Phiên Ngoại 3 Tô Hi
Có một chuyện luôn khiến Tô Hi canh cánh trong lòng, đó chính là không được cùng anh đi học một chuyến. Có lẽ đối với những người khác, đây là điều hết sức bình thường, ngay cả An Chi vốn dĩ có tâm hồn đơn thuần nhưng nhạy cảm cũng không mấy thấu hiểu, cứ ngỡ cô đang cố chấp đâm đầu vào ngõ cụt.
An Chi tốt bụng an ủi cô rằng so với quá khứ, hiện tại và tương lai mới là điều quan trọng hơn.
Tô Hi nói cũng đúng, hà tất phải để tâm đến những điều đó, dù cho ngoài kia mưa có lớn đến đâu thì vẫn luôn có những người che ô, bước qua bùn lầy và vũng nước để sống tốt cuộc đời mình.
Thế nhưng lời này chỉ có thể khiến người khác yên lòng, chứ chẳng thể an ủi được chính cô. Con người cô vốn không hề thờ ơ như vẻ bề ngoài.
Mọi sự nhượng bộ để mọi chuyện phát triển theo hướng tốt đẹp hơn, chẳng qua là vì cô đã trưởng thành rồi.
Nhưng cô của ngày xưa không phải là một người tiêu sái và lý trí như thế. Khi còn nhỏ cô chưa từng nếm trải khổ đau và khốn khó, nên đối với thứ gì cũng tràn đầy hy vọng, không dễ dàng buông tay khỏi những điều mình trân quý, đặc biệt là những gì liên quan đến anh.
Trong phòng tắm tỏa ra ánh đèn vàng ấm áp, nước trong bồn là do anh xả sẵn cho cô. Những giọt nước trong vắt nhảy nhót theo những đường cong tinh tế đẹp đẽ rơi vào trong nước, hơi nước trắng xóa mịt mù mang theo sắc màu ấm áp của sự yên tâm.
Khoảng thời gian mất đi tin tức của anh thực sự rất khó khăn. Ngày qua ngày chờ đợi trong vô vọng khiến cô trở nên điên cuồng, hành vi quá khích, làm việc không từ thủ đoạn.
Ngay cả khi thực tại nói với cô rằng mọi thứ đã ổn rồi, nhưng chuyện cũ vẫn thường xuyên như giòi bám trong xương quấn lấy cô không buông. Những mảng màu như thước phim cũ đen trắng, căn phòng nhỏ hẹp thời thơ ấu, những cuộc tranh cãi và gào thét đến khản đặc cả giọng...
Đã quá nhiều lần, sự thất vọng ập đến ngay sau khi nhìn thấy hy vọng khiến cô trở nên nhạy cảm, yếu đuối và tự ti.
Cô luôn khao khát có được một sự khẳng định, trịnh trọng nói với cô rằng, tia sáng thuộc về cô đã mất đi rồi lại tìm thấy được.
Tô Hi lau mái tóc ướt sũng, khẽ bước vào thư phòng. Chiếc áo lót hai dây làm lộ ra xương vai gầy guộc, thấp thoáng nét quyến rũ nơi rãnh ngực.
Kể từ khi lên đại học, gu ăn mặc của cô đã thời thượng hơn nhiều. Bạn cùng phòng trêu cô lãng phí khuôn mặt xinh đẹp vì phong cách ăn mặc lỗi thời cả chục năm. Tuy biết đối phương có ý tốt, nhưng lúc đó trong lòng cô vẫn thấy chát chúa vô cùng.
Nói cho cùng, tận sâu trong xương tủy cô vẫn thấy tự ti. Không tranh không giành, thực chất là không dám, đó là do những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn tạo thành.
“Vẫn chưa ngủ sao?”, Tô Hi nhìn Tô Ngữ đang cúi đầu gõ bàn phím, thuận miệng hỏi một câu.
“Lát nữa sẽ ngủ ngay, có dự án mới, dạo này công việc hơi bận...”
“Hạ Thiên Ca đâu?”
Khi lời nói thốt ra, tay cô đã đặt lên tay nắm cửa phía sau, chuẩn bị rời đi. Mối quan hệ vẫn chưa mài giũa đến mức độ đó, cô không muốn làm anh khó xử.
“Ngủ rồi.”
