Chương 1000: Danh thiếp của thư ký Hác
Giá cá ngừ được tính theo trọng lượng của cả con cá. Cả con cá càng nặng thì đơn giá mỗi cân (500g) càng cao, sau đó còn phải xét đến từng bộ phận. Đặc biệt là những phần nổi tiếng như Otoro (đại phúc), cộng thêm việc đã qua xử lý ủ chín, đơn giá lại càng vọt lên trời.
Loại hàng hiếm này thường chỉ có các đại gia thứ thiệt mới ăn, loại người căn bản không thiếu tiền. Thế nên người tìm đến mua rất hào phóng, trực tiếp chốt giá 1.200 tệ/cân để thu mua toàn bộ phần thịt mà Tiêu Sở Sinh định để cả hội ăn sashimi. Thậm chí, người này còn hỏi Tiêu Sở Sinh xem có muốn bán các bộ phận khác không, vì cá đại cỡ này không dễ gặp.
"Chuyện này... tạm thời cũng khó nói, có lẽ sẽ còn dư lại một ít chăng."
Thế là người kia liền bày tỏ, nếu có dư, hy vọng Tiêu Sở Sinh có thể bán hết cho ông ta. Ông ta bảo đảm cái giá đưa ra tuyệt đối là cao nhất thị trường, khiến Tiêu Sở Sinh nghe mà ngẩn người.
"Thứ này đắt hàng đến thế sao?" Anh thực sự kinh ngạc.
"Hình như là vậy ạ..." Tiểu nương bì Hữu Dung trầm tư: "Ở trường em có nhiều bạn nữ cực kỳ thích ăn món này. Bạn trai họ hay đưa đến mấy quán đồ Nhật để ăn. Trước đây em còn đang định hôm nào đi thử xem sao, không ngờ anh đã dắt em đi ăn rồi. Chỉ là hơi khác so với tưởng tượng một chút, nên em nghĩ người mua chắc vẫn rất đông. Dù sao phần Otoro trong con cá của chị Sam cũng chỉ có bấy nhiêu thôi."
Điều Hữu Dung nhắc tới đúng là tình trạng không hề hiếm gặp ở các thành phố hạng nhất, hạng hai, đặc biệt là trong giới tài chính. Bởi vì ngành này dễ nhìn thấy tiền nhất, nhưng thực tế lại khó kiếm tiền nhất, nên con người rất dễ bị lạc lối trong đó.
Cô nàng kính cận Chu Văn tuy đang ăn, nhưng trong lòng cũng đang nghĩ về điều Hữu Dung nói. Cô cảm thấy dường như bản thân cũng đang bị tiền bạc làm "mục nát" cả tâm hồn. Chỉ là cô không nhận ra mình đang bị dẫn dắt, mà thủ phạm chính không ai khác chính là cô bạn thân Sam Sam, người đã âm thầm kéo cô xuống "hố" lúc nào không hay.
Một con cá làm thành mười món, bữa cơm này cô nàng ngốc Sam Sam chủ yếu ăn theo kiểu "trả thù". Hỏi ra thì là vì con cá này có thù "vả mặt" với cô, cô không ăn nó vài cân thịt thì không giải được hận bị nó quật trúng!
"Nửa năm không gặp, Sam Sam càng biết ăn hơn rồi." Bà Sở Tình cảm thán: "Đứa nhỏ này thật dễ nuôi."
Mọi người nghe xong đều cười không ngớt, đặc biệt là Nhiếp Hoa Kiến còn trêu đùa rằng bà đã nhặt được một cô con dâu tốt.
Tên súc sinh nào đó lặng lẽ uống vài ly với bọn Nhiếp Bình, nhưng không uống quá lâu. Chủ yếu là vì mấy ngày nay trạng thái của anh không tốt lắm, cần phải tẩm bổ cơ thể một chút.
Đúng lúc này, chị họ Tô Mai sực nhớ ra một chuyện liền nói với Tiêu Sở Sinh: "Đúng rồi Sở Sinh, mấy ngày trước có người đến tiệm tìm cậu đấy."
"Tìm con?" Tiêu Sở Sinh thắc mắc. Ở Hàng Châu... chẳng lẽ là bạn học cấp ba?
Tô Mai gật đầu, sau đó từ trên người lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Tiêu Sở Sinh. Anh nhận lấy nhìn qua nội dung, phát hiện ngoài một dãy số điện thoại di động ra, chỉ có ba chữ: Thư ký Hác.
"Đây là?"
Tô Mai theo bản năng liếc nhìn Lâm Thi một cái. Điều này khiến nhóm Tiêu Sở Sinh đều mờ mịt, sao thế, chuyện này còn liên quan đến Lâm Thi nữa à?
Lâm Thi vốn thông minh, nhướng mày hỏi: "Thư ký Hác đó là nữ ạ?"
Một câu nói khiến Tiêu Sở Sinh bừng tỉnh đại ngộ, hèn chi chị họ Tô Mai lại e ngại Lâm Thi... Có điều, tên súc sinh nào đó trên đầu đầy dấu hỏi chấm, thầm nghĩ chị hoàn toàn không quan tâm đến ý kiến của cô nàng ngốc Sam Sam đúng không. Có thể thấy địa vị "chính cung" của Lâm Thi vững chắc đến mức nào...
