Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1: Trùng Sinh - Chương 51: Kem Tươi

Chương 51: Kem Tươi

Có lẽ sắp đến Quốc khánh, nhiều cửa hàng trên phố thương mại bắt đầu khởi động cho ngày lễ, đủ loại hoạt động mọc lên san sát, khiến con phố vốn đã náo nhiệt nay lại càng đông đúc đến mức nước chảy không lọt.

Tô Ngữ đi theo địa chỉ An Chi gửi, ngước đầu loanh quanh trên phố một hồi lâu. Đến khi cổ hơi mỏi, anh mới dừng lại trước một tiệm đồ ngọt nổi tiếng, nhìn đám đông chen chúc trước cửa mà bất lực thở dài, người đông quá.

Anh vừa hô mượn đường vừa chen vào đám đông. Chỉ cần nhìn tấm biển quảng cáo hoạt động, Tô Ngữ đại khái đã hiểu ra chuyện gì. Những con phố thương mại tập trung nhiều người trẻ thế này vào dịp gần Quốc khánh đa số đều tổ chức các hoạt động thu hút ánh nhìn, nhưng anh ngạc nhiên là An Chi cũng tham gia, cô nàng này vì đồ ăn ngon mà cũng có thể trở nên dũng cảm thế sao? Còn gọi anh đến để diễn vở kịch này nữa.

Tô Ngữ chen vào giữa đám đông, đưa mắt quan sát, thấy phía sau một tấm bảng nhựa có một khoảng không gian khá lớn, đó chắc là hậu trường mà An Chi nói. Anh trực tiếp bước ra khỏi đám đông, dáng người cao gầy trông khá nổi bật.

Cô gái lúc nãy nói là đợi bạn trai, chắc là người này rồi, những người đứng xem thầm đoán. Mấy chàng trai giơ tay đòi lên đội lúc trước chỉ biết tiếc nuối lắc đầu. Cô gái không chỉ xinh xắn, mà dáng vẻ đó còn thanh khiết như lớp kem tươi ngọt lịm, giống như một chú thỏ trắng nhỏ vừa chào đời... quá dễ lừa, nhưng hình như đã bị người ta nhanh chân bắt vào lồng rồi.

Tô Ngữ không hề biết những lời bàn tán sau lưng mình. Nói thực lòng, lúc này đầu anh cũng hơi to ra, những hoạt động liên quan đến các cặp đôi thế này đa phần lát nữa còn phải tham gia mấy trò chơi nhỏ, còn về nội dung trò chơi thì phải xem giới hạn cuối cùng của cửa hàng đến đâu. Nhưng anh chẳng hề nghi ngờ gì về thái độ vì lưu lượng mà bất chấp giới hạn trên mạng hiện nay.

Vừa vào hậu trường, đập vào mắt anh là bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm trong góc, bên cạnh còn có hai cặp đôi đang ngồi cười nói vui vẻ. An Chi ôm gối thu mình ở đó như một chú mèo hoang không ai nhận, trông thật đáng thương.

Cứ ngỡ An Chi ít ra cũng có bạn đi cùng, ai dè chỉ có mỗi mình cô, lại còn mặc bộ đồ đặc trưng của dân "otaku". Nhất thời anh thật sự không hiểu nổi cô nàng ngốc nghếch này đã xoay xở thế nào mà lọt vào hoạt động này, chẳng lẽ... là bị lừa đến đây sao.

Tô Ngữ ngồi xổm xuống trước mặt An Chi, “Cậu cứ trưng ra cái bộ dạng như không ai nhận thế này.”

“U oa~”

An Chi ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tô Ngữ đang ngồi xổm trước mặt mình, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước mở to ra, như thể nhìn thấy cứu tinh. Nếu không phải trên đường đi Tô Ngữ liên tục gửi tin nhắn bảo cô đừng vội, thì với tố chất tâm lý mỏng như tờ giấy của cô, e là đã sụp đổ từ lâu rồi.

