Chương 20: Lời Thề
Thân cây bên đường bị cuồng phong thổi đến nghiêng ngả, những chiếc lá rụng hòa vào cơn gió hỗn loạn, tan biến nơi góc tối khuất lấp chẳng thể nhìn thấy.
Chiếc xe buýt cũ kỹ chật ních người, từng khoảng trống nhỏ nhất có thể đứng chân đều được tận dụng triệt để. Chiếc xe này tựa như con tàu cứu thế giữa ngày tận thế, duy trì sự sống cho tất cả mọi người.
Trên sàn xe bằng sắt đọng đầy những dòng nước nhỏ từ lọn tóc… từ vạt áo nhỏ xuống, chúng hội tụ lại với nhau, hòa cùng bùn đất khiến mặt sàn trở nên vừa bẩn vừa trơn trượt.
Tô Ngữ nắm chặt cột tay vịn, cố gắng giành lấy một khoảng không gian nhỏ hẹp trong khoang xe chật chội. Hạ Thiên Ca đứng ngay phía trong, lưng quay về phía anh, lặng lẽ nhìn ra sự thê lương tựa như ngày tận thế của thế giới bên ngoài, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Tóc cô rất thơm, những lọn tóc ướt đẫm nước rủ xuống, thi thoảng lướt qua chóp mũi Tô Ngữ, mang theo một mùi hương quen thuộc. Trong khoang xe tối tăm và hỗn loạn, hai người cứ thế dính sát vào nhau, tạo nên một bầu không khí có vài phần ái muội.
Chiếc xe đột ngột rung lắc mạnh khiến người ta không kịp trở tay, một vài hành khách đứng không vững bị trượt ngã trên mặt sàn đầy bùn nước, tiếng phụ nữ hét lên, tiếng đàn ông gầm gừ trầm thấp, khoang xe vốn đã chen chúc bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Tô Ngữ theo bản năng nhích về phía trước, ý nghĩ đầu tiên của anh là muốn bảo vệ Hạ Thiên Ca, nhưng chân anh lại trượt đi, cả người ép chặt vào cơ thể cô. Cằm anh tựa lên xương bả vai gầy guộc của Hạ Thiên Ca, gò má áp sát vào chiếc cổ thon dài của cô, mùi hương thanh khiết kia càng nồng đậm hơn. Hơi thở dồn dập phả lên làn da trắng ngần trong suốt, hai người rơi vào trạng thái mập mờ không rõ rệt.
“Xin lỗi, tôi không cố ý…” Tô Ngữ muốn xin lỗi, cố gắng vùng vẫy để đứng tách ra, nhưng dòng người chen chúc phía sau cứ ép chặt lấy anh. Thử vài lần vẫn không thể thoát ra được, anh nhìn thấy trên làn da mỏng manh gần ngay trước mắt đang lan tỏa sắc hồng rực rỡ, kéo dài tận đến vành tai giữa những sợi tóc.
“Không…. Không sao.”
Giọng của Hạ Thiên Ca có chút mơ hồ, mang theo tiếng thút thít và tiếng rên rỉ nhẹ nhàng. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, cô đang kìm nén… đang kìm nén điều gì đó. Đã bao nhiêu lần trong giấc mơ xuất hiện sự thân mật thế này, giờ đây được phản chiếu vào thực tại, cảm giác hưng phấn ấy kích thích từng sợi dây thần kinh, làm ướt mềm những đầu mút thần kinh, khiến chúng co giật không kiểm soát.
Đoạn đường xóc nảy trôi qua trong tiếng chửi bới bất mãn của hành khách, xe trở lại trạng thái ổn định, Tô Ngữ cũng nhân cơ hội đứng thẳng dậy. Gương mặt anh hiện rõ sự lúng túng, nhất thời không dám ngước mắt nhìn Hạ Thiên Ca lấy một lần.
