Chương 109 Đêm Rượu
Hương rượu vang thơm nồng men theo miệng chai từ từ rơi vào chiếc ly pha lê trong suốt, dưới ánh nến mờ ảo tỏa ra quầng sáng đỏ rực yêu kiều. Giai điệu chậm rãi hòa vào màn đêm yên tĩnh dễ chịu, mọi thứ đều trở nên mông lung chẳng rõ ràng.
Dưới ánh trăng thanh khiết và lạnh lẽo, Hạ Thiên Ca khẽ nhếch đuôi mắt, ánh nhìn tràn ngập vẻ tình tứ. Cô đặc biệt thay một bộ váy rất trang trọng, hai sợi dây quai mảnh khảnh vắt trên vai như sắp tuột xuống, để lộ một mảng lớn làn da mịn màng như mật ngọt. Cả bàn thức ăn ngon cũng chẳng thể cướp đi vẻ quyến rũ của cô lúc này.
Cô lơ đãng ăn những món trong bát, nhưng dư quang lại nhìn chằm chằm vào chàng trai ngồi đối diện. Ánh nến bập bùng thiêu đốt khiến lòng cô nóng rực, đôi mắt đen sâu thẳm càng thêm u tối.
“Uống chút rượu đi, suốt mấy ngày qua đều bận rộn chuyện phỏng vấn, khó lắm mới có dịp ăn mừng.”
Hạ Thiên Ca cầm chai rượu mới mở rót đầy hai chiếc ly cao cổ trước mặt. Cô đẩy một ly tới trước mặt Tô Ngữ, rồi tự mình bưng ly rượu lên, chất lỏng đỏ tươi sóng sánh trong ly.
Cô cắn môi nhẹ nhấp một ngụm, hương trái cây thơm ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Đôi môi đỏ mọng khẽ cắn lại càng trở nên tươi thắm hơn. Một bàn thức ăn thịnh soạn cũng chẳng khiến cô thấy ngon miệng, nơi đáy mắt thoáng qua dục vọng thèm khát. Cồn còn chưa kịp phát tán trong máu, người trước mắt đã khiến đôi mắt cô say đắm.
Anh là con mồi mà cô đã thèm khát từ lâu, ngây thơ không chút hay biết mà rơi vào cạm bẫm của cô. Người cô khao khát đang ở ngay trước mắt, bảo cô sao có thể thỏa mãn với sự tiến triển chậm chạp hời hợt hiện tại cho được.
“Anh không uống sao?”
Hạ Thiên Ca chống cằm, khuỷu tay tựa lên mặt bàn, giơ ly rượu lên lắc lắc về phía Tô Ngữ. Đôi mắt cô hơi khép lại, hai gò má thoáng ửng hồng vì men rượu.
“Cạn ly.”
Tô Ngữ nhấc ly rượu lên chạm nhẹ với Hạ Thiên Ca. Rượu trôi xuống cổ họng, mang theo vị chua chát khiến người ta phải tặc lưỡi. Anh nghĩ mình vẫn không thể uống được rượu, nhưng phải thừa nhận rằng rượu thực sự là một thứ tốt ở vài phương diện nào đó. Nó sẽ hủy hoại cơ thể yếu ớt, nhưng lại có thể cứu rỗi một linh hồn đang hấp hối.
Đã từng có lúc anh nghĩ cả đời này mình chẳng thể rời xa sự tê dại mà rượu mang lại, nhưng giờ đây anh lại chẳng muốn uống chút nào, thậm chí còn nảy sinh sự chán ghét từ trong tiềm thức đối với chất cồn.
Tô Ngữ cất chai rượu mà gần như một mình Hạ Thiên Ca đã uống hết đi, rồi gắp thức ăn vào bát cho cô.
“Thiên Ca… em uống ít thôi, ăn chút đồ ăn đi… mấy ngày nay em lại gầy đi rồi.”
Giọng nói của cô khẽ run rẩy mang theo chút kiều mị khiến người ta mềm lòng. Đôi hàng mi dài sẫm màu chớp động như đôi cánh bướm đen đang rung rinh. Cô nheo đôi lông mày cong vạt mà cười ngây ngô: “Em không say, chỉ là vì vui thôi mà.”
“Thế cũng không được uống nữa.”
Tô Ngữ chẳng màng đến sự nũng nịu của cô mà cầm chai rượu cất vào tủ lạnh. Anh không yên tâm để Hạ Thiên Ca uống quá nhiều rượu. Lúc trước anh đã không chăm sóc tốt cho cô, đến mức sau này bệnh dạ dày nghiêm trọng đến mức ho ra máu. Anh không khỏi lải nhải nhắc nhở: “Sau này ở công ty có tiệc tùng em cũng phải uống ít thôi, công việc xã giao cũng không quan trọng bằng sức khỏe, dạ dày em vốn đã không tốt rồi.”
“Biết rồi mà, sau này em không uống nữa là được chứ gì. Em bảo này, hôm nay ở đơn vị có một con mèo nhỏ tới, loại mèo Ragdoll lông rất dài và dày ấy. Lúc ngủ trưa nó còn đặc biệt nằm bò bên chân em nữa, mắt nó nước long lanh, trông ngoan cực kỳ.”
“Vậy chúng ta cũng nuôi một con nhé? Nhưng mèo Ragdoll rụng lông dữ lắm, có điều anh cũng không bận, vẫn có thể chăm sóc được…”
Tô Ngữ thuận miệng tiếp lời, không chút để tâm mà đáp lại cô gái. Thế nhưng ở phía bên kia, giọng nói của cô gái bỗng nhiên im bặt. Không gian vốn đang mờ ảo với ánh nến lung linh trong nháy mắt rơi vào một sự tĩnh lặng đến gai người. Anh ngơ ngác quay đầu lại, phát hiện Hạ Thiên Ca đang nằm bò trên mặt bàn nhìn chằm chằm vào mình. Đôi mắt đen kịt của cô tối sầm lại, ánh nến bị ngăn cách bên ngoài chẳng thể lọt vào trong. Cái nhìn chòng chọc ấy khiến lòng anh hoảng loạn, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn, hơi thở trở nên dồn dập.