“Cậu cuối cùng cũng đến rồi!”

Cô gái nói năng lắp bắp nghe không rõ, trong miệng như đang ngậm thứ gì đó nhưng lại không chịu mở miệng cho anh thấy, hai má phồng lên như một chú sóc giấu hạt thông trong miệng, điều này cũng đánh tan hoàn toàn ấn tượng đáng thương trong lòng Tô Ngữ.

“Cậu nuốt thứ trong miệng xuống rồi hãy nói chuyện.”

An Chi đỏ mặt, vội vàng nuốt chửng thứ trong miệng xuống, rồi mới ngượng ngùng cúi đầu, “Xin lỗi nhé, mình đói quá, đồ ngọt trong tiệm trông ngon quá đi mất, mình không nhịn được nên... thực ra mình định đợi cậu cơ.”

“Cậu nghĩ gì mà lại đến nơi này vậy?”

“Mình... chỉ muốn ra ngoài chơi thôi mà, cậu không nghĩ mình là kiểu con gái ‘otaku’ suốt ngày ru rú trong ký túc xá không dám ra ngoài đấy chứ, mình gan lắm đấy.”

An Chi trừng đôi mắt nai tròn xoe nhìn Tô Ngữ, nhưng lại bắt gặp sự nghi hoặc trong mắt anh, cô liền ưỡn bộ ngực nhỏ, dáng vẻ tràn đầy tự tin, như muốn viết chữ dân hướng ngoại lên mặt.

“Ừm...” Tô Ngữ gật đầu một cách không cam đoan lắm, anh bỗng hỏi, “Cậu chỉ có một mình thôi sao?”

“Phải... phải mà, một mình thì sao chứ? Mình thường xuyên ra ngoài một mình mà.”

“Ồ ồ, mình đã bảo mà, nhập học lâu như vậy rồi, chẳng lẽ đến cái cuối tuần cũng không tìm nổi một người bạn nào để đi chơi cùng, đến mức phải nhờ một người bạn nam mới quen không lâu đến giả làm bạn trai để tham gia hoạt động, chắc là không thảm đến mức đó đâu.”

Tô Ngữ gật đầu đầy đồng tình, nhìn đám đông náo nhiệt bên ngoài, anh xoa cằm, “Đúng rồi, chắc cậu không phải vì xem náo nhiệt mà vô tình bị tóm vào tham gia hoạt động đấy chứ.”

“Đừng nói nữa, mình xin lỗi mà.”

Giọng điệu thản nhiên của Tô Ngữ như một lưỡi dao sắc bén, trong phút chốc đã cắt nát lớp vỏ rùa mà An Chi dày công dựng lên để bảo vệ chút lòng tự trọng đáng thương của mình.

Cô... bị phá vỡ phòng tuyến rồi.

An Chi bĩu đôi môi hồng hào, không diễn nữa... cô chính là kẻ đáng thương nhập học bấy lâu mà không kết nổi mấy người bạn, cuối tuần cũng chẳng tìm được ai đi cùng, giờ còn phải tìm người đến cứu mình ra. Nhưng mà làm sao chứ... sao lại lấy dao cứa vào vết thương của cô như vậy.

Nỗi uất ức kìm nén trong lòng bỗng chốc dâng lên mắt, cô thấy sống mũi cay cay, hốc mắt vừa mới dịu đi lại bắt đầu đỏ ửng, trông thật mọng nước.

“Đừng khóc, lát nữa còn phải tham gia hoạt động đấy.”

“Hả? Mình không muốn tham gia hoạt động đâu, nhiều người nhìn tụi mình lắm.”

“Vậy mình đưa cậu đi nhé?” Tô Ngữ ướm hỏi.

“Nhưng... nhưng mà...” An Chi nuốt nước miếng, cô chợt nhớ ra giải nhất của hoạt động này có phần thưởng, “Cậu nói xem cái bánh kem phiên bản giới hạn Ngọt Ngào Nguyện Ước đó liệu có ngon không nhỉ, họ nói có tận ba tầng lận đó.”

