Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 3: Ánh Sáng Le Lói - Chương 30 Quá Khứ

Chương 30 Quá Khứ

“Đừng làm tổn thương chính mình, điều đó chẳng liên quan gì đến tình yêu cả, đó chỉ là một kiểu trốn chạy khác mà thôi.”

Anh chạm nhẹ vào mặt cô, trầm tư rất lâu rồi mới nói với cô như vậy.

“Thiên Ca, trước đây anh cũng từng trốn chạy, nhưng lần này anh đợi em, đợi em đuổi kịp anh, trở nên dũng cảm hơn, có thể chịu đựng được cả những vấp ngã và bóng tối. Anh chưa bao giờ là liều thuốc chữa lành cho em cả, chỉ có chính em mới cứu được bản thân mình thôi.”

Cô đờ người ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngơ ngác và thẫn thờ. Những toan tính đầy mưu mô bị đứt đoạn ở một mắt xích nào đó, để rồi cô trở nên luống cuống.

Vầng thái dương xa xôi vạn dặm tỏa xuống ánh hào quang, cô gái nơi biển sâu bị hơi ấm và ánh sáng ấy dẫn dụ, thế là cô lao ra khỏi mặt nước, để rồi ngã xuống với thương tích đầy mình.

Giống như một con cá đang vùng vẫy trong cơn hấp hối, và thứ mà cô luôn muốn thoát khỏi lại chính là đại dương thực sự cung cấp oxy cho cô.

……

Khoảng nửa tuần sau, Tô Ngữ xin phép rời bệnh viện một lát để về lấy quần áo thay giặt cho hai người.

Lúc lên lầu, anh bị dì chủ nhà chặn lại. Dì đánh giá vẻ ngoài râu ria lởm chởm, ăn mặc lôi thôi vì túc trực trong bệnh viện suốt mấy ngày qua của anh, nếp nhăn nơi khóe mắt dì hằn sâu hơn khi dì kéo tay anh, dùng giọng điệu chân thành khuyên nhủ.

“Tiểu Ngữ à, dạo này cháu đi đâu thế? Dì thấy Thiên Ca mấy ngày nay cứ nhốt mình trong phòng, lúc gặp thì thấy con bé xách một túi lớn toàn rượu là rượu. Dì cứ tưởng hai đứa trẻ tụi cháu nảy sinh mâu thuẫn gì nên cũng không dám nhiều lời.”

Tô Ngữ định mở lời, nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Mi mắt anh trĩu xuống, anh muốn gồng mình lên nhưng những lời quan tâm ấy khiến anh thấy mệt mỏi vô cùng.

“Có một chút mâu thuẫn nhỏ ạ, nhưng đều ổn cả rồi.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Cái con bé Thiên Ca đó sống trọng tình cảm lắm, cháu phải đối xử tốt với con bé nhé. Thế hiện tại hai đứa sao rồi?”

“Cô ấy bị bệnh phải nằm viện, cháu tranh thủ về chuẩn bị ít quần áo mang sang ạ.”

“Ra là vậy. Nếu có khó khăn gì về kinh tế thì chuyện tiền thuê nhà... dì có thể cho khất lại một chút, người trẻ các cháu lên thành phố lớn lập nghiệp cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Dạ không cần đâu ạ, làm dì phải bận tâm rồi.”

Anh mỉm cười, ngước nhìn khung cảnh quen thuộc nơi hai người đã sinh sống suốt thời gian qua.

Cuối cùng anh nói.

“Dù sao thì... mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.”

Chìa khóa tra vào ổ, trục khóa bật mở, trên tay nắm cửa đã phủ một lớp bụi mỏng. Lớp bụi rơi xuống, bay lơ lửng trong ánh nắng rọi qua khe cửa.

