Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 1: Trùng Sinh - Chương 186: Mưa Tạnh

Chương 186: Mưa Tạnh

Căn phòng tối đen và tĩnh lặng, một luồng gió lạnh nhàn nhạt lùa qua khe cửa sổ, tấm rèm chưa kéo lại khẽ bay lên rồi lại rũ xuống bất lực. Bầu trời hệt như bị thần linh đánh đổ nghiên mực, những mảng mực đặc quánh trải dài trên thiên không, từng đám mây nhuộm một màu đen kịt u tối, tham lam hấp thụ chút ánh sáng mặt trời còn sót lại, khiến đất trời chìm trong màn đêm mịt mù.

Tô Ngữ không biết mình đã ngủ bao lâu, đại khái lúc anh nằm vật xuống giường vẫn còn thấy chút ánh sáng trắng nhạt, đến khi mở mắt ra thì đã là đêm đen kịt.

Bên ngoài cửa sổ sát đất chưa kéo rèm, dòng xe cộ lập lòe ánh đèn trắng mang theo sức sống mãnh liệt nhưng cũng đầy bạc bẽo của thành phố này trong đêm mưa.

Tô Ngữ mở mắt thẫn thờ nhìn lên trần nhà xám trắng, những vệt sáng lướt qua trần nhà rồi biến mất trong chớp mắt. Anh thu mình vào góc giường, vô thức quấn chặt chăn, bóng tối mang theo hơi ấm bao bọc lấy anh một cách dịu dàng.

Anh thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, cột sống vốn căng cứng bấy lâu cuối cùng cũng được thả lỏng, tâm trí trong bóng đêm bắt đầu khuếch đại vô hạn, anh lại không kìm được mà bắt đầu suy nghĩ lung tung.

“Anh ơi… anh tỉnh chưa? Thế em vào nhé.”

Tô Hi khẽ gõ cửa, giọng nói mềm mại nũng nịu từ ngoài truyền vào. Chẳng đợi Tô Ngữ trả lời, cô đã đẩy cánh cửa vốn không khóa ra, ánh đèn từ phòng khách lập tức tràn vào bên trong, bóng tối co rúm lại nơi góc khuất, những suy nghĩ rối bời của Tô Ngữ cũng theo đó mà đứt đoạn.

Tô Hi nương theo ánh đèn nhìn thấy Tô Ngữ đang tựa vào thành đầu giường, cô kín đáo bĩu môi, trong lòng dâng lên vài phần tiếc nuối. Ánh mắt cô như có như không liếc qua căn phòng một lượt, bộ quần áo cô đặt ở đầu giường để anh thay đã không còn nữa, xem ra cô đến hơi muộn một chút, nếu không đã có thể nhìn thấy… một Chấp Ngôn chỉ quấn mỗi lớp chăn trên người.

Cô lần mò bật đèn lên, điều chỉnh ánh sáng thành màu vàng ấm áp dễ chịu. Cô ngồi xuống cuối giường, nhưng lại chê cách chàng trai quá xa, bèn nhích về phía trước vài bước. Đây là lần đầu tiên cô ở gần chàng trai một cách thân mật như vậy, trái tim đỏ thắm không tự chủ được mà đập mạnh mấy nhịp, cô cố sức kìm nén, chỉ sợ chàng trai nghe thấy tiếng vang vọng trong lồng ngực mình.

Tô Hi đảo mắt nhìn quanh, nhìn dáng vẻ ngơ ngác đáng yêu của chàng trai sau khi vừa tỉnh giấc. Đứng ở khoảng cách gần, cô có thể ngửi thấy mùi hương sạch sẽ sảng khoái trên người đối phương, nhưng điều đó hệt như uống rượu độc giải khát, khát khao dâng trào như sóng triều gột rửa tâm thần đang lung lay sắp đổ của cô.

Cô nuốt xuống dòng nước bọt đặc quánh, nhìn chằm chằm vào xương quai xanh tinh tế lộ ra dưới vạt áo lỏng lẻo. Cô không kìm lòng được mà muốn men theo những đường nét mờ ảo kia, đưa đầu lưỡi ra liếm một cái. Cô còn muốn hôn lên gò má anh, thậm chí muốn lột sạch quần áo của anh, thỏa sức làm loạn trên cơ thể anh.

Thế nhưng tạm thời cô vẫn chưa thể hành động, đối phương là một người đàn ông trưởng thành có sức mạnh thể chất vượt xa cô, hành động quá lỗ mãng nhất định sẽ thất bại.

Cô hệt như một con chuột nhỏ trốn trong bóng tối không dám lộ diện, nhát gan và thận trọng là thiên tính của cô. Cô nấp dưới bóng râm, thầm chiếm hữu miếng phô mai tinh xảo đặt trên bàn ăn dưới ánh đèn rực rỡ.

Sự nhẫn nhịn suốt nhiều năm đã tạo cho cô thói quen kiên nhẫn tuyệt vời, cô cần phải chờ thêm một lát nữa.

Cô liếc nhìn những giọt mưa lách tách ngoài cửa sổ. Cơn mưa đã hoành hành suốt cả buổi chiều, dường như bây giờ đã bắt đầu thuyên giảm, cô phải… đợi đến khi mưa tạnh.

