Chương 37: Chúc Ngủ Ngon
Khúc nhạc dứt, màn hạ.
Dưới khán đài vỗ tay như sấm, phấn khích vì màn trình diễn tuyệt vời này.
Tô Ngữ khoác guitar, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, cả bản nhạc anh đều đang giả vờ lấp chỗ trống, vậy mà vẫn căng thẳng đến mức không ra hồn người.
Anh bước vào phòng nghỉ, đặt cây đàn guitar lên bàn, trút ra một hơi dài, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
“Lợi hại thật nha, mình vừa đi bê chút đồ mà ông đã trà trộn được lên sân khấu rồi, thật chẳng ngờ ông còn biết cả nhạc cụ, vừa lên đài là chơi được ngay sao?”
Cố Xuyên nện một cú đấm vào ngực Tô Ngữ, cười hì hì chúc mừng, “Lần này là nổi tiếng rồi nhé, vận đào hoa sắp kéo đến rồi đó.”
“Nổi tiếng gì chứ? Nếu không phải tại ông kéo tôi tới thì tôi có đến mức này không?” Tô Ngữ tháo khẩu trang và mũ trùm đầu ra, mặc thành thế này đến mẹ tôi cũng chẳng nhận ra, “Vả lại tôi hoàn toàn là để đủ số người thôi, đứng trên đó giả thần giả quỷ đấy.”
“Cái đó, Tô Ngữ…”
“Ừm?”
Vạt áo của Tô Ngữ bị ai đó khẽ kéo kéo, anh quay đầu lại, thấy Lạc Tiểu Tiểu đang đứng sau lưng mình, “Chuyện hôm nay, cảm ơn nhé, hôm khác mời anh ăn cơm.”
“Còn phải đợi hôm khác sao? Ngay bây giờ đi chứ, bên tôi có nhiều cô em xinh lắm…”
Cố Xuyên vừa nghe thấy chuyện ăn uống là lập tức hào hứng hẳn lên, nhưng lời nói mới được một nửa đã bị Lạc Tiểu Tiểu lườm một cái sắc lẹm, cậu ta cười gượng hai tiếng rồi im bặt.
“Tô Ngữ anh cũng không đi sao? Đừng có trách tôi không báo trước, lần này là cơ hội hiếm có đấy.”
“Tôi ăn rồi, buồn ngủ quá, về ngủ đây.”
Tô Ngữ lắc đầu từ chối, anh nhìn sắc mặt trắng bệch của Cố Xuyên, “Ông uống ít thôi, sáng mai còn có buổi diễn tập tập thể nữa đấy.”
“Biết rồi biết rồi, đi đây.” Cố Xuyên vẫy tay, cùng mấy cô nàng đã hẹn trước rời đi.
Tiết mục văn nghệ bên ngoài đã dần đi đến hồi kết, phòng nghỉ đang bận rộn bỗng chốc trở nên vắng lặng, chỉ còn lại vài sinh viên ở lại thu dọn tàn cuộc.
Tô Ngữ bỗng thấy không khí trở nên có chút ngượng ngùng, dường như anh chưa từng ở riêng với Lạc Tiểu Tiểu bao giờ, anh bước hai bước về phía cửa, thở dài một tiếng, rồi lại quay đầu nhìn Lạc Tiểu Tiểu, cô gái đang loay hoay với bộ trống jazz, dáng người Lạc Tiểu Tiểu không lùn, nhưng muốn di chuyển bộ trống đó xem ra vẫn rất vất vả.
Anh quan sát một lúc, Lạc Tiểu Tiểu ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái, nhất quyết không thốt ra lời nào.
“Em… bộ trống này không thể để ở đây sao?”
“Bộ trống này không được, để ở đây em không yên tâm, phải mang về ký túc xá.” Ánh mắt của Lạc Tiểu Tiểu giấu sau lớp phấn mắt đậm, không biết có phải ảo giác hay không, Tô Ngữ cảm thấy giọng điệu của cô mềm mại như đang làm nũng, “Lúc trước là Cố Xuyên giúp em bê tới.”
“Vậy cùng làm đi, dù sao bây giờ có về thì chắc trong phòng cũng chẳng có ai.”
Tô Ngữ bước trở lại, ngồi xổm xuống giúp Lạc Tiểu Tiểu xếp từng chiếc trống vào túi đựng, hai người tính toán không gian nhỏ hẹp của chiếc xe kéo tay hồi lâu, cuối cùng vẫn phải bỏ cuộc, đành phải mượn thêm một chiếc xe kéo nữa.
