Chương 21 Mềm Mại
Ánh trăng tuôn chảy, đọng lại thành nước, tràn qua mắt cá chân. Cô hình như đã say thật rồi, chất cồn hòa vào máu, một ngọn lửa bùng lên hừng hực.
Hà Mộ Thanh theo bản năng nắm chặt lấy lớp vải trong tay, túm lấy cổ áo anh, đôi đồng tử màu nâu nhạt hơi tán loạn, nhìn chằm chằm vào yết hầu đang phập phồng của anh, nhìn vùng cổ trắng ngần bị hơi rượu cô thở ra nhuộm đỏ, từng chút một... nhuộm lên màu sắc của riêng cô.
Tô Ngữ rủ mắt, hàng chân mày nhíu lại, cổ áo bị siết chặt làm hơi thở anh nghẹn lại, đôi gò má ửng hồng, “Em say rồi.”
“Tôi không say!”
Cô lập tức phủ nhận, ngẩng mặt lên, nhìn thấy sự tỉnh táo nơi đáy mắt anh, trắng đen rõ ràng, tràn đầy vẻ lo lắng đậm nét.
Lại chợt cảm thấy không chắc chắn, một lát sau, một cơn gió lạnh lùa qua hành lang giúp cô tìm lại chút lý trí, cô chán nản cúi đầu, cắn đôi môi đỏ mọng, bàn tay đang túm cổ áo buông thõng xuống, cam chịu quay về với hiện thực.
“Tôi say thật rồi.”, đôi mắt cô tối sầm lại, chấp nhận số phận.
“Có muốn nôn không?”
Tô Ngữ vô tình chạm phải mu bàn tay lạnh lẽo của cô, bèn đưa tay lên sờ vào gương mặt đỏ bừng, vùng da thịt chạm nhau lại nóng rực như đang phát sốt.
Trên mặt ngứa ngáy, cô chun mũi, đầu ngón tay anh ấm áp, giọng nói dịu dàng, một lòng muốn đánh thức cô khỏi cơn tê dại của cồn, cứ như thể cố ý vậy. Anh rõ ràng biết rằng một khi tỉnh táo cô sẽ không còn dũng khí, vậy mà vẫn luôn gọi cô dậy kịp lúc, hết lần này đến lần khác...
Anh chính là cố ý.
“Lão Mạc sao lại để em uống nhiều thế này? Đã ngần ấy tuổi rồi, sao còn hùa theo em quậy phá nữa.”
Lại còn trách người khác, Tô Ngữ... không ai xấu tính bằng anh đâu.
Cô nghiến răng, chiếc răng khểnh sắc nhọn, tiếc là chưa kịp cắn đã bị anh né mất.
“Vào nhà trước đã.”
Anh dìu cô chậm rãi đứng dậy từ nền đất lạnh lẽo, cô mang tính báo thù dồn hết trọng tâm cơ thể lên người anh, anh vẫn không một lời kêu ca, im lặng mặc cho cô quậy phá.
Cánh cửa đóng sầm lại, ánh trăng rút đi như thủy triều. Sau một hồi chật vật, Tô Ngữ thở dốc vài tiếng, mồ hôi rịn ra trên trán, anh dìu Hà Mộ Thanh ngồi xuống bên cạnh lối vào, vừa mới cởi giày tất, cô chạm phải nền nhà phẳng phiu sạch sẽ liền như mất hết xương cốt mà ngã nhào xuống, miệng lẩm bẩm những tiếng nức nở không rõ chữ, đôi mắt ướt át, lăn lộn như một chú cún con.
“Dưới đất lạnh, lên sofa mà ngủ.”
Hai người tựa vào nhau mà dìu dắt, con đường đi đến sofa thật gian nan, mãi mới chạm được vào cạnh sofa mềm mại, anh bỗng sững người, mới nhận ra những chai bia chất đầy nửa cái bàn trà thật không đúng lúc chút nào, mới chỉ mở hai lon, mùi rượu không quá nồng.
Anh sắp đi rồi, hành lý đã thu dọn được đại bán. Lúc dao đâm vào lồng ngực chẳng thấy đau đến thế, vậy mà khi sắp đi lại cứ do dự không quyết. Anh tất nhiên biết mình phải đối mặt với điều gì, chỉ là có ý nghĩ, mà chẳng có cách nào.