Anh theo bản năng nghĩ rằng mình đã nói sai điều gì, đôi môi mấp máy nhưng chưa kịp thốt ra lời nào thì nụ cười ngụy trang trên mặt cô hoàn toàn sụp đổ. Các đường nét trên khuôn mặt cô trở nên lạnh lùng. Không biết có phải là ảo giác hay không, rõ ràng máy điều hòa vẫn đang thổi hơi ấm vù vù, nhưng giọng nói của cô lại lạnh lẽo đến thấu xương, như những mảnh băng vụn chẳng thể nghiền nát dưới chân giữa tiết trời đông tháng Chạp buốt giá.
“Tại sao lại phải nuôi mèo? Trong căn nhà này chỉ cần có hai chúng ta là đủ rồi…”
“Thiên Ca, anh chỉ nói vậy thôi, nếu em không muốn thì không nuôi nữa là được. Nhà mình nhỏ… quả thực cũng không nuôi thêm được thứ gì khác.” Tô Ngữ có chút kinh ngạc nhìn Hạ Thiên Ca, lặp lại những suy nghĩ trong đầu để giải thích.
“Hì hì… em đùa anh thôi mà.”
Hạ Thiên Ca nằm bò trên bàn, chỉ lộ ra đôi mắt cong vạt như vầng trăng khuyết. Bờ vai trắng ngần run rẩy vì cô đang cố kìm nén tiếng cười: “Ai bảo anh không cho em uống rượu chứ. Muốn nuôi mèo thì nuôi thôi, những lúc em không ở nhà nó có thể bầu bạn với anh.”
“Vậy chúng ta không nuôi nữa. Chẳng phải anh nói đã tìm được một công việc ở gần đây sao, chắc cũng không có nhiều thời gian để chăm sóc mèo nhỏ đâu.”
Tô Ngữ lập tức giãn đôi lông mày đang nhíu chặt ra. Anh lau những vệt mồ hôi đầm đìa trong lòng bàn tay vào vạt áo rồi bước tới. Hạ Thiên Ca cũng ngồi dậy nhìn anh chăm chú, dưới lớp băng giá nơi đáy mắt là những cảm xúc nóng bỏng đang cuộn trào mãnh liệt.
“Em thực sự chỉ là quá vui thôi, cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Em vẫn chưa sẵn sàng cho việc có bất kỳ thứ gì khác xen vào mối quan hệ của chúng ta, cũng sợ rằng sau khi đã quen thuộc rồi lại phải mất đi một lần nữa. Em… em…”
Hạ Thiên Ca lén nhìn anh một cái, đôi mắt nước long lanh phủ một lớp hơi nước mờ mịt. Cô có chút luống cuống vò rối mái tóc đen mượt mà của mình, giống như đang tự trách bản thân.
“Không sao đâu, anh sẽ không rời đi đâu.”
Tô Ngữ đưa tay vuốt ve phần đuôi tóc hơi xoăn của cô gái. Anh chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh, dịu dàng an ủi cô gái đang tự lật mình để lộ ra vết thương cho anh thấy.
Hạ Thiên Ca nhìn anh không nói lời nào, vành mắt đỏ hoe ngập nước. Phải một lúc lâu sau cô mới như lấy hết dũng khí mà nâng lấy gò má của Tô Ngữ. Cô nhắm mắt lại, cúi người xuống, một làn hương ấm áp nồng nàn ập tới, cô cắn lấy làn môi mỏng của đối phương một cách không nặng không nhẹ.
Trong tiếng môi răng kề cận, tiếng nước chóp chép vang vọng khắp căn phòng, môi lưỡi giao hòa. Tô Ngữ nghẹn ngào như thể toàn bộ hơi thở đều bị tước đoạt, đôi môi nóng rát, rỉ ra vị ngọt tanh đặc trưng của máu. Trong tâm trí anh như có những đợt sóng thần đang cuộn trào.
Rất lâu sau, nụ hôn này mới lưu luyến tách rời dưới sự hưởng ứng và dục vọng tình ái dâng trào của cả hai.
Hạ Thiên Ca khàn giọng nhìn người trước mặt với ánh mắt chan chứa tình cảm. Thấy đuôi mắt anh ửng đỏ, đôi lông mày dịu dàng giãn ra, vệt đỏ tình tứ bên cổ trắng ngần như thủy triều dâng lên lan khắp nửa khuôn mặt anh.
Cô liếm láp vệt máu trên môi, đó là dòng máu ấm áp và ngọt ngào đang chảy trong người anh. Biểu cảm của anh có chút đau đớn thoáng qua, nhưng lại càng khiến tim cô rung động, khiến cô không nhịn được muốn nuốt chửng anh vào bụng, để máu thịt hòa làm một.
Cô khẽ mỉm cười, tinh nghịch cúi thấp người xuống. Vùng cảnh xuân đầy đặn bị ép lại tạo thành một đường rãnh sâu hoắm. Làn hương ấm áp tỏa ra từ sâu trong bóng tối, cô nghịch ngợm cắn lấy vành tai có đính một nốt ruồi đen nhỏ nhạt màu của Tô Ngữ. Luồng hơi nóng dính nhớp rót thẳng vào màng nhĩ anh.
“Người hơi bẩn rồi, em đi tắm rửa cho sạch… đợi em.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