Bố trí trong căn hộ cho thuê vẫn như cũ, trên mỗi món đồ vẫn còn vương lại hơi thở của hai người từng chung sống nơi đây. Trên ghế sofa có chút bừa bộn, mấy ngày qua sau khi vội vàng đưa người vào bệnh viện anh vẫn chưa có thời gian quay về dọn dẹp.

Quần áo treo ngoài ban công sau khi được thu vào thì bị vứt bừa trên giường, Tô Ngữ chọn ra một bộ hợp mùa định mang đi, rồi gấp gọn những quần áo khác lại. Khi mở tủ quần áo của cô ra, chiếc vali màu đỏ nằm lật úp ở dưới đáy tủ trông vô cùng nổi bật.

Suy nghĩ một hồi, anh kéo chiếc vali ra. Khóa của vali vốn đã hỏng từ lâu, anh nhẹ nhàng mở nắp ra thì thấy bên trong chứa đầy những túi hồ sơ lớn nhỏ, còn có cả sơ yếu lý lịch, bao thẻ nhân viên…

Anh lật giở một hồi, tìm thấy một bản đơn xin thôi việc có ghi mấy chữ chúc tương lai tốt đẹp gì đó. Tim anh chùng xuống, theo bản năng muốn đóng vali lại.

—— Xào xạc

Một xấp giấy từ ngăn kéo bên trong rơi ra, bay lả tả khắp sàn nhà. Đó là những trang giấy xé ra từ loại sổ nhật ký thông thường, các góc giấy đã hơi ố vàng, chất giấy mềm đi vì hơi ẩm, tựa như đã bị bụi trần phủ lấp từ rất lâu.

Tô Ngữ sực tỉnh sau cơn ngỡ ngàng, anh cúi người nhặt lấy một tờ. Cảm giác quen thuộc của chất giấy khiến anh nhớ đến cuốn sổ tay màu đen mà cô gái đã vứt lại ở quê nhà. Hồi đó anh cũng từng thắc mắc tại sao cuốn sổ ấy lại mỏng thế, có dấu vết của việc bị xé trang, chỉ là lúc đó anh không để ý, cứ tưởng do chất lượng sổ kém nên bị rơi mất trang thôi.

Anh cụp mắt đọc những dòng chữ dày đặc trên giấy, rồi đột nhiên rơi vào thinh lặng.

Dòng máu trong cơ thể như chảy chậm lại rồi đông cứng, anh đứng chôn chân tại chỗ như một pho tượng, mọi cảm xúc cùng sắc huyết thảy đều biến mất khỏi khuôn mặt.

Một lúc lâu sau, anh mới nhặt hết những trang giấy vãi tung tóe trên sàn lên, rồi đối chiếu theo ngày tháng ghi trên nhật ký để chậm rãi sắp xếp lại thứ tự. Cả quá trình anh làm vô cùng cẩn thận, hệt như đang phục chế một món cổ vật đã mục nát và cũ kỹ.

Khi trang nhật ký cuối cùng được xếp ngay ngắn, xấp giấy không quá dày ấy dường như đã đè nặng lên cả sống lưng anh. Đoạn thời gian đã phủ một lớp bụi dày kia tựa như thủy triều từ quá khứ tràn về, từ bốn phương tám hướng nhấn chìm lấy mắt cá chân anh.

Anh ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, đọc những nét chữ còn xanh xao và yếu ớt của ngày đó. Giọng điệu trong nhật ký toát lên vẻ ngây ngô và bộc trực, khi đọc những dòng chữ ấy, từng chữ một như đang phát ra tiếng nói, đó chính là Hạ Thiên Ca của những năm tháng đó đang đối thoại với anh.

……

Thứ Chúa nhật, trời âm u

Lại thấy ông ta dẫn người đàn bà lạ về nhà rồi.

Sợ mẹ buồn nên mình không nói.

Thứ Hai, trời nắng

Khai giảng cấp ba rồi.

Các bạn trong lớp rất nhiệt tình, mình cũng vậy.

Mình đã lừa họ.

