Chương 142: Năm Mới
Sự hiện diện của Tết Nguyên Đán khiến cái vẻ hiu quạnh, lạnh lẽo do mùa đông mang lại vơi đi không ít. Trên đường phố, dòng người qua lại đông đúc hơn hẳn. Ở quê không có nhiều tòa nhà hiện đại cao vút và tinh tế như Thanh Xuyên, ngay cả trung tâm thương mại lớn hơn một chút cũng chỉ là khu chợ đầu mối bình thường nằm dưới mái che.
Quê nhà chẳng giữ chân được những người trẻ khao khát cơ hội, vậy nên các cơ sở giải trí rất ít. Bước đi trên những con phố nhộn nhịp, dọc đường chỉ nghe thấy tiếng loa phát thanh của các thương lái đặt trước cửa tiệm kêu không dứt. Phía sau khu chợ đầu mối có một rạp chiếu phim, chẳng biết đã mở được bao nhiêu năm, tấm biển trước quầy bán vé bên ngoài đã trở nên cũ kỹ, nhưng vẫn đang hoạt động, thậm chí nhân dịp lễ Tết còn dán lên bảng thông báo vài tấm áp phích của những bộ phim mới đang hot trong mùa Tết, thu hút khá nhiều lượt khách.
“Nhanh lên, nhanh lên…”
Hà Mộ Thanh từ lối ra của rạp chiếu phim vội vàng chạy ra ngoài, cô quay lưng lại giục giã Tô Ngữ vừa mới lộ diện từ giữa đám đông. Cả gương mặt cô đều vùi trong chiếc khăn quàng cổ, chỉ để lộ đôi mắt trong veo đầy thần sắc, cô dậm chân trên mặt đất bằng đôi bốt Martin đế dày, vẫy vẫy tay với Tô Ngữ, mái tóc bay tán loạn, tràn đầy sức sống thanh xuân.
“Thật chẳng hiểu cậu vội cái gì, phim còn chưa xem hết đã đòi ra cho bằng được.”
Tô Ngữ vừa nói lời xin lỗi nhường đường vừa chen ra khỏi đám đông hỗn loạn. Anh mặc chiếc áo phao dày cộm chạy nhỏ vài bước tới trước mặt cô gái. Cô gái tròn xoe đôi mắt nhìn anh, hà ra những hơi trắng ấm nồng. Giữa mùa đông lạnh ẩm, đôi mắt cô dường như lúc nào cũng phủ một lớp màng nước ướt sũng, ánh đèn chiếu vào hệt như những vì sao rơi vào màn đêm, sáng lấp lánh.
“Ôi dào, phim rác thì có gì mà xem? Cứ nhất quyết đòi xem phim hài, chẳng thấy buồn cười chút nào, không bằng bộ phim thần tượng tớ chọn đâu.” Cô gái lườm anh một cái, bĩu môi, “Ít nhất thì…”
“Ít nhất thì làm sao?” Tô Ngữ xích lại gần hơn chút, ngửi thấy hương bưởi thanh khiết trên tóc cô.
“Ít nhất còn có thể ngắm trai đẹp chứ…” Hà Mộ Thanh phồng má lùi lại hai bước, lườm Tô Ngữ một cái.
“Trẻ con thì xem ít phim yêu đương thôi, suốt ngày cứ oán hận thâm sâu, năm mới xem chút phim hài thì đã sao.”
Tô Ngữ đưa tay vò vò mái tóc đen mượt của cô gái, khiến mái tóc vì ma sát mà xù lên, trở nên rối bời.
Vài sợi tóc tinh nghịch dựng đứng lên, khẽ đung đưa trong gió.
“Tô Ngữ, cái đồ chết tiệt này! Thử đụng vào tóc tớ lần nữa xem?”
Hà Mộ Thanh thấy kiểu tóc mình trân trọng nhất bị làm rối, lập tức xù lông, nhe răng lao lên định vò rối tóc Tô Ngữ để trả thù. Chẳng màng phố xá đông người, cô túm lấy Tô Ngữ nhất quyết không buông tay.