Nhưng Hạ Thiên Ca lại quay đầu lại, cô nhìn chằm chằm vào gò má ấm áp như ngọc của chàng thiếu niên, nhìn vành tai đỏ bừng vì xấu hổ của anh, trái tim cô run rẩy dữ dội, khóe môi không thể kìm nén được mà cong lên, cô nuốt xuống ngụm nước bọt giữa răng môi, cổ họng phập phồng trào dâng.
“Tôi phải xuống xe đây.”
Tô Ngữ nhìn trạm xe buýt quen thuộc ngoài cửa sổ, đã sắp đến trạm của anh rồi.
Lưu luyến… lưu luyến, đừng đi, hãy ở lại, từng tế bào trong cơ thể cô đều đang gào thét.
Hơi ấm ngắn ngủi vừa rồi vẫn chưa tan biến, nhiệt độ đó giống như dây leo, bò qua từng tấc da thịt của cô. Luồng hơi thở nóng rực phả ra từ cơ thể anh lướt qua cổ cô, trêu đùa chút lý trí còn sót lại, nhưng giờ vẫn chưa phải lúc… những ngón tay giấu sau lưng bị nắm chặt đến trắng bệch, rốt cuộc còn phải nhẫn nhịn đến bao giờ!
“Cần tôi đưa ông về không?” Hàng mi dài cong vút của Hạ Thiên Ca run rẩy, sắc hồng nhạt phủ khắp gò má, “Tôi có mang ô.”
“Ồ, không cần đâu, một chiếc ô sao che đủ cho cả hai chúng ta, vả lại… có người đón tôi rồi.”
“Có người… đón ông?”
Nụ cười dịu dàng trên mặt Hạ Thiên Ca bỗng cứng đờ, cô liếc nhìn trạm xe cách đó không xa. Dưới mái che của trạm xe có rất nhiều người qua đường đang đứng đợi đón người thân, nhưng cô vẫn nhận ra ngay cô gái đó, chính là cô gái… đã tặng nước ngày hôm ấy.
Cô ấy che một chiếc ô màu vàng, đứng giữa đám đông rất nổi bật. Một chiếc… tại sao chỉ có một chiếc ô? Họ định cùng che một chiếc ô về sao? Định làm cái việc mà anh và mày vừa mới thực hiện sao?
Hạ Thiên Ca cúi đầu, phần tóc mái bị nước thấm ướt rủ xuống nặng nề. Đôi mắt cô hằn lên những tia máu đáng sợ, trông cô nhếch nhác như một linh hồn cô độc không ai đoái hoài bên lề đường. Cô đã kiêu hãnh suốt ba năm tại THPT Dương Minh, giờ đây lại thua cuộc trước một cô gái đột ngột xuất hiện, dường như là một sự thất bại thảm hại.
“Cô ấy tên là Hà Mộ Thanh phải không, ở khối 11 hình như khá nổi tiếng, ông và cô ấy có quan hệ gì vậy?” Hạ Thiên Ca ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn rạng rỡ nụ cười.
Sự thâm trầm đáng sợ của cô gái dĩ nhiên sẽ không vì thế mà sụp đổ, cô ấn chặt chiếc mặt nạ lên mặt, dán thật khít.
“Bạn nối khố, tôi chưa nói với bà, ở trường cũng không nhiều người biết đâu.”
Hạ Thiên Ca mỉm cười dịu dàng, trông như đang tán gẫu vô tình, “Là bạn nối khố sao, cô ấy trông có vẻ rất thích ông đấy, mưa lớn thế này mà vẫn bằng lòng đến đón ông.”
“Cũng bình thường thôi, cái đó… tôi đi trước đây, tạm biệt.”
“Ừm ừm, tạm biệt.”
Hạ Thiên Ca còn chưa nói hết câu, nhưng chỉ có thể trân trân nhìn Tô Ngữ xuống xe, nụ cười trên mặt cô ngay lập tức bị xé nát vụn.
