Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2: Sa Ngã - Chương 147 Luân Hồi

Chương 147 Luân Hồi

Dòng nước gấp gáp không ngừng xối xuống bồn rửa tay trắng sứ, anh vốc một vốc nước dội lên mặt mình, làn nước lạnh lẽo tràn vào cả khoang mũi và miệng, đánh thức ý thức đang mưu cầu sự tê liệt của bản thân.

Trước khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, Tô Ngữ đã lục lọi hết các túi trên người, chẳng còn lại bao nhiêu tiền, đôi bàn tay anh run rẩy, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con rắn độc đang dữ tợn phun ra xà tín trên mu bàn tay.

Anh nuốt nước bọt, nhận ra cổ họng đã khô khốc, cố sức đứng thẳng sống lưng đang hơi cong lại, lớp áo lót thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào da thịt, anh nặn ra một nụ cười nhìn về phía cô nhân viên lễ tân vẫn luôn đợi ở ngoài cửa.

“Cái đó, cô có tiền không? Cho tôi mượn mua bao thuốc hút.”

“Hút thuốc sao?”, cô nhân viên lễ tân ngẩn ra, nghi hoặc lấy ví tiền từ trên quầy xuống, kéo khóa mở được một nửa rồi lại hỏi,

“Sắp kết hôn đến nơi rồi, làm thế này không hay lắm đâu nhỉ? Hay là để tôi đi mượn đồng nghiệp cho anh mấy điếu?”

“Tôi thấy căng thẳng quá.”, anh xòe lòng bàn tay ra, lớp mồ hôi dính dấp dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa, “Chỉ hút một điếu thôi, sẽ xong ngay ấy mà, vẫn chưa đến giờ hành lễ mà.”

“Vậy được rồi, tôi không có tiền lẻ, tờ tiền chẵn này anh cứ cầm lấy đi.”

“Cảm ơn.”, anh rủ hàng mi xuống khẽ nói lời cảm ơn.

“Ơ này, cái vali đó thế nào rồi?”

Tô Ngữ vừa đi được hai bước thì cô nhân viên lễ tân đã gọi anh lại.

Anh đột ngột quay đầu lại, khẽ rủ mắt, trong đôi mắt đen kịt kia là một vùng bùn nước đục ngầu.

“Tôi để ở trong bồn rửa tay rồi, cô tự vào mà xem.”

……

Anh cảm thấy may mắn vì lúc mua nhẫn đã không tiêu hết sạch tiền, vẫn còn đủ để anh mua vé xe.

Đôi khi chuyện đời chính là trùng hợp đến vậy, trùng hợp đúng ngày anh muốn cầu hôn thì cửa hàng trang sức lại giảm giá, rồi cũng chính vào ngày hôm nay, anh lại phát hiện ra hiện thực trần trụi ẩn giấu dưới hai chữ “tình yêu”.

Anh đã nhìn thấy những hạt bụi bay lả tả khắp trời, thấy sự mục nát đầy rẫy những lỗ hổng, và thấy... cả một lời nói dối từ đầu đến cuối.

Một tấm vé không có ngày về, đích đến là ngôi nhà cũ mà anh từng ngỡ rằng mình đã chẳng còn vướng bận gì và sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay lại nữa.

Cánh cửa lớn rỉ sét loang lổ, cỏ dại bụi rậm mọc um tùm, tòa nhà cũ nát tưởng như sắp sụp đổ đến nơi...

Tô Ngữ lách qua vài chiếc máy xúc đang dừng ở cổng khu tập thể, hàng rào sắt vẫn chưa được dựng lên, dưới lầu chỉ dùng những dải băng giấy quây lại một vòng đơn sơ, những góc tường lờ mờ hiện ra những vết nứt toác như mạng nhện, cả tòa nhà như đang lung lay sắp đổ trong tầm mắt anh.

Anh nhìn ngó xung quanh như một tên trộm đang lén lút, thấy bốn bề vắng lặng, anh chẳng màng đến bụi bặm bám đầy người mà lao thẳng vào trong tòa nhà, bịt mũi quét sạch những lớp bụi nồng nặc để xông lên lầu.

Mất hơn nửa ngày trời, anh bôn ba ròng rã hàng ngàn cây số, nhịp thở dồn dập đè nặng lên những khối cơ bắp mỏi nhừ, dòng máu sôi trào khao khát oxy, chấp niệm kéo lê anh khiến anh không muốn dừng lại dù chỉ một giây.

Một chiếc ổ khóa sắt mới tinh, khóa chặt trên cánh cửa gỗ lim cũ kỹ.

Tô Ngữ đứng lặng ở cửa, mái tóc rối bời, đường nét khuôn mặt lãnh đạm, hàng mi để lại những vệt bóng dài trên má, đáy mắt sâu thẳm như giếng khơi, lưu chuyển những cảm xúc đầy nguy hiểm.

