét đánh trúng mà đứng sững tại chỗ.
Cứ như vậy, một cách đột ngột và không hề báo trước, bóng lưng của một người phụ nữ thình lình xuất hiện trong võng mạc. Đó là một bộ đồ công sở chuẩn mực, mái tóc đuôi ngựa đơn giản và gọn gàng, đôi giày cao gót mảnh khảnh phác họa nên một thân hình duyên dáng, cân đối.
Sự xuất hiện đó quá đỗi đột ngột, giống như giữa một bãi cát hoang vu bỗng nhiên nảy sinh kỳ tích mọc lên một đóa hoa kiều diễm. Trong thế giới đơn điệu này, bóng dáng ấy hiện lên mềm mại, thướt tha và quyến rũ, mỗi một đường nét, mỗi một cử chỉ đều đẹp đến vô ngần.
Bởi vì tất cả những điều này khiến anh thấy quen thuộc, bóng lưng đó dần dần hòa làm một với một khoảnh khắc nào đó của kiếp trước. Anh theo bản năng thoát khỏi sự che chở của chiếc ô, đuổi theo bóng lưng ấy, nhưng cơ thể lại đột ngột khựng lại. Anh ngơ ngác quay đầu, thấy Lão Tam đã tóm chặt lấy cánh tay mình.
Lão Tam trợn mắt hét lên với anh hai câu, tưởng rằng Tô Ngữ không hiểu quy tắc, lập tức dặn dò: “Này, cậu chạy đi đâu đấy? Công trường mà cậu không hiểu quy tắc, chạy loạn rồi xảy ra chuyện thì làm sao? Bên kia là khu vực làm việc của cấp trên, không được đi lung tung đâu.”
“Sao hả? Thằng nhóc cậu vừa nhìn đã động lòng rồi à? Đó chắc là người bên trên phái xuống thị sát đấy, mấy cô nàng xinh đẹp ở thành phố này mắt cao hơn đầu. Cậu đã đến công trường làm cái việc này rồi thì chắc cũng chẳng khá khẩm gì, người ta làm sao mà lọt mắt xanh được?”
“Nhưng mà tôi ở trong thôn có vợ rồi, tích thêm ít tiền về quê xây cái nhà lầu nhỏ là về kết hôn thôi. Vợ tôi cũng xinh lắm, tôi thấy chẳng kém gì cô nàng lúc nãy đâu. Con gái thành phố chẳng qua là nhờ quần áo đẹp, biết ăn diện, chứ chưa chắc đã hơn con gái dưới quê tôi đâu.”
Lão Tam cũng nhìn thấy bóng lưng duyên dáng kia, anh ta dùng khuỷu tay hích hích Tô Ngữ, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ mập mờ, trêu chọc, nhe răng cười một cái.
“Thằng nhóc cậu trông cũng bảnh bao, chỉ có điều nhìn hơi nhát. Để hôm nào tôi giới thiệu Tiểu Thúy ở thôn tôi cho cậu quen, cô ấy cũng đang ở thành phố này, xinh xắn lắm. Nếu thực sự vã quá thì, khụ khụ… lần sau anh đưa cậu đi massage một chuyến, nhưng đừng… đừng có nói với Đại ca đấy nhé.”
Tô Ngữ im lặng không đáp lại lời của Lão Tam. Anh nghĩ chắc hẳn là mình đã rời xa nhà quá lâu, quá nhớ cuộc sống trước đây của mình, nếu không làm sao lại có thể nảy sinh ảo giác không thể nào xảy ra như thế này được.
Đột nhiên anh lại thấy bóng lưng đó thật xa lạ, thật mờ ảo, tất cả dường như chỉ là một sự lầm tưởng. Anh chậm rãi quay đầu lại, người phụ nữ đã biến mất ở một góc khuất nào đó không thể tìm thấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