“Dừng dừng dừng! Cậu không thấy ngại chứ tớ thì ngại lắm, mua trà sữa cho cậu là được chứ gì… mẫu giới hạn mới ra dịp Tết đấy, loại đắt lòi ra ấy… tớ mời.”
Tô Ngữ liên tục bại trận. Cô gái đối với anh luôn không chút phòng bị, tuy mặc quần áo rất dày nhưng hành động ái muội khi cô nhào vào người anh mang theo hơi thở thơm tho khiến anh cảm thấy có chút không ổn.
“Hừm, coi như cậu biết điều.”
Mèo con thu lại móng vuốt, lập tức cười tươi rạng rỡ, kéo tay Tô Ngữ đi về phía tiệm trà sữa.
Phố xá náo nhiệt và dễ chịu, những người đi đường mặc đồ dày cộm đội mũ đi ngang qua các cửa hàng, dẫu không vào mua đồ cũng sẽ nhiệt tình chào nhau một câu năm mới vui vẻ. Thỉnh thoảng còn có thể thấy những cô nàng tiếp tân xinh đẹp trong trang phục rực rỡ đứng trước cửa nhà hàng đón khách.
Ở quê hương vốn phát triển không mấy nhanh chóng này, vào ngày lễ đặc biệt như Tết Nguyên Đán lại mang bầu không khí náo nhiệt nồng đậm hơn hẳn so với thành phố lớn. Sự náo nhiệt này sẽ còn kéo dài rất lâu, mãi cho đến khi kỳ nghỉ Tết kết thúc mới dần trở nên quạnh quẽ trở lại.
Tô Ngữ và Hà Mộ Thanh sánh bước bên nhau trên đường phố. Ngước mắt nhìn lên, sắc đỏ rực rỡ lay động trong tầm mắt. Vài người đi đường kéo theo vali với dáng vẻ vội vã lướt qua họ, đang nói điện thoại bằng giọng địa phương đặc sệt. Những lời lẽ nhớ nhung hòa cùng tiếng ồn ào xung quanh hóa thành sóng điện từ vượt qua không trung, truyền đến những người thân đang chờ đợi ở nhà.
Kể từ sau khi tốt nghiệp đi làm, anh chưa từng trở về nhà, càng chưa từng thấy con phố cũ náo nhiệt như thế này vào dịp Tết. Anh thậm chí cảm thấy có lẽ cả đời này mình cũng sẽ chẳng bao giờ được thấy lại những cảnh tượng này nữa, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
“Thẫn thờ gì đấy, qua đây xếp hàng đi chứ.”
Hà Mộ Thanh kéo kéo ống tay áo anh, cắt ngang dòng suy nghĩ. Tô Ngữ khịt khịt cái mũi hơi đỏ vì gió lạnh, cười nói: “Ờ, tới đây.”
“Cậu vào trong tiệm ngồi đi, ngoài này lạnh…”
Tô Ngữ nhìn dòng người xếp hàng hơi dài, đa số chỉ muốn mua ly trà sữa để sưởi ấm tay, chỗ ngồi trong tiệm vẫn còn trống nhiều nên anh bảo Hà Mộ Thanh đứng bên cạnh vào trong trước.
“Cậu một mình có được không?”
“Ừ, tớ mặc dày mà.”
“Vậy được rồi, lát… lát nữa tớ sẽ mời cậu ăn món gì đó.”
Hà Mộ Thanh lưỡng lự một hồi. Đôi chân thon dài thẳng tắp của cô chỉ mặc một lớp tất chân giữ nhiệt, đứng trong gió lạnh quả thực có chút không đủ ấm, giờ đứng yên một chỗ đúng là thấy lạnh thật rồi.
Trước khi đi, cô dán miếng giữ nhiệt cuối cùng trong túi vào mu bàn tay Tô Ngữ, rồi một mình vào tiệm tìm chỗ ngồi xuống.