Tay cô lại buông thõng xuống, cô đi tới trước bàn, bóp vai cho anh.
“Anh lại lén lút dậy làm mấy thứ này à, không sợ cô ấy biết được lại dỗi sao?”
“Vậy thì em đừng nói với cô ấy là được chứ gì.”, Tô Ngữ mỉm cười nói, “Chẳng phải em sắp tốt nghiệp rồi sao, cũng không thể cứ ở mãi trong trường được, căn nhà hiện tại này... hơi nhỏ một chút.”
“Anh biết em sắp tốt nghiệp sao?”, tim cô bỗng đập nhanh một nhịp.
“Tất nhiên là nhớ chứ...”, Tô Ngữ dừng động tác, gạt những thứ lặt vặt trên bàn sang một bên, suy nghĩ một chút, “Tuần sau thì phải, anh không nhớ rõ lắm.”
Tô Hi gật đầu, ngồi lên đùi anh, “Vâng, là tuần sau...”
“Tóc còn chưa lau khô kìa.”
Anh cầm lấy chiếc khăn lông trong tay cô, lớp vải mềm mại nhẹ nhàng xoa trên tóc cô, mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi, “Nghe An Chi nói sẽ có một buổi vũ hội tốt nghiệp, cô ấy còn phàn nàn vì phải đi công tác nên không tham gia được.”
“Vậy sao...”
Tô Hi cắn môi, hơi thở của anh phả xuống từ đỉnh đầu, hơi nóng lướt qua sau gáy cô. Xương quai xanh sâu và dài, bờ vai tròn trịa vững chãi, cô nuốt nước miếng, đột nhiên nói: “Tô Ngữ, anh đi tham gia vũ hội với em nhé, chẳng ai muốn tìm em làm bạn nhảy cả.”
Ở phía sau, anh nhìn rõ những đường gân xanh nhạt hơi căng lên nơi cổ cô theo nhịp tim đập nhanh, anh lập tức đồng ý: “Được chứ, anh vẫn còn nhớ một chút bước nhảy đấy.”
Tô Hi ngẩn người, không ngờ anh lại dứt khoát như vậy, cô lắc đầu mỉm cười nói: “Lừa anh đấy, anh bận rộn công việc mà, để em bảo Mộ Thanh và Thiên Ca đi cùng là được rồi.”
“Tô Hi.”
Tim cô thắt lại, sống lưng căng thẳng như một học sinh bị giáo quan khiển trách, “Sao thế... em nói thật mà, không lừa anh đâu.”
Tô Ngữ đặt khăn lông xuống, cúi mắt ôm lấy cô, “Xin lỗi em.”
“Hả? Vì... vì sao lại xin lỗi?”, lớp vải cọ xát trên người khẽ vang lên tiếng sột soạt bên tai.
“Sự hòa hợp cần có một quá trình, phải vì thích nghi với nhau mà thay đổi. Thế nhưng... người phải nhượng bộ đó, không nhất thiết cứ phải là em...”
“Cho nên... coi như là anh bù đắp cho em, được không?”
Tô Hi không ngờ kết quả lại là như thế này. Cô đã từng mất đi, nên hiểu sâu sắc rằng hạnh phúc như thế này thật không dễ dàng có được. So với những điều này, cô có thể trở nên trưởng thành hơn, nhưng đôi khi những lời bày tỏ tình cảm vẫn khiến lòng cô tê dại.
Cô đưa bàn tay nhỏ hơn anh một cỡ lên, nâng tay anh áp sát vào gò má mình, khẽ gật đầu.
......
“Hi Hi, buổi tối hôm nay cậu tham gia chứ? Đã tìm được bạn nhảy chưa? Bên tớ... có mấy người nhờ tớ hỏi thăm cậu đấy.”
“Ai biết được chứ...”, Tô Hi nhón gót, giả vờ suy nghĩ một lúc, nhưng nụ cười rạng rỡ đã bán đứng tâm tư của cô, “Dù sao thì... tớ cũng đã từ chối hết rồi.”
Buổi bảo vệ tốt nghiệp cuối cùng đã kết thúc vào ngày hôm nay, vũ hội sẽ bắt đầu vào buổi tối. Họ bước ra khỏi tòa nhà, những người cùng lớp quây quần bên nhau đùa giỡn, khí thế bừng bừng, trong lời nói không giấu nổi sự luyến tiếc.