Thứ Tư, mưa nhỏ

Không muốn về nhà, mình tìm thấy một công viên ở gần trường.

Chỉ có mình mình thôi, yên tĩnh thật.

Thứ Sáu, trời nắng

Hôm nay anh ấy lại nhìn trộm mình, bị mình phát hiện thế là anh ấy liền né tránh.

Thấy anh ấy đỏ mặt, anh ấy hay thẹn thùng thật đó.

Thứ Chúa nhật, mưa lớn

Họ lại cãi nhau rồi, ông ta bỏ đi.

Thấy mẹ buổi tối cứ ngồi mài dao, một con dao găm.

Thứ Hai, trời nắng

Đứng chờ xe ở bến xe, tình cờ gặp anh ấy.

Anh ấy cứ lén nhìn mình mãi, tại sao nhỉ.

Thứ Năm, trời nắng

Trường tổng vệ sinh, anh ấy làm cùng mình.

Có cả các bạn khác nữa, nhưng anh ấy chỉ giúp mỗi mình mình thôi, lạ thật.

Thứ Sáu, trời âm u

Bạn cùng bàn bảo mình là anh ấy thích mình.

Mình không tin đâu.

Thứ Hai, trời nắng

Tham gia đại hội thể thao. Mệt quá chừng.

Anh ấy đưa nước cho mình.

Mình định nói cảm ơn thì anh ấy đã chạy mất tiêu rồi.

Thứ Năm, trời nắng

Bạn cùng bàn bảo chắc chắn là anh ấy thích mình rồi.

Anh ấy chỉ đưa nước cho mỗi mình mình thôi mà.

Hóa ra đây chính là thích sao.

Thứ Sáu, trời nắng

Gặp anh ấy ở công viên, anh ấy trông ngạc nhiên lắm.

Anh ấy cầm một ly trà sữa, nhưng không phải cho mình.

Có lẽ anh ấy cũng thích cả những người khác nữa.

Thứ Chúa nhật, mưa giông

Họ lại cãi nhau vì những người đàn bà khác.

Mẹ đã làm ông ta bị thương.

Thứ Hai, trời âm u

Sắp họp phụ huynh rồi. Trong nhà chẳng có ai đi cả.

Thứ Tư, trời nắng

Đứa trẻ nào không có phụ huynh đến thì không được vào lớp.

Mình gặp anh ấy ở sân vận động, hóa ra anh ấy cũng giống mình.

Mình đã khóc, anh ấy an ủi mình, nói mấy câu nghe ngốc xít thật.

Nhưng mình bỗng nhiên không muốn khóc nữa.

Thứ Sáu, mưa nhỏ

Mẹ mấy ngày liền không ăn cơm.

Mình nấu cơm bón cho mẹ, mẹ lại đánh mình.

Nhưng mình vẫn yêu mẹ.

Thứ Bảy, mưa lớn

Mẹ bảo mình là gánh nặng.

Mẹ không hiểu gì cả.

Ba vốn dĩ chẳng hề yêu mẹ, nhưng mình thì có.

Thứ Chúa nhật, mưa giông

Mẹ bảo mình cút đi, nói rằng bà hận mình.

Nhưng bà là mẹ của mình mà.

Thứ Hai, trời âm u.

Phòng học buổi tối rất lạnh.

Suýt chút nữa thì bị bắt quả tang.

Thứ Ba, trời nắng.

Gặp lại anh ấy ở công viên.

Lần này anh ấy không bỏ đi, mà ngồi lại trò chuyện cùng mình.

Anh ấy khen mình có nhân duyên tốt, nhưng mình biết bản thân chỉ là một kẻ dối trá.

Thứ Tư, trời âm u.

Trong lớp đồn rằng chúng mình đang hẹn hò.

Nhưng mình không thích anh ấy.

Thứ Năm, trời âm u.

Cả lớp vẫn còn bàn tán.

Mình không được phép thích anh ấy.