Hà Mộ Thanh cũng chẳng buồn nghịch điện thoại, cô chống khuỷu tay lên mặt bàn, áp tay vào má thẫn thờ nhìn ra ngoài. Gió lạnh thổi làm làn da trắng nõn hơi ửng hồng, hệt như vệt hồng nhạt khi thẹn thùng.
Chàng trai đứng trong hàng ngũ vô cùng cao ráo và nổi bật. Rõ ràng cô còn chưa vò mà gió đã thổi mái tóc anh rối tung rồi. Cô khẽ nhếch môi mỉm cười, đôi lúm đồng tiền nhạt hiện rõ trên đôi gò má phúng phính.
Nhưng niềm vui đó tan biến rất nhanh. Cô thấy trong nhóm vài cô gái xinh đẹp đứng cạnh chàng trai có một người bước ra, chạy đến bên cạnh anh nói gì đó. Cô gái ấy cười rất tươi, còn táo bạo giơ điện thoại ra trước mặt anh, ý đồ quá rõ ràng.
Cười tươi thế cơ à, sao với cô lại chẳng dịu dàng như vậy. Chắc chắn ở đại học anh cũng thế này, thảo nào cô bạn cùng bàn trước đây cứ hay mắng mấy người đẹp trai đều là tra nam, uổng công cô còn thầm biện hộ cho anh vài câu. Quả nhiên… quạ thì đều đen như nhau, còn đen hơn cả mấy viên than mẹ cô tích ở nhà để nhóm bếp hầm canh!
Hay là cứ để anh ở lại đây làm quen với mấy chị gái xinh đẹp luôn cho rồi, mà về nhà phải đi xe buýt số mấy nhỉ?
Quên mất rồi.
Thật là phiền lòng…
Phiền chết đi được.
Cô thực sự rất muốn lao ra đứng cạnh anh bảo rằng mình không lạnh, muốn đứng cùng nhau mua trà sữa. Còn cái chị kia, muốn xin phương thức liên lạc thì cứ lấy của tôi đây này, rồi bảo là để tôi nhắn lại cho tên tra nam này hộ, dù sao cũng là tra nam, hãy tránh xa anh ta ra!!!
Cô hậm hực suy nghĩ một hồi, nhưng những ý nghĩ táo bạo đó vừa mới ló đầu ra đã bị dập tắt ngay lập tức. Cô ủ rũ cúi đầu, vùi mặt vào chiếc khăn quàng cổ dày cộm, chỉ chừa lại đôi mắt đang nhíu chặt cụp xuống.
Thế nhưng Hà Mộ Thanh vẫn không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn, trong lòng ẩn hiện chút mong chờ. Đôi lông mày cô càng nhíu chặt hơn khi thấy chàng trai chậm rãi giơ bàn tay đang cầm điện thoại lên, sau đó… lật mu bàn tay có dán miếng giữ nhiệt ra cho cô gái kia xem, còn chỉ ngón tay về phía cô.
Cô lập tức cúi gầm mặt xuống, giả vờ như đang nghịch điện thoại. Đợi một lúc sau cô mới giả bộ tình cờ ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn theo nụ cười thất vọng bất lực của cô gái kia khi rời đi. Cô không kìm được… mà bật cười, vội lấy tay che miệng. Cô biết làm vậy không tốt lắm, nhưng vẫn suýt chút nữa thì cười thành tiếng.
Tuy không biết chàng trai đã nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, cô không khỏi rung động hàng mi dài.
Trong lòng có một sợi lông vũ trắng vốn cứ bay lơ lúng giữa không trung bấy lâu bỗng nhiên rơi bịch xuống. Hệt như con tàu đã ra khơi nhiều ngày, nay từ đường chân trời xa xôi cập bến cảng, có những thứ đã trở nên ổn thỏa nơi đáy lòng.
Thôi kệ… cứ cùng nhau về nhà là được rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
