Chương 107: Xung Động
“Thưa anh, nước chanh và trà sữa của anh xong rồi ạ, thưa anh?”
“Hả? À, xin lỗi.” Tô Ngữ bừng tỉnh, nhận lấy đồ, “Cảm ơn.”
Anh xách đồ ra khỏi tiệm trà sữa khó khăn lắm mới tìm được, đứng ngẩn ngơ giữa ngã tư trong làn gió thu se lạnh, không biết nên bước chân nào trước, giống như đã quên mất đường về.
Đôi mắt trong trẻo sạch sẽ của cô gái vẫn còn đọng lại trong ký ức anh, anh thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đó, dáng vẻ hoảng loạn luống cuống ấy khiến anh vô cùng hối hận.
Mùi hương hoa dành dành nồng nàn trên người đối phương lay động khứu giác của anh, làn da trắng ngần thoáng hiện giữa những sợi tóc dường như mỏng manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ là vỡ, làn da tựa như được đúc từ kem tươi ngọt ngào lúc nào cũng tỏa ra hương vị đầy cám dỗ.
Anh cảm thấy trong người dâng lên một cơn ngứa ngáy tê dại, như thể có ai đó dùng tăm bông mềm mại quẹt đi quẹt lại nơi đầu quả tim, cô gái giống như nắm thóp mọi điểm yếu trên người anh, khơi dậy một sự xung động không rõ tên nơi đáy lòng.
Khoảnh khắc phong tình cuối cùng ấy giống như một nòng súng đã lên đạn gí sát vào lồng ngực anh, trong chớp mắt súng nổ, nòng súng nóng rực phun ra khói xám, lồng ngực anh máu thịt nhòe nhoẹt, giây phút đó... anh suýt chút nữa đã thốt ra những lời vốn bị anh giam cầm trong ngục tối.
Anh đã nhịn được... dù phải chịu đựng nỗi đau thấu tim như bị xuyên thấu, anh vẫn nhịn được mà không nói với cô gái rằng cô thực sự rất đẹp, không nói với cô rằng thực ra anh rất thích, rất thích cô, kiếp trước thích, kiếp này cũng chẳng thể quên, ở một thế giới khác họ đã ở bên nhau, họ chung chăn chung gối, từng tổ chức sinh nhật cho nhau, cũng từng cùng đi công viên giải trí như ngày hôm nay.
Anh khao khát... thậm chí vẫn còn ôm giữ ham muốn chiếm hữu đối với cô gái.
Nhưng bức tường tâm lý kiên cố hình thành từ lâu khiến anh theo bản năng phản kháng mạnh mẽ ý nghĩ này, mà việc phải đối mặt với cảm giác cấp bách đầy mâu thuẫn đó khiến anh bàng hoàng vô vọng, một ý niệm thâm căn cố đế bắt anh phải chạy trốn, chứ không phải ở lại để cô gái lại nhiễm phải căn bệnh điên, nhưng rồi lại có tiếng thì thầm bên tai bảo anh rằng, ý nghĩa của trùng sinh chính là để bi kịch không lặp lại lần thứ hai, anh nên thay đổi vận mệnh của chính mình giống như cách anh thay đổi vận mệnh của những người khác.
Những suy nghĩ hoàn toàn khác biệt tựa như nước với lửa va chạm vào nhau, mở ra một cuộc chiến kịch liệt trong lòng anh, sự va chạm dữ dội bộc phát ra sức mạnh to lớn, tưởng chừng như muốn xé toạc tâm trí anh.
Tô Ngữ không biết mình đã quay lại bằng cách nào, anh đi rất chậm, hoàn toàn không biết phải đối mặt với nụ cười của cô gái ra sao, sự do dự này giống như một con dao sắc cắm vào tim, khiến anh khó lòng rút ra.
Nơi Hạ Thiên Ca ở lại nghỉ ngơi đã ngay trước mắt, từ xa anh đã có thể trông thấy mấy chiếc bong bóng bay lơ lửng trên những mái che.
“Thiên Ca...”
Lời nói chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng, Tô Ngữ há miệng, nhìn chàng trai đang xuất hiện bên cạnh Hạ Thiên Ca, hắn đang cầm điện thoại nói gì đó với cô, cô gái dường như muốn từ chối, nhưng chàng trai vẫn không rời đi, thậm chí còn có ý định bám riết không buông.
Tô Ngữ nhìn thấy bàn tay chàng trai đặt lên vai Hạ Thiên Ca, một gợn sóng mang tên chua xót và bất mãn dâng lên trong lòng, anh cũng không biết mình bị làm sao nữa, giống như có một ngọn lửa thiêu rụi lý trí của anh, khiến cơ thể không tự chủ được mà lao về phía cô gái.
……
“Làm quen chút đi mà em gái, anh thấy em có một mình.”
“Tôi không có một mình.” Hạ Thiên Ca rũ mắt, không mấy hứng thú với lời bắt chuyện của chàng trai, cô cố gắng từ chối một cách lịch sự, không muốn hắn làm hỏng tâm trạng hiếm hoi của mình, “Tôi không kết bạn với người lạ.”
Chàng trai bám riết không tha, hắn đã quan sát cô gái ngồi đây một mình rất lâu, gương mặt xinh đẹp kia thực sự khiến hắn ngứa ngáy trong lòng, “Hì, chỉ là làm quen thôi mà, nói chuyện nãy giờ thì sao còn là người lạ nữa?”