"Khụ... con không nhớ mình có quen ai như vậy cả. Người này tìm con thật à?" Tiêu Sở Sinh lẩm bẩm.
Câu nói này cũng khiến Tô Mai nhớ ra điều gì đó: "Cậu nói vậy chị mới nhớ, hình như cô ấy thực sự không hẳn là tìm cậu."
Tiêu Sở Sinh nhướng mày: "Hình như? Nghĩa là sao ạ?"
Thế là Tô Mai kể chi tiết lại tình hình lúc đó. Người phụ nữ kia đến tiệm mua hai ly trà Long Tỉnh mới, tiện miệng hỏi Tô Mai rằng ông chủ nhà các chị có ở đây không. Tô Mai bảo mình chính là ông chủ, dù sao chị cũng là tổng phụ trách khu vực Hàng Châu do Tiêu Sở Sinh chỉ định.
Kết quả người kia bảo ý cô ấy không phải là ông chủ Tô Mai này: "Ý tôi là ông chủ đứng sau thương hiệu này cơ, cô ấy có ở đây không?"
Tô Mai kể với Tiêu Sở Sinh: "Lúc đó chị không nghĩ nhiều, chỉ bảo ông chủ đang đi học ở Thượng Hải. Người đó liền để lại tấm danh thiếp này, bảo là đợi cậu về thì nhờ chị chuyển giúp, hy vọng cậu xem xong sẽ gọi vào số này để liên lạc với cô ấy. Chỉ là bây giờ chị đột nhiên nhớ ra, người phụ nữ kia suốt cả quá trình đều dùng từ 'cô ấy', cái danh 'ông chủ' này... không lẽ là đang chỉ Lâm Thi?"
Tiêu Sở Sinh sững người, hình như đúng là có khả năng này!
Về mặt công khai, anh căn bản không phải là ông chủ của Hỗ Thượng A Di và Sam Trà. Người phụ nữ đến cửa hàng Hỗ Thượng A Di đưa danh thiếp cho Tô Mai chắc hẳn là Thư ký Hác này. Nếu cô ấy thực sự tìm "nữ ông chủ", thì người đó hẳn phải là Lâm Thi.
Lâm Thi suy đoán: "Liệu có phải là muốn tìm Hỗ Thượng A Di hợp tác không? Hay là muốn đầu tư, hoặc là người muốn thu mua Hỗ Thượng A Di?"
Rõ ràng, nhóm Tiêu Sở Sinh cũng nghĩ đến hướng đó. Nhiếp Bình thì cho rằng Hỗ Thượng A Di giờ đang nổi đình nổi đám trong ngành: "Có người muốn đầu tư hay thu mua là chuyện bình thường. Nhưng phải xem cái giá đối phương đưa ra, nếu thực sự có thành ý, chú Tiêu hợp tác cũng không phải là không được."
Tiêu Sở Sinh gật đầu. Tiệm này anh vẫn thừa nhận là của mình, dĩ nhiên tiền đề là cái giá đưa ra phải thực sự xứng đáng, chứ không phải kiểu muốn nhặt đồ rẻ như mấy kẻ trước đó.
Cô nàng kính cận vừa ăn vừa nói: "Tôi thấy không cần hợp tác đâu? Sếp chó chết bây giờ đang như mặt trời ban trưa, căn bản không có đối thủ. Nếu thêm một người nhảy vào thì lại phải thêm một người chia tiền."
Nhiếp Bình suy nghĩ một chút cũng thấy đúng: "Cũng phải, chú Tiêu cứ chờ xem sao, không vội gì lúc này."
Tiêu Sở Sinh khẽ ừ một tiếng: "Chú hiểu, không vội, để tính sau."
Chỉ có Thang Gia Thành ở bên cạnh vẻ mặt đăm chiêu: "Thư ký Hác? Sao mình cảm thấy cái danh xưng này có chút quen quen nhỉ? Chú Tiêu, chú có thể cho cháu xem tấm danh thiếp được không?"
Tiêu Sở Sinh đưa danh thiếp cho Thang Gia Thành. Cậu càng nhìn càng thấy quen mắt, nhưng khi nhập số vào danh bạ điện thoại của mình thì lại không có người này, điều đó khiến cậu càng thấy kỳ lạ.
"Về lý thuyết, dãy số mà mình thấy quen thì hẳn là rất quan trọng, nhưng tại sao số quan trọng mình lại không lưu nhỉ?" Thang Gia Thành bách tư bất đắc kỳ giải.
Nhiếp Bình thắc mắc: "Sao thế lão Thang? Tấm danh thiếp này có vấn đề gì à? Sao từ nãy đến giờ ông cứ nhìn chằm chằm vào nó thế?"
Thang Gia Thành lắc đầu: "Tôi cũng không rõ, nhưng tổng cảm thấy dãy số này đã gặp ở đâu đó rồi."
"Hử? Ông gặp rồi á? Hay là để tôi bảo bố tôi đi tra xem số này là của ai nhé?"
Thế là Nhiếp Bình chạy đi nhờ Nhiếp Hoa Kiến tra xem số điện thoại này của ai. Nhiếp Hoa Kiến đang uống đến độ hưng phấn với ông Tiêu, chỉ liếc mắt nhìn tấm danh thiếp một cái rồi xua tay.
"Tra cái gì mà tra? Đây chẳng phải là danh thiếp của Thư ký Thị trưởng sao?"
"?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