Tô Ngữ nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt An Chi, cạn lời hồi lâu, gương mặt như vẽ đầy những vạch đen.

……

“Hi hi...”

An Chi xách hộp bánh kem lớn, đôi mắt nai sáng lấp lánh, cười đến cong tít lại. Nhìn hộp bánh kem điểm xuyết đủ loại trái cây, dùng kem tươi màu trắng sữa đánh một vòng hoa văn lớn, còn có những họa tiết tinh tế bằng socola, cô nhìn thế nào cũng thấy vui, còn nỗi uất ức kia thì sớm đã bị ném đi đâu mất, chỉ biết cười ngốc nghếch.

“Tô Ngữ, lát về mình cắt rồi gửi cho ký túc xá các cậu một phần nhé, nhiều quá, ăn không hết thì lãng phí lắm.”

“Cậu có thể chia cho các phòng bên cạnh cùng ăn mà, dù sao cậu cũng bỏ tiền ra rồi.”

“Không được như vậy đâu, vốn dĩ nên chia đều mà, không có cậu thì thật sự không thắng nổi đâu.”

An Chi nhìn Tô Ngữ với vẻ mặt khá nghiêm túc, như thể nếu anh không đồng ý thì cô sẽ cuống lên ngay lập tức.

“Được rồi, vậy mình thay mặt bạn cùng phòng cảm ơn cậu.”

Tô Ngữ mỉm cười, cô gái này nhìn thì mềm mỏng, nhưng ở một vài chuyện lại khá cố chấp. Anh và An Chi tổng cộng đã tham gia ba trò chơi mới lấy được chiếc bánh kem này.

Nội dung thi đấu cũng khá bài bản, không quá làm khó người khác, chỉ là lúc nhận giải được thông báo cần có tư cách thành viên, nên lại tốn thêm hai trăm tệ nạp thẻ. Lúc trả tiền An Chi chẳng thèm suy nghĩ mà đưa luôn, nhìn là biết kiểu người không thiếu tiền. Cũng đúng, nếu không phải từ nhỏ được gia đình nâng niu như ngọc trong lòng bàn tay thì cũng không dưỡng thành cái tính cách đơn thuần như vậy.

“Cái đó... có một chuyện.”

Nụ cười trên mặt An Chi nhạt đi không ít, những ngón tay trắng nõn thon dài đan vào nhau, lời nói cũng trở nên lắp bắp.

“Chuyện gì?”

“Hôm nay để cậu làm bạn trai mình này nọ là do mình nói lung tung thôi, chỉ là để thi đấu thôi nhé.” An Chi ra sức gật đầu, cái búi tóc nhỏ trên đầu cũng lắc lư theo, “Chỉ vì thi đấu thôi đó!”

“Chứ còn gì nữa?” Tô Ngữ liếc nhìn An Chi, thần sắc thản nhiên.

“Không có gì không có gì, làm như ai tưởng thật không bằng.” An Chi ngoảnh mặt đi, nhưng dư quang lại bí mật liếc nhìn Tô Ngữ vài cái. Thấy anh đầy vẻ thờ ơ không quan tâm, cô lại như thể thị uy mà hừ hừ hai tiếng, “Hừ!”

An Chi phồng má, một mình giận dỗi, nhưng vành tai lại như bị nung đỏ. Chuyện mà cô đã đắn đo lâu đến thế, vậy mà chỉ một câu nói là xong rồi sao?

Thứ mà người khác không coi là gì cô lại nghĩ lâu đến thế, như vậy có vẻ cô đã tự đa tình rồi. Uổng công cô còn tốt bụng đặc biệt nể mặt Tô Ngữ, thật là... xấu hổ chết đi được.

Lúc về cắt bánh kem, nhất định phải cắt phần của anh ít đi một chút, thiếu nữ chỉ có thể ôm lấy sự trả thù đầy ác ý trong lòng mà nghĩ như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!