Đến khi Tô Hi dời tầm mắt trở lại, sự hưng phấn nơi đáy mắt đã biến mất không dấu vết, cô thay bằng một khuôn mặt đáng thương, đôi mắt u tối mở to tròn xoe. Cô chu đôi môi hồng đào, nắm lấy cổ tay Tô Ngữ lắc qua lắc lại như đang làm nũng: “Anh tỉnh muộn quá đi mất, em sắp chết đói rồi đây này, phạt anh phải nấu cơm cho em ăn!”

……

“Cẩn thận dầu bắn ra đấy, đứng lùi ra xa một chút.”

Tô Ngữ cho phần cá trong tủ lạnh mà anh lo để lâu sẽ không tươi vào chảo dầu nóng để chiên. Nước đọng trong thịt cá gặp dầu nóng phát ra tiếng nổ lách tách trong chảo dầu vàng óng, anh cẩn thận dùng chiếc nồi sắt chắn trước người mình để tránh dầu bắn vào người cô bé.

“Không sao mà, em không sợ đau đâu, một chút cũng không sợ.”

Tô Hi nép bên cạnh Tô Ngữ hệt như một chú mèo nhỏ bám người, đuổi cũng không đi, cứ khăng khăng đòi học nấu ăn. Cô để mặt mộc, mùi sữa tự nhiên trên người càng thêm nồng đậm, hệt như một khối phô mai đặc quánh tan chảy trong chảo dầu, hương sữa ngào ngạt xộc vào mũi.

Cô liếc đôi mắt tròn xoe như mắt mèo, cảnh giác như một chú mèo nhỏ phát hiện ra con mồi, khóa chặt vào đôi môi đang ở ngay sát sạt kia. Chỉ cần tiến lại gần thêm một chút xíu nữa thôi, cô có thể đạt được thứ mà mình hằng khao khát.

“Làm gì có ai không sợ đau cơ chứ, thôi được rồi… học một chút cũng tốt, sau này kiểu gì cũng dùng tới.”

“Lại giáo huấn rồi, em không thích nghe mấy cái này đâu.”

Tô Hi bĩu môi, có chút không vui mà rời khỏi cạnh người Tô Ngữ. Đôi bàn chân trần kiễng lên giẫm trên sàn nhà, cô nhảy chân sáo hai cái đầy vẻ trẻ con: “Thế em không học nữa, sau này cứ để anh nấu cho em ăn là được.”

Cô hơi nghếch cái cổ trắng ngần, mang theo dáng vẻ hống hách bước ra khỏi nhà bếp, phồng má đe dọa: “Sau này anh kết hôn… em sẽ dọn đến nhà anh ở, ngày ngày đến ăn chực uống chực.”

……

Trên bàn bày biện vài đĩa thức ăn đơn giản, tỏa ra hơi ấm thơm ngon trong căn phòng đóng kín cửa. Những món ăn vừa ra lò bốc hơi nghi ngút, tạo nên một giấc mộng hư ảo trước mắt.

“Vẫn là vị chua ngọt ngon hơn…”

Tô Hi nếm thử miếng cá được chuyển sang làm kiểu kho, cô vốn không thích khẩu vị quá cay nồng, vị chua chua ngọt ngọt vẫn hợp với cô hơn.

Hệt như một mối tình đơn phương khổ sở không thấy kết quả, cô cầu mà không được, cũng chẳng có được thứ mình cầu.

“Vẫn còn lại một ít chưa nấu hết, để mai làm nhé.”

“Vâng… thế nếu mai mưa tạnh thì sao ạ?”

Tô Hi cúi đầu lùa hai miếng cơm, bâng quơ hỏi một câu.

“Nếu mai mưa tạnh thì ăn xong bữa trưa rồi anh đi, anh…” Tô Ngữ xua tan vẻ u ám nơi đáy mắt, anh mỉm cười dịu dàng: “Vẫn còn chút chuyện cần xử lý.”

“Ra là vậy… nhưng cuối tháng này là sinh nhật em rồi, anh ở lại thêm hai ngày nữa có được không? Tự dưng em muốn đón sinh nhật một lần, đó là sinh nhật tuổi mười tám của em.”

“Cuối tháng sao? Anh sẽ quay lại mà, lúc đó anh có thể mua sẵn quà rồi mới tới.”

“Nhưng mà… nhưng mà em vốn chẳng muốn món quà nào cả…”

“Mưa… hình như tạnh rồi.”

Tô Ngữ nhìn ra màn đêm tĩnh mịch ngoài cửa sổ, tiếng mưa đập vào lớp kính hệt như đột ngột dừng lại. Anh liếc nhìn dự báo thời tiết: “Ngày mai chắc là trời âm u… anh phải về một chuyến, cuối tháng anh sẽ tới.”

“Được rồi, vậy em chờ anh nhé.”

Tô Hi luôn biết dừng lại đúng mực, cô không hỏi thêm gì nữa, chiếc răng khểnh sắc nhọn nghiến nhẹ vào đầu đũa, cô thầm nghĩ ngày mai có lẽ phải dậy sớm một chút rồi.

Nghĩ đến đó cô lại thấy có chút hưng phấn.

Sau ngày mai, Chấp Ngôn sẽ hoàn toàn thuộc về cô, là thứ của riêng cô.

Cô nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của chàng trai, nhẹ nhàng liếm hạt cơm dính bên khóe miệng.

Chờ thêm chút nữa thôi…

Cô muốn coi những thứ này chính là… món quà trưởng thành tuổi mười tám của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!