Thứ Sáu, mưa nhỏ.

Bàn học bị ai đó vẽ bậy lên rồi.

Họ nói mình thích ra ngoài lăng nhăng với người ta.

Hôm nay anh ấy trực nhật, anh ấy đã giúp mình lau sạch những vết bẩn đó.

Chúa nhật, trời nắng.

Lại gặp anh ấy ở công viên. Trên mặt anh ấy có vết thương.

Mình chẳng dám chào hỏi, cứ thế chạy biến đi.

Chắc là anh ấy ghét mình rồi.

Thứ Hai, trời âm u.

Bạn cùng bàn nói anh ấy đã đánh nhau với kẻ tung tin đồn nhảm kia.

Thứ Ba, mưa lớn.

Họ lại cãi nhau rồi.

Ông ta mắng mẹ là đồ điên.

Hóa ra khi yêu một người, người ta sẽ hóa thành kẻ điên.

Thứ Sáu, trời nắng.

Cả trường đi dã ngoại, mình không đi.

Lại gặp anh ấy ở công viên.

Hóa ra anh ấy cũng không đi.

Thứ Bảy, mưa nhỏ.

Mình không ra công viên nữa.

Mình không được phép thích anh ấy.

Mình không muốn trở thành một kẻ điên.

Thứ Hai, trời âm u.

Mình thi được hạng nhất.

Nhưng mẹ chẳng thèm nhìn lấy một lần.

Thứ Ba, trời nắng.

Chỗ ngồi của anh ấy được chuyển xuống ngay phía sau mình.

Hình như mình có chút vui mừng.

Thứ Tư, trời âm u.

Anh ấy hỏi tại sao mình không ăn sáng.

Mình chẳng buồn đếm xỉa đến anh ấy.

Thứ Năm, trời âm u.

Anh ấy hỏi có phải mình đang giận không.

Trong lòng thấy phiền muộn quá đỗi.

Thứ Sáu, trời nắng.

Anh ấy mang bữa sáng đến cho mình.

Thứ Bảy, trời nắng.

Thường xuyên gặp anh ấy ở công viên.

Chúng mình đã trò chuyện với nhau nhiều hơn.

Thứ Hai, trời âm u.

Ông ta đánh mẹ.

Mẹ không thèm nhìn mình lấy một cái.

Mình hận ông ta.

Thứ Ba, mưa nhỏ.

Mình đã tìm thấy con dao găm của mẹ.

Thứ Tư, mưa nhỏ.

Mình ném hết đồ đạc của ba đi.

Mẹ đã đánh mình.

Nhưng rõ ràng mình mới là con gái của bà mà.

Thứ Năm, trời âm u.

Ngày mai là sinh nhật của mình.

Thứ Sáu, trời nắng.

Anh ấy chúc mình sinh nhật vui vẻ.

Các bạn trong lớp cứ trêu chọc mãi.

Thứ Bảy, mưa nhỏ.

Không gặp anh ấy.

Chúa nhật, mưa giông.

Anh ấy vẫn không đến.

Hình như mình đang rất buồn.

Thứ Hai, mưa giông.

Thì ra là anh ấy bị ốm.

Thứ Ba, mưa giông.

Anh ấy vẫn chưa đến lớp.

Thứ Tư, trời nắng.

Anh ấy đã quay lại.

Mình tặng anh ấy một cây bút, anh ấy trông vui lắm.

Có phải mình đã thích anh ấy rồi không?

Thứ Năm, mưa nhỏ.

Mẹ đứng nhìn ông ta đánh mình.

Nhưng mình vẫn yêu bà.

Thứ Sáu, mưa lớn.

Lưỡi dao cứa vào da thịt.

Máu có màu đỏ.

Thứ Bảy, mưa giông.

Ông ta muốn ly hôn.

Mẹ đập phá tan nát mọi thứ trong nhà.

Đây chẳng phải là nhà của mình nữa.