Đột nhiên nhìn thấy siêu thị dưới lầu có chương trình khuyến mãi rượu bia, thế là cứ lơ mơ uống một chút, nhưng may mà chưa say.
“Tô Ngữ...”
Động tác cúi đầu vội vàng thu dọn rượu của Tô Ngữ khựng lại, anh thấy cô gái đã bò lên sofa, dáng người cao ráo của cô co lại chỉ còn một nhúm nhỏ, nằm ngửa trên sofa, bất động nhìn anh.
Anh khẽ hỏi, bị ánh mắt của cô gái làm cho có chút không tự nhiên, trong màu mắt nhạt nhẽo ấy lại thật mãnh liệt, chứa đựng điều gì đó.
“Sao vậy?”
“Tôi... tôi...” Cô nhíu chặt mày, lời chưa kịp thốt ra thì cánh mũi đã cay xè dữ dội, cổ họng thắt lại khô khốc.
“Hửm?”
“Nói cho anh biết một bí mật.” Cô bỗng nhiên ngồi dậy, vẻ đầy huyền bí, ghé sát vào tai anh, hơi thở nóng rực phả lên vành tai, “Thực ra tửu lượng của tôi kém lắm, đến cả Lão Mạc cũng không uống lại, anh ấy già thế rồi, mà tôi thì còn trẻ, anh nói xem phải làm sao bây giờ?”
“……”
Tô Ngữ nhìn cô gái đang say đến mức lú lẫn, lại cúi đầu thu dọn những chai rượu chưa đụng đến, bên tai là giọng nói mơ hồ không rõ của cô cứ liên tục vang lên, chỉ vì chuyện không uống lại một ông già mà cô sắp khóc đến nơi.
Anh đành cắn răng bịa chuyện để an ủi cô, “Lão Mạc sắp kết hôn rồi, sau này đều không uống được rượu nữa, lần tới gặp lại, em chắc chắn sẽ thắng anh ấy.”
“Thật à? Vậy... vậy thì...”
Cô kéo lấy tay anh, mắt đầy vẻ vui sướng, tính tình hiếu thắng từ nhỏ chưa bao giờ thay đổi, “Vậy tôi có thể cười nhạo anh ấy không?”
“Ừ ừ, muốn cười thì cứ cười, cười ngay trong đám cưới của anh ấy luôn.”
Đám cưới... kết hôn.
Cô thực sự không lải nhải nữa, nụ cười trên mặt cũng biến mất, cả người lặng đi, hai tay đặt trên đầu gối, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, trông cứ như đã tỉnh táo lại trong tích tắc.
“Tô Ngữ, tôi muốn nôn...”
“Hả? Lúc nào?” Tô Ngữ ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô, tim thắt lại.
“Không biết nữa.” Cô ôm lấy cổ, nôn khan.
Anh không dám trì hoãn thêm, dây thần kinh căng như dây đàn, đặt mấy chai rượu xuống, lao thẳng vào phòng trong tìm túi nilon chưa dùng hết.
Vì đi quá gấp, anh không nhìn rõ dưới bóng hình quạt do hàng mi dài của cô gái rủ xuống đã nhuốm màu hồng rực, đang từ từ đậm thêm, bả vai khẽ run rẩy.
Tiếng lục lọi đồ đạc trong phòng trong rất rõ ràng, cô ngồi trên sofa, định đứng dậy nhưng vì chóng mặt lại ngã nhào xuống đất, cả người mềm nhũn, thân hình rũ xuống như một con mèo, gương mặt tràn ngập sắc đỏ vì rượu, không chút biểu cảm, đờ đẫn nhìn quanh quất, cuối cùng bị mấy chai rượu trên bàn trà chưa kịp thu dọn thu hút.
Nắp chai được đóng kín khít khao, cô chun mũi, dường như ngửi thấy mùi cồn, như loài anh túc đầy mê hoặc, đung đưa cành hoa xúi giục cô.
Như bị ma xui quỷ khiến, cô đưa tay ra, chậm chậm tiến lại gần thứ chất lỏng mời gọi đang chuyển động trong không gian nhỏ hẹp ấy.
……
Tô Ngữ lùng sục trong ngăn kéo một hồi lâu, cuộn túi nilon chưa dùng hết không biết đã vứt đi đâu, anh lại gọi vọng ra phòng khách một tiếng, lần này không thấy hồi âm, một linh cảm chẳng lành bò lên tim.