Anh và Lạc Tiểu Tiểu lại chen chúc trong thang máy một lúc lâu, cả hai mệt đến mức đẫm mồ hôi, ra khỏi tòa nhà, Tô Ngữ nhìn con đường xi măng bằng phẳng, thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi thật sự tò mò đấy, nhiều đồ thế này, tên Cố Xuyên kia làm sao giúp em bê tới được?”
Lạc Tiểu Tiểu tùy ý đáp, “Cậu ta lái xe từ nhà tôi tới thẳng đây mà.”
“Hóa ra là tại tôi không có xe, thật xin lỗi nhé.” Tô Ngữ đảo mắt, có chút cạn lời, “Đi thôi, mỗi người một chiếc nha.”
“Hửm?”
Lạc Tiểu Tiểu nhìn dáng vẻ lúng túng suýt chút nữa ngã nhào khi kéo xe của Tô Ngữ, cô liếm môi, khóe miệng mang theo nụ cười có chút ý đồ xấu, “Được thôi, mỗi người một chiếc.”
Cô gái kéo chiếc xe của mình từng chút một tiến lại gần Tô Ngữ, đôi bốt Martin cao cổ nện xuống đất phát ra tiếng động thình thịch, khoảng cách thu ngắn lại, một làn hương thơm u uẩn xực vào mũi, vẫn là mùi nước hoa lần trước, rất thơm… chỉ là anh không gọi được tên.
Lạc Tiểu Tiểu trực tiếp ngồi lên chiếc xe kéo nhỏ của Tô Ngữ, đôi chân dài thon thả trắng ngần gác lên chiếc xe kéo kia móc lấy, vung tay hét lớn, “Xong rồi, xuất phát thôi.”
“Em lại đang chơi trò gì thế này?”
“Em mệt rồi.” Lạc Tiểu Tiểu nhìn Tô Ngữ chớp chớp mắt, bộ quần áo đó dĩ nhiên rất không ăn nhập với vẻ tinh nghịch hiện tại của cô, “Hôm nay em là ca sĩ chính đấy, còn hát thêm một bài nữa, anh có biết bài đó khó hát thế nào không? Tông cao lắm đó.”
“Hì hì, cái cớ này chỉ được dùng một lần thôi nhé.” Tô Ngữ cười cười, kéo xe đi về phía ký túc xá nữ.
“Này này, tôi thấy anh trên sân khấu diễn cũng giống lắm, chắc chắn lúc trước đã luyện qua một chút rồi đúng không?”
“Đại khái là vậy.”
“Có muốn gia nhập ban nhạc của bọn tôi không, đó là ban nhạc mới do tôi lập ra đấy, bộ dạng lúc anh lên sân khấu hôm nay khá là đẹp trai, sau này anh sẽ là người đại diện nhan sắc.”
“Thôi đi, không hứng thú.”
“Chẳng thèm suy nghĩ mà đã từ chối rồi sao? Cân nhắc thêm chút đi mà?”
“Này này này, Tô Ngữ, cái đồ khốn này, đừng có lờ tôi đi chứ!”
“……”
Cô gái rốt cuộc vẫn không giấu nổi sự phấn khích trong lòng, đó là buổi biểu diễn mà cô là nhân vật chính, tiếng vỗ tay giành được vang dội khắp hội trường, gồng mình cho đến tận bây giờ, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng trên sân khấu của cô gần như đã tan biến sạch sẽ, bên miệng từng câu từng câu hỏi, cứ như hạt đậu nhảy nhót không chịu dừng lại.
……
“Đến rồi, xuống xe.”
Tô Ngữ ngáp một cái thật dài, mí mắt cứ đánh nhau liên hồi, cơn buồn ngủ từng đợt ập tới, hiện tại anh chỉ hận không thể ngã xuống giường ngủ ngay lập tức, anh chỉ tay vào túi đựng trống trên xe, “Mấy thứ này… em gọi bạn cùng phòng xuống bê giúp nhé?”
“Được rồi, chuyện hôm nay cảm ơn anh nhé.”
Lạc Tiểu Tiểu nhảy ra khỏi xe, tiện tay phủi phủi bụi trên người, dùng điện thoại gửi tin nhắn cho bạn cùng phòng, rất nhanh sau đó có hai cô gái từ trên lầu chạy xuống, khí thế rất hung hãn, người họ lao đến đầu tiên không phải là bộ trống, cũng không phải Lạc Tiểu Tiểu, mà là nhắm thẳng vào Tô Ngữ.