Anh đang ở tuổi thanh niên sức dài vai rộng, chỉ một cú đạp đã hất tung cánh cửa gỗ, bụi đất bay mù mịt, vụn gỗ bắn tung tóe suýt chút nữa là sượt qua mắt anh, để lại một vệt đỏ tươi cách dưới mắt vài centimet, một giọt máu thấm ra, lăn dài theo gò má, trông cực kỳ quái dị trong bóng tối.

Anh không thể kìm nén được những cảm xúc táo động, nỗi bất an cố gắng đè nén bấy lâu nay giống như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.

Đường đời sau khi trùng sinh lại nghiêng về phía bóng tối cực đoan, những hoài nghi từng bị nỗi đau khổ của cuộc sống nghiền nát thành tro bụi nay lại một lần nữa bùng cháy, anh đã bị hạnh phúc và niềm vui làm cho tê liệt, đằng sau mọi sự tình cờ nhất định đều ẩn chứa một sự tất nhiên đã được sắp đặt tỉ mỉ.

Trong nhà bụi bặm cũ kỹ, đồ đạc đã bị dọn đi sạch sành sanh, anh lao thẳng vào phòng ngủ phía trong, chiếc tủ gỗ với những vết trầy xước chằng chịt trên cửa vẫn còn đó, nép mình trong góc phòng như thể đang run sợ trước sự xuất hiện của anh.

Chiếc khóa kẹt trên tay cầm đã bị ai đó dùng vũ lực tháo dỡ từ trước, rơi ngay dưới chân Tô Ngữ, anh vươn tay ra, dưới bàn tay đang run rẩy, cửa tủ mở toang, một mùi hôi hám ẩm mốc xông thẳng vào mũi, bóng tối tràn ngập không gian hẹp.

Anh sượng sùng dừng lại động tác, chậm rãi rút tay về.

Tủ trống rỗng.

Sự tiêu điều men theo sống lưng đè nặng xuống tận gót chân, anh thẫn thờ bước xuống lầu.

“Hê, ai cho cậu vào đây thế, không thấy ở đây quây hàng rào rồi sao?”

Một giọng nói thô lỗ khàn đặc đang gọi anh, Tô Ngữ ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông có làn da ngăm đen trước mặt.

“Cậu nhóc này làm gì thế hả? Nơi đang thi công mà cứ chạy lung tung, đây là tòa nhà xuống cấp cậu có biết không?

“Xin lỗi. Tôi đi nhầm chỗ.”

Anh lại cúi đầu xin lỗi, vài giây sau, màn đêm đen kịt phủ xuống trong đôi mắt anh, những vì sao lóe lên, anh hỏi tiếp, “Anh có biết đồ đạc trong tòa nhà này được thu dọn đi đâu rồi không?”

“Trước đây cậu sống ở đây à? Tòa nhà này không phải đã bỏ trống rồi sao? Thật là xúi quẩy.”, người đàn ông nhìn chằm chằm vào anh, chép chép miệng, “Tôi vừa cho người dọn ra đem đến trạm phế liệu rồi, tiền thì tôi không trả lại đâu nhé, cậu tự đi mà tìm lão già đó mà đòi.”

“Này? Cậu nhóc này bị thần kinh à?”, người đàn ông hét lớn phía sau lưng.

Anh va mạnh vào người đàn ông kia, chẳng màng đến phía sau, đuổi theo ánh hoàng hôn chưa tắt hẳn ở phương xa.

……

Trạm phế liệu so với trong ký ức chẳng có gì thay đổi, khắp nơi chất đầy những vỏ chai nhựa bị giẫm bẹp, nước đường khô lại trên nền xi măng, dính dấp dưới chân, rác chất cao như núi...

“Đống này là vừa mới thu về sao?”

Tô Ngữ ôm lấy vùng bụng trái đang đau nhói từng cơn, đang giữa tháng Chạp rét căm căm mà mồ hôi trên trán chưa kịp nhỏ xuống đã muốn đông lại thành băng.

“Chàng trai muốn thu gom rác à?”

Ông lão lãng tai, vứt cái chai không trên tay xuống rồi bước ra từ gian phòng phía trong.

“Không phải, cháu hỏi... đống này là vừa mới thu về phải không?”

“Đúng rồi đúng rồi, vừa mới thu đấy, tòa nhà bên kia dỡ bỏ rồi mà,

Ngày hôm nay ra ra vào vào bận rộn cả ngày, ôi chao... thật là tốt quá, dỡ bỏ chắc là phát tài rồi, lão già này không hâm mộ nổi, bao giờ mới dỡ đến chỗ này đây...”

Ông lão gật gật đầu, cái miệng lải nhải không ngừng, anh không còn đủ kiên nhẫn nữa, chẳng màng đến bẩn thỉu, một mình nhảy vào đống đồ cũ phủ đầy bụi bặm, gạt mấy tấm chăn bông đã phát mốc ra, ngay lập tức đống nồi niêu xoong chảo xếp chồng lên nhau đổ xuống kêu loảng xoảng văng tung tóe khắp đất.