Chàng trai đưa tay định đặt lên vai Hạ Thiên Ca để dò xét giới hạn của cô, nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay vừa chạm vào lớp vải áo của cô gái thì đã bị ai đó nắm chặt lấy cổ tay, hắn thiếu kiên nhẫn quay đầu lại, nhìn chàng trai phía sau đang nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng bỗng thấy hoảng hốt lạ thường, hắn tức giận lên tiếng: “Mày là ai hả, chuyện này cũng phải có tôn trọng người đến trước đến sau chứ.”
“Tôi quen cô ấy, còn anh?” Tô Ngữ hất tay chàng trai ra, anh cao hơn hắn gần nửa cái đầu, ánh mắt rũ xuống nhìn xoáy vào hắn.
“Hừ... vậy mày nói cho tao biết mày là gì của em ấy? Làm liếm cẩu cũng phải vội vã thế à? Chẳng phải mọi người đều như nhau sao?” Chàng trai khinh bỉ bĩu môi, cảm thấy mất mặt nên cố chấp không chịu rời đi.
Tô Ngữ cảm nhận được hơi ấm phía sau lưng, cô gái dường như đang ngoan ngoãn trốn sau lưng anh, bàn tay thon dài trắng ngần nắm lấy vạt áo anh khẽ lay động, gợn sóng chua xót trong lòng trong phút chốc hóa thành cơn sóng dữ cuộn trào mãnh liệt, anh đã quên mất bao lâu rồi mình chưa làm chuyện gì bột phát như vậy.
“Tôi là bạn trai của cô ấy, bây giờ anh có thể đi được chưa?”
Anh đột ngột ép mạnh về phía trước, chàng trai bị buộc phải lảo đảo lùi lại, mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt không cam tâm nhìn chằm chằm Tô Ngữ, cười lạnh vài tiếng: “Xì, hy vọng cô gái này cũng biết mình là bạn trai của cô ta.”
Sắc mặt Tô Ngữ chợt thay đổi, không phải vì những lời mỉa mai của chàng trai kia, mà anh cảm nhận được sự mềm mại khi nửa cánh tay bị ai đó ôm vào lòng, hương hoa dành dành nồng nàn trên người cô gái bao quanh lấy anh, như đang kéo căng dây thần kinh của anh, giống như đang đặt mình trên một chiếc bánh kem đầy kem tươi và mật ong, anh như lún sâu vào những lỗ hổng mềm xốp của chiếc bánh, có thể cảm nhận rõ ràng kem tươi và mật ong lướt qua làn da, để lại cảm giác ngọt ngào trơn trượt, giống như rơi vào một giấc mộng tuyệt đẹp.
Khi anh định thần lại thì chàng trai kia đã đi rồi, cô gái đang ôm lấy cánh tay anh, tinh nghịch lè chiếc lưỡi hồng phấn về phía bóng lưng tháo chạy thảm hại của hắn, nhìn mà tim anh đập loạn nhịp.
“Cảm ơn anh nhé, nếu không là bị quấy rầy rồi, ghét mấy hạng người này thật đấy, ở trường cũng thế.”
“Thôi không nói chuyện này nữa, tôi khỏe hơn nhiều rồi, anh xem này.” Hạ Thiên Ca buông cơ thể cứng đờ của Tô Ngữ ra, nhảy sang một bên mỉm cười rạng rỡ với anh, dường như trạng thái đã hoàn toàn bình phục.
“Vậy thì tốt... vậy thì tốt, không chóng mặt là tốt rồi.”
Tô Ngữ ngẩn ngơ đứng tại chỗ không biết nên nói gì, anh thực sự thấy Hạ Thiên Ca chính là khắc tinh của mình, dù có quay lại một đời thì vẫn vì cô gái này mà trở nên thần thần kinh kinh.
“À, trà sữa của cô này.”
Anh sực nhớ ra sức nặng trên tay, đưa ly trà sữa đã mua cho Hạ Thiên Ca.
“Trà sữa?” Hạ Thiên Ca tròn mắt nhìn thức uống trong tay Tô Ngữ, rồi liếc anh một cái đầy tình tứ, giọng điệu mang theo sự oán trách, lại có chút nũng nịu: “Ly này thực sự là trà sữa của tôi sao?”
“Hả? Đối... xin lỗi.”
Tô Ngữ nghi hoặc nhìn ly nước chanh đưa cho Hạ Thiên Ca, vội vàng đổi lại ly trà sữa vẫn còn cầm trong tay, “Nước chanh là của tôi, cái này... cái này mới là của cô.”
“Anh sao thế? Trông còn mất tinh thần hơn cả tôi nữa.”
Hạ Thiên Ca kiễng chân muốn quan sát kỹ chàng trai, trong mắt Tô Ngữ, đôi lông mày thanh tú đang nhíu lại của cô dần phóng đại, lòng bàn tay mang theo nhiệt độ cơ thể của cô gái áp lên trán Tô Ngữ, cô dường như chẳng hề chê bai những giọt mồ hôi dày đặc trên trán anh, khẽ nghiêng đầu thắc mắc lẩm bẩm một mình.
“Ơ? Đâu có phát sốt đâu nhỉ, nhưng sao cảm thấy hôm nay Tô Ngữ anh ngốc nghếch thế.”
Tô Ngữ há miệng không trả lời, ngẩn ngơ nhìn vẻ thiên chân lãng mạn vô tình lộ ra lúc này của cô gái, dáng vẻ mềm mại yếu đuối ấy khiến anh chỉ muốn ôm chặt cô vào lòng, giống như đáp án đã sớm khắc sâu nơi đáy tim vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