Anh đứng dậy, lại chạy ra phòng khách.
Mùi cồn trong không gian kín của máy lạnh dường như đang bốc hơi, mùi hương đậm đặc. Anh nhìn xuống sàn nhà, khô ráo, sạch sẽ... sự bất an vẫn tiếp tục lan tỏa, không thấy bóng dáng cô đâu.
“Ưm…”
Phía sau sofa vang lên một tiếng mèo kêu mềm mại, cô ló nửa cái đầu nhỏ từ phía bên kia ra, ngồi xổm ở đó, tay bám vào cạnh sofa, bên cạnh má chỉ lộ ra mấy ngón tay nhỏ xíu, thực sự giống như một con mèo, ngay cả ánh mắt cũng mềm nhũn mơn trớn anh, mái tóc rối bời rũ trên vai, xù xì như lông thú.
Tô Ngữ bước tới, vô tình đá phải vỏ chai rượu, đã trống không.
Phản ứng của anh chậm lại một nhịp, vệt máu nơi miệng chai khiến anh giật mình, ánh mắt nhìn cô gái bỗng thay đổi, “Em dùng răng cắn mở à? Uống hết sạch rồi?”
Hà Mộ Thanh giấu mình hoàn toàn sau sofa, nghiêng đầu, đuôi mắt cong lên, cười ngô nghê nhìn anh.
Tô Ngữ thấy cô vẫn còn có vẻ tỉnh táo, không chút đề phòng, bèn tiến lại gần, chậm chậm ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào đôi mắt đang say khướt của cô, “Có bị thương không?”
Cô liếm môi không nói gì, đầu lưỡi vướng chút sắc đỏ, hình như là trầy nướu rồi, cô say rồi nên chẳng biết đau.
Cả người đều lâng lâng, không còn sợ hãi nữa, chất cồn chạy dọc trong dòng máu đỏ tươi ấm nóng, phản ứng hóa học làm tê liệt dây thần kinh, tim không còn thấy chua xót nữa, cô hưng phấn trong sự ngọt ngào của ảo tưởng.
Vô tình ngước mắt lên, từ trên xuống dưới, đôi môi mỏng hơi ướt của anh lọt vào tầm mắt cô, dường như chỉ cần một hơi là có thể ngậm lấy hết.
“Có đau không? Có bị thương không?”
Giọng anh vang lên bên tai hết lần này đến lần khác, cô chẳng quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy, thèm ăn như một chú mèo nhỏ.
Tô Ngữ ngẩn người, cao giọng: “Mộ Thanh?” Cô nheo đôi mắt mơ màng, hơi nóng từ rượu khiến cô thấy hơi phiền, ánh mắt dạo chơi trên từng đường nét trên mặt anh.
Kẻ xấu, lúc đó cô đã nghĩ như vậy.
Sau đó nhào tới, nhìn thấy vẻ kinh ngạc của anh. Không một chút khiếp nhược, thậm chí chẳng biết tiết chế là gì.
Cô hôn xuống, cắn nhẹ.
Vị tanh nồng của máu lan tỏa.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng, thời gian như đứt đoạn.
Tô Ngữ tỉnh lại trong tiếng thở dốc dồn dập, ánh mắt hạ xuống, chạm vào mắt cô.
Trong đôi mắt ấy tràn ngập vẻ láu cá khi đạt được mục đích, nhưng nhiều hơn thế lại là một loại tủi thân đã bị kìm nén từ lâu, vành mắt ướt đẫm ửng hồng, khiến người ta xót xa.
Môi vẫn dán chặt, cảm giác mềm mại ấm áp, giọng cô cũng thật nhẹ, cô gọi tên anh.
“Tô Ngữ, tại sao anh cứ trêu chọc em? Ngay cả trong mơ cũng không tha cho em.” Lực đạo trên môi cô tăng thêm, vị máu càng nồng đậm, “Anh... đồ khốn!”
Phản ứng của anh lại chậm đi, không đẩy cô ra. Thứ tình cảm mơ hồ mà rực rỡ của cô gái, kiêu ngạo lại thẳng thắn, đốt cháy khiến lồng ngực anh căng tức.
Nơi trái tim ấy, từng chút một... mềm xuống.
Xem ‘Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy’ chương mới nhất trên 9x.com. Chia sẻ càng nhiều, cập nhật càng nhanh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