Thứ Hai, trời âm u.

Mẹ muốn tự sát.

Mình đã đem con dao găm đi giấu biệt.

Thứ Ba, mưa lớn.

Những kẻ đau khổ thì nên chết đi.

Thứ Năm, mưa giông.

Cổ tay đau quá, máu chảy ra rất nhiều.

Anh ấy gửi tin nhắn cho mình.

Nói rằng muốn đưa mình đi xem mưa sao băng.

Thứ Bảy, trời nắng.

Thực sự đã có sao băng.

Nhưng mình chẳng có điều ước nào cả.

Chúa nhật, trời nắng.

Mình đã có tâm nguyện rồi.

Mình thích anh ấy.

Thứ Hai, trời âm u.

Chỉ có những kẻ điên mới biết yêu.

Mình không muốn trở thành giống như mẹ.

Thứ Tư, trời nắng.

Mình thích anh ấy.

Lần này mình không hề nói dối.

Thứ Sáu, mưa giông.

Bên cạnh anh ấy có thật nhiều cô gái.

Thứ Bảy, trời nắng.

Được thấy anh ấy, lòng vui biết bao.

Chúa nhật, mưa giông.

Anh ấy lại lén nhìn mình.

Anh ấy có thể chỉ nhìn mỗi mình mình thôi được không?

Thứ Hai, mưa giông.

Tất cả bọn họ đều là những con điếm.

Thứ Ba, trời âm u.

Mình chỉ là một kẻ giả tạo.

Chắc chắn anh ấy sẽ sợ mình lắm.

Thứ Tư, trời âm u.

Mình phải ngụy trang thật tốt.

Thứ Năm, trời nắng.

Mình là một kẻ điên đầy tỉnh táo.

Thứ Bảy, mưa nhỏ.

Liệu anh ấy có thay lòng đổi dạ không?

Chúa nhật, mưa nhỏ.

Dao cứa vào người đau lắm.

Anh ấy có sợ đau không?

Thứ Hai, mưa giông.

Hình như mình bị bệnh rồi.

Thứ Tư, mưa giông.

Căn bệnh ngày càng trở nên trầm trọng.

Thứ Năm, mưa giông.

Trong tiệm thuốc chẳng có loại thuốc nào chữa được căn bệnh này cả.

Nhân viên bán hàng mắng mình là đồ điên.

Thứ Sáu, mưa giông.

Mình là một kẻ điên.

Thứ Bảy, trời nắng.

Mình yêu anh ấy.

Chúa nhật, trời âm u.

Thật muốn được gặp anh ấy ngay lúc này.

Thứ Hai, trời nắng.

Anh ấy chính là liều thuốc của mình.

......

Cuốn nhật ký dần đi đến những trang cuối cùng, nét chữ từ ngây ngô đã trở nên trưởng thành hơn. Cô gái vốn luôn xa lạ trong tâm trí anh giờ đây đang từng chút một được lấp đầy những khoảng trống trong bóng tối, dần hiện lên một hình hài rõ nét.

Trong những ngày tháng mưa giông triền miên ấy, anh rốt cuộc đã đóng vai trò gì? Anh đã xem nhẹ những khổ đau của cô, rồi lại ác quỷ hóa sự điên cuồng cố chấp của cô.

Cô là nhân vật chính trong cuốn nhật ký của riêng mình, nhưng lại vô tình đóng vai một người đứng xem.

Nếu trong câu chuyện xa xăm phủ đầy bụi bặm và bị chôn vùi kia không hề có anh, thì liệu tương lai dài đằng đẵng và mịt mờ phía trước sẽ ra sao?

Tô Ngữ cúi đầu thu dọn những trang nhật ký ấy, chậm rãi đứng dậy, sải bước dài về phía cửa. Bước chân anh vội vã và dứt khoát, anh chẳng màng đến điều gì mà lao ra khỏi cửa.

Anh đột nhiên rất muốn gặp cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!