……
Gần trạm xe buýt có mấy khu nhà dân, trạm này có rất nhiều người xuống, khoang xe chật chội chỉ trong tích tắc đã gần như trống rỗng, lộ ra rất nhiều chỗ ngồi.
Hạ Thiên Ca tựa vào cột tay vịn, trong đầu vẫn nghĩ về bóng lưng gầy gò đã biến mất nơi cuối tầm mắt, đồng tử trống rỗng đến đáng sợ. Mu bàn tay cô siết chặt vào cột tay vịn trắng bệch đến kinh người, máu đang lấp đầy khoảng chân không ấy, tâm thần cô mới chậm rãi quay trở về cơ thể.
Cô khó khăn lắm mới nhìn thấy chút hy vọng, vậy mà lại phải trân trân để nó rời đi, hoàn toàn vô năng vi lực.
Anh rõ ràng là đã xấu hổ… mặt đỏ như thế, còn chưa làm gì mà đã ngượng ngùng đến vậy, nếu trong lòng không nảy sinh tình ý ái mộ, thì lấy đâu ra sự ái muội, anh làm sao mà phải xấu hổ.
Sự lạnh nhạt suốt thời gian qua khiến Hạ Thiên Ca gần như tin rằng sức hấp dẫn của mình đã không còn thu hút được ánh nhìn của chàng thiếu niên nữa, nhưng vừa rồi chỉ là một sự tiếp xúc ngắn ngủi, anh đã thẹn thùng đến mức ấy.
Nhưng sự thân thiết của cô gái đó với Tô Ngữ vẫn khiến cô ghen tỵ đến phát điên. Bạn nối khố? Ai cũng không được, không ai được phép cùng anh che chung một chiếc ô, hay áp sát cơ thể gần đến như vậy!
Cô vẫn chưa thua, dù có phải không từ thủ đoạn đi chăng nữa, nếu cơ thể này có thể khiến Tô Ngữ nhìn mình thêm vài lần, thì cô nhất định sẽ không tiếc nuối phân hào, sẽ đem cả linh hồn cùng đặt lên chiếc đĩa sứ trắng ngần mà dâng tặng cho anh.
Đôi môi đỏ mọng bị cắn đến mức sắp rỉ máu, sự tiếp xúc da thịt vừa rồi khiến sự nhẫn nại của cô gần như sụp đổ. Hạ Thiên Ca rất không muốn thừa nhận rằng, cô rõ ràng đã thầm thề trong lòng, rằng tình yêu của cô và cơ thể của chàng thiếu niên tuyệt đối không có sự liên quan.
Tình yêu của cô dành cho anh không nên chỉ dừng lại ở xác thịt, không nên như thế mới đúng, cô yêu linh hồn của anh. Nhưng vừa rồi cô lại… có phản ứng, giống hệt như anh vậy.
Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt giữa hai chân khiến cô khó chịu mà ma sát đôi chân vào nhau, giống như một con chuột nhỏ đã nếm thử món tráng miệng ngọt ngào trên bàn của chủ nhân, sẽ chẳng bao giờ quên nổi hương vị tuyệt mỹ ấy nữa. Cô cũng không ngờ rằng cơ thể của anh lại khiến cô nảy sinh dục vọng không thể dứt ra được.
Phía dưới ẩm ướt dính dấp hòa vào nhau, căng tức và mỏi nhừ, cảm giác đó giống như đang buồn tiểu, nhưng so với buồn tiểu thì lại có thêm một sự rã rời tê dại.
Đầu lưỡi mềm mại liếm qua vòm miệng, kéo ra những sợi bạc nhỏ mảnh, cô thu mình trong bóng tối nơi góc xe buýt, làn tóc ướt sũng che giấu đi sắc đỏ tràn trề trên gương mặt.
“Tô Ngữ, xin lỗi… có lẽ em phải nuốt lời rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