Tô Hi đi xuống bậc thang dài, phía sau là những dãy nhà giảng đường san sát nhau. Cô ngoảnh đầu nhìn lại thật sâu, nghĩ rằng mình sắp phải nói lời tạm biệt, nơi này từ điểm kết thúc lại một lần nữa trở thành điểm khởi đầu cho tương lai.
Trời tối dần, đám đông nhộn nhịp, tiếng nói cười bên tai lúc thực lúc hư. Cô cúi đầu nhìn điện thoại, vẫn chưa có tin nhắn trả lời. Rõ ràng đã nói là đến đón cô mà, nhìn màn hình hồi lâu, trong lòng thấy chút buồn bực.
Anh... liệu có không đến không.
Tô Hi mang tâm trạng rối bời đi theo mấy cô bạn cùng lớp ra cổng trường. Phía sau có mấy bạn nam đuổi theo nói các bạn cùng lớp muốn hẹn nhau đi liên hoan. Cô bạn cùng phòng vốn tính ham vui liền lập tức kéo tay cô đồng ý lia lịa.
Chàng trai đi đầu khá đẹp trai, trông rất tỏa nắng, anh ta gãi gãi cổ, lắp bắp hỏi cô vài câu về chuyện bạn nhảy trong buổi vũ hội.
“Tớ có bạn nhảy rồi, còn liên hoan... hôm nay tớ có việc bận.”
Cô lắc đầu từ chối.
“Cậu ngốc à, đây là...”, cô bạn cùng phòng trợn mắt, cứ ngỡ cô đang nói đùa.
Tô Hi dời tầm mắt hướng về phía đám đông, cô luôn có thể nhìn thấy anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là sự ồn ào bên tai nhạt dần, đám đông không còn chen chúc nữa, cô chăm chú nhìn anh, hai người nhìn nhau thật lâu.
Anh đứng đó cùng một nhóm người, vẫy vẫy tay phải với cô. Anh mặc một bộ đồ đen từ đầu đến chân nhưng lại rất nổi bật, vóc dáng cao ráo, khí chất đĩnh đạc. Hệt như ánh đèn le lói khi chợt ngoảnh đầu nhìn lại, quét sạch mọi nỗi buồn bực trong lòng cô.
Cách nhau mấy bậc cầu thang, cô đột nhiên chạy băng băng về phía anh, bỏ lại những ánh mắt ngơ ngác phía sau, rồi đâm sầm vào lòng anh. Cô ôm chặt lấy eo anh, như muốn tan chảy trong hơi ấm của anh, và cô cam tâm tình nguyện làm điều đó.
Tô Ngữ nhe răng cười, lồng ngực hơi đau, định lên tiếng thì lại bị ánh mắt vừa mừng rỡ vừa u oán của cô làm cho không nói nên lời. Anh vỗ vỗ lên lưng cô, vòng tay ôm chặt lấy cô.
“Đây là ai thế? Bạn trai cậu à? Sao chưa nghe cậu kể bao giờ vậy.”
Cô bạn cùng phòng đuổi tới nơi, thay mặt mọi người đang ngẩn ngơ mà hỏi.
Tô Hi ôm lấy người anh, kiễng chân hôn một cái lên cổ anh.
“Không phải bạn trai mình.”, cô hếch cằm, cười tươi như hoa, “Anh ấy là ba của con mình.”
......
‘Anh ấy là ba của con mình.’
Câu nói này sau đó đã trở thành câu cửa miệng của Tô Hi mỗi khi giới thiệu về Tô Ngữ, cô tự hào và hạnh phúc kể về tất cả mọi chuyện.
Sau khi công việc ổn định, cô cũng nghiêm túc gánh vác trách nhiệm của một người mẹ. Cô không muốn sinh linh được hòa quyện từ dòng máu của hai người này đi vào vết xe đổ của mình, cô muốn cho đứa trẻ này tất cả những gì nó xứng đáng được nhận.
Thế nhưng Niệm Niệm sau này lớn lên đã bước vào thời kỳ nổi loạn. Không biết từ đâu mà trong lớp tìm thấy bản báo cáo khám sức khỏe nộp lúc nhập học, trong cột thông tin về mẹ, ghi rành rành là từng có tiền sử bệnh tâm thần. Niệm Niệm bị các bạn trong lớp cười nhạo, về nhà đóng cửa phòng hờn dỗi.