“Lại là bạn học cấp ba sao? Bạn thân khác giới? Hay không lẽ là bạn trai?”
“Oa, đây có phải là anh chàng chơi guitar lên sân khấu sau cùng không, tháo khẩu trang ra trông cũng không tệ nha.”
“Cho xin phương thức liên lạc đi, anh đẹp trai!”
Hai cô gái vây quanh Tô Ngữ líu lo không ngừng, ồn ào đến mức đầu anh đau nhức.
“Các cậu thôi đi! Mau cầm đồ lên đi, đừng có quấy rầy nữa.”
Lạc Tiểu Tiểu kéo hai cô bạn cùng phòng đang ôm bộ trống đi lên lầu, trước khi đi còn quay đầu nhìn Tô Ngữ một cái, ánh mắt hung dữ, “Đừng nghe họ nói lung tung, càng không được nghĩ nhiều, lần sau mời anh ăn cơm, đi trước đây.”
……
Tô Ngữ ngơ ngác nhìn ba cô gái trêu đùa nhau đi lên lầu, anh nhún vai, chuẩn bị nhanh chóng quay về ngủ bù một giấc thật ngon.
“Cô gái đó là ai thế?”
Giọng nói u lãnh len lỏi theo vành tai bò vào trong đại não, cơ thể Tô Ngữ từng chút một cứng đờ lại, cảm giác đó giống như một con rắn trơn trượt, men theo cổ anh mà cắn mạnh một miếng, cơn buồn ngủ nồng đậm trong đầu bị xé nát vụn vỡ trong nháy mắt.
Tô Ngữ đột ngột quay đầu lại, đập vào mắt là nụ cười điềm tĩnh trên gương mặt cô gái, cô nghiêng đầu, trong đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ tò mò, cô gái trông dịu dàng cực kỳ, khiến cho ảo giác đáng sợ nảy sinh trong khoảnh khắc đó tan thành mây khói, dường như thực sự chỉ là do anh quá mệt mỏi mà thôi.
“Hạ Thiên Ca? Cậu… cũng ở ký túc xá bên này à.”
“Đúng vậy, mình ở tòa nhà đối diện với cô gái lúc nãy.” Hạ Thiên Ca lặp lại câu hỏi vừa rồi, “Có thể nói cho mình biết, cô ấy là ai không?”
“Cô ấy à, một người bạn mới quen, bạn học cấp ba của bạn cùng phòng mình, quen nhau khi đi uống rượu, là ca sĩ chính hôm nay đấy, cậu không xem biểu diễn sao?”
“Có xem, hèn gì thấy quen mắt thế, rất xinh đẹp.” Hạ Thiên Ca nheo mắt cười đầy ý vị, khẽ gật đầu, điệu bộ đó không khỏi khiến người ta cảm thấy tinh nghịch đáng yêu.
“Cũng tạm, tính cách khá hoạt bát.”
“Hôm nay… mình nhìn thấy một người trên sân khấu rất giống cậu đấy, giống cực kỳ, cái nhìn đầu tiên mình suýt chút nữa đã nhìn nhầm.”
“Vậy sao, hì hì, thế thì chắc là nhìn nhầm rồi.”
Tô Ngữ nhe răng cười cười, anh suy nghĩ một chút, vẫn không định nói những chuyện này cho Hạ Thiên Ca biết, giữa họ cần một chút khoảng cách, không xa cũng không gần, như vậy là vừa đẹp.
“Ừm, mình cũng đoán vậy mà.”
“Tập huấn cả ngày chắc cậu mệt rồi, trông cậu có vẻ rất mệt mỏi.” Tô Ngữ nhìn vẻ mặt trắng bệch trông có chút bệnh nhược của Hạ Thiên Ca, “Mau về nghỉ ngơi đi, mình đi trước đây.”
“Được.”
Tô Ngữ gật đầu, xoay người đi được vài bước, phía sau lại vang lên giọng nói yếu ớt của Hạ Thiên Ca, “Tô Ngữ…”
“Ừm?”
Anh quay đầu lại, nhìn thấy những sợi tóc dài của cô gái tán loạn trong gió, phần tóc mái dài ra che khuất đôi mắt cô, nhưng nụ cười nơi khóe môi cô gái vẫn dịu dàng bệnh nhược, khiến người ta không khỏi xót xa.
Giọng nói thanh lãnh nương theo gió đêm rơi vào bên tai anh, lượn lờ, giống như một lời nguyền không thể giải khai, mãi không tan đi.
“Ngày mai gặp nhé, chúc ngủ ngon.”
(Chương thứ hai nha.)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