Bụi bặm làm cay xè mắt, anh mở đôi mắt đang đau rát ra tìm kiếm, lại lật thêm một tấm chăn nữa, cuối cùng cũng nhìn thấy mấy chiếc thùng giấy xếp chồng lên nhau, nhịp thở của anh dồn dập, anh lao tới điên cuồng xé toạc lớp bìa giấy đã bị nước thấm ướt, rất nhiều cuốn sách giáo khoa cũ kỹ vàng ố rơi vãi khắp nơi, ngập cả mắt cá chân.

Hình như mãi mà không tìm thấy.

Giọng anh khàn đặc không thốt lên lời, giống như đang rơi vào biển sâu vô tận, dẫu có ra sức gào thét cũng chẳng có ai đáp lại, anh lại vô vọng đá văng mấy cuốn sách đó ra, một cuốn sổ tay bìa da đen kịt không biết từ đâu rơi ra.

Nỗi sợ hãi vô hình từ lòng bàn chân trào ngược lên trên, nhịp tim anh đột ngột tăng nhanh, sau lưng nổi lên từng lớp da gà vì run rẩy.

Bàn tay run rẩy chộp lấy cuốn sổ đó, anh thậm chí còn không kịp phủi bụi, gần như thô bạo lật mở trang đầu tiên.

Ánh mắt anh khựng lại ngay lập tức, những tia máu cắm rễ trên nhãn cầu đang rung động. Trên trang giấy vàng úa chi chít những dòng chữ nhỏ xíu, từng nét vẽ nét mác, nét chữ ấy đã khắc sâu vào lòng anh, dù có hóa thành tro anh cũng nhận ra được.

Anh lật từng trang, từng trang một, mỗi trang đều nhìn chăm chú như bị trúng tà, lúc nào cũng thấy có vài chữ xuất hiện với tần suất lặp đi lặp lại rất cao, trang nào cũng có, giống như được chạm khắc lên đó vậy, cuốn nhật ký này sinh ra là dành cho anh.

Từng chữ từng câu đều là anh, dường như cô chỉ có mình anh, trong cuốn nhật ký lấp đầy một thế giới chỉ cấu thành từ hai chữ.

Từ hoang mang, kinh hãi, cho đến khi tê dại đến cuối cuốn nhật ký, Tô Ngữ run rẩy lấy từ trong túi ra một tờ giấy ghi chép đã bị vò nát đến sờn cả mép, chất giấy thô ráp, vàng ố, y hệt như chất giấy trong cuốn sổ tay, anh nhìn chằm chằm vào vết rách ở trang cuối cùng của cuốn sổ khi bị xé đi, tờ giấy trên tay anh khớp vào đó một cách hoàn hảo.

Hai người nép sát vào nhau, chàng trai tóc ngắn, đôi mắt, chiếc mũi, đôi môi đều giống hệt anh, giống như đang soi gương vậy, cô gái tóc dài ôm chàng trai vào lòng, cô gái đang cười, nơi khóe mắt nhỏ xuống một giọt lệ màu đỏ.

Một bức tranh ghép hình trị giá hàng ngàn đồng vốn khó thấy được manh mối, nay anh đã ghép được mảnh cuối cùng vào, sự thật đã hiển hiện rõ ràng trong sự im lặng.

Trái tim như bị cắt ra từng mảnh rồi vùi sâu vào nấm mồ, anh ngây dại nhìn đống hỗn độn dưới đất.

Cô đã từng cứu rỗi anh khi anh đang lầm đường lạc lối.

Biểu cảm, ngôn ngữ, thần thái của cô rốt cuộc đã được viết đi viết lại bao nhiêu lần trước gương trong những đêm khuya thanh vắng, cô khắc ghi hàng vạn khả năng vào tận đáy lòng, dùng chúng để tạo ra chiếc lồng bằng vàng, rồi mỉm cười nhìn anh cam tâm tình nguyện bước vào trong đó.

Sự dịu dàng đã tưới đắm cho dục vọng, anh sa vào vòng xoáy, cô nhìn anh mê muội, chìm đắm trong tình yêu giả tạo, cảm giác khoái lạc khi chơi đùa với lòng người rốt cuộc mê hoặc đến nhường nào, đến mức cô lại vui vẻ như vậy, còn anh lại phẫn nộ biết bao.

Anh bóp nắn những đầu ngón tay, bàn tay đang buông thõng nắm chặt thành nắm đấm, rồi lại nới lỏng ra, giống như một vòng luân hồi.

Bóng người màu đen im lìm trên mặt đất, ráng chiều thiêu rụi một góc trời, trút xuống thế gian một màu máu đỏ.

……

“Xin chào, anh muốn mua vé đi đâu ạ?”

“Tôi...”

Anh ngẩng đầu lên, sắc đỏ nơi khóe mắt đặc quánh.

“Cho tôi một vé về lại Đế Đô...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!