Tô Hi tinh ý nhận ra, hỏi con bé có chuyện gì, có phải cãi nhau với bạn không, có chuyện gì cứ nói với mẹ, đừng giữ trong lòng.
Niệm Niệm còn nhỏ, lần đầu tiên trải qua chuyện này nên có tâm lý nổi loạn và a dua, liền đổ hết trách nhiệm lên đầu Tô Hi. Con bé lao ra khỏi cửa, hét lớn vào mặt Tô Hi.
“Đồ thần kinh, mẹ giả vờ cái gì chứ? Con không có người mẹ như mẹ, bọn họ đều cười nhạo con có một người mẹ điên.”
Lời nói trong lúc nóng giận nhất thời ấy hệt như một con dao đâm thẳng vào tim cô, rạch một đường thật lớn, máu chảy đầm đìa.
Đã ngoài ba mươi tuổi, vốn dĩ tính cách luôn điềm tĩnh và lạnh lùng, vậy mà lúc đó cô cứ ngây ra đó, đỏ hoe mắt, hồi lâu không nói nên lời.
Cô ngẩng đầu lên không muốn rơi lệ trước mặt con trẻ. Thế nhưng tầm nhìn cứ mờ dần đi, cô gần như choáng váng vì câu nói vô tình trong lúc nóng giận ấy.
Chuyện này ngày hôm sau Tô Ngữ nhìn thấy trong cuốn nhật ký nuôi dạy con của Tô Hi. Anh chỉ nhớ ngày hôm đó tâm trạng Tô Hi không ổn, tự nhốt mình trong phòng không ăn cơm, đèn sáng suốt đêm.
Trong cuốn nhật ký, những trang giấy ướt đẫm, chữ viết bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt, mơ hồ ghi lại rằng: ‘Hôm nay Niệm Niệm cãi nhau với mình, con bé vốn luôn ngoan ngoãn mà, vậy mà con bé lại mắng mình là đồ thần kinh. Mình biết con bé bị bắt nạt, nhưng sao con bé có thể nói mẹ mình như vậy chứ, ngay cả ba con bé cũng chưa bao giờ mắng mình như thế.’
Tô Ngữ đóng cuốn nhật ký lại, hít một hơi thật sâu, mắng một câu đồ ranh con, rồi phạt Niệm Niệm một ngày không được ăn cơm, anh cũng xin nghỉ một ngày để cùng con bé nhịn đói.
“Con người ta không thể dự báo trước mình sẽ sinh ra trong một gia đình như thế nào, đó không phải là điều mình có thể quyết định. Mẹ con sao có thể là người điên được chứ?”
Anh chặn Tô Hi đang định vào can ngăn ở ngoài cửa, nói với cô bé bướng bỉnh trong phòng rằng: “Mẹ con không hề ngốc một chút nào, mẹ hiểu thế nào là yêu, nên không muốn con giống như mẹ, vì mẹ yêu con.”
“Mẹ con thông minh và lương thiện hơn bất cứ ai, mẹ chỉ là... số phận không được tốt cho lắm mà thôi.”
Những lời này Tô Hi ở ngoài cửa đều nghe thấy hết, cô lại khóc thêm một trận nữa... rất lâu.
Cô bé đã dùng hết tiền tiêu vặt của mình mua cho Tô Hi một chiếc bánh kem nhỏ để xin lỗi mẹ. Tiền tiêu vặt không nhiều, hoa văn trên bánh cũng là do cô bé tự tay làm, nhìn không đẹp mắt cho lắm, nhưng cô vẫn vừa rưng rưng nước mắt vừa cười, ăn hết sạch.
Tô Hi nghẹn ngào nói: “Con là con của mẹ, mẹ mãi mãi yêu con, mẹ không trách con đâu.”
Cuối cùng... cô đã không còn dễ dàng rơi vào những chuyện cũ như giòi bám trong xương kia nữa, mọi bóng tối đều đã tan biến như khói mây.
Cô nhận được rất nhiều trong tình yêu, không chỉ là hạnh phúc hiện tại, mà còn không có nếu như.
Bất luận thế nào, anh cũng là người mà cô dùng cả đời này cũng khó lòng tìm thấy được.
Trời cao... cuối cùng cũng đã đoái hoài đến cô một lần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
