Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 301-400 - Chương 397: Có uống say hay không, nàng cũng có cách khiến anh "nói không rõ"

Chương 397: Có uống say hay không, nàng cũng có cách khiến anh "nói không rõ"

Tiêu Sở Sinh khựng lại, vô thức đánh giá cô nàng ngốc đang cười đến mức "vô tri" kia.

Ngẫm kỹ lại, trước đây gia hỏa này thuộc dạng trì độn, ngốc nghếch tự nhiên, chủ yếu là nghe lời. Nhưng dạo gần đây... hình như càng ngày càng nghịch ngợm, lại còn biết "vừa ăn vừa phá".

"Đúng thật... em ấy hoạt bát hơn hẳn." Tiêu Sở Sinh cũng phải thừa nhận.

Tâm lý cô nàng ngốc này thực ra có chút vấn đề, chỉ là không nghiêm trọng như Lâm Thi kiếp trước. Thêm vào đó là thiếu hụt thường thức, nhưng ngoại trừ việc dễ bị gã súc sinh như anh lừa gạt ra thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn. Về phần thường thức, theo thời gian trưởng thành và sự phổ biến của Internet sau này, cô sẽ dần bổ sung được. Nếu không bị ai chèn ép, tâm lý cô cũng sẽ tự chữa lành. Dù sao cư dân mạng sau này đều là "nhân tài", nói chuyện siêu dễ nghe mà...

Thực ra theo quỹ đạo cũ, dù anh không "bế" cô đi thì cô cũng có thể sống vui vẻ. Chỉ có điều niềm vui đó sẽ không kéo dài cả đời. Nghĩ đến đây, cứ đổ hết lỗi lên đầu lão Trì già kia là xong, vì cô nàng ngốc này, và cũng vì chính anh nữa.

Dù sao nếu không có lão Trì định bắt nạt cô, anh cũng chẳng bị "kéo" về quá khứ này. Đã tính ơn cứu mạng Lâm Thi lên đầu cô nàng ngốc, thì cũng đem oán hận bị kéo từ sân thượng xuống tính hết lên đầu lão Trì đi. Ta là súc sinh mà, tiêu chuẩn kép một tí cũng hợp lý đúng không?

"Ngô?"

Thấy gã súc sinh nào đó đang nhìn mình chằm chằm, Sam Sam nghiêng đầu: "Lão công, anh lại muốn đánh 'be be' của em à?"

Cái thần thái này, không hiểu sao lại cho người ta cảm giác cô đang... hào hứng mong chờ vậy.

Cạn lời. Tiêu Sở Sinh quyết định không "ban thưởng" cho cô nữa, lặng lẽ lấy chai rượu Latour ra. Lúc nãy ở tiệm Yakitori ba người chia nhau một bình Sake nhỏ xíu, uống chẳng bõ dính răng, vị còn chưa kịp thấm đã hết.

"Hai em muốn uống thêm chút không?" Anh hỏi Lâm Thi và Sam Sam.

Loại rượu này vốn được ví như "nước ngọt" cao cấp, con gái uống một chút cũng không sao, miễn đừng quá chén. Lâm Thi và Sam Sam đều gật đầu, họ không ham rượu nhưng cũng không bài trừ. Ba người mỗi người một chút trong ly nhỏ, uống lấy không khí là chính.

Hữu Dung chỉ vào mình: "Không có phần em ạ?"

Tiêu Sở Sinh liếc nhìn cô: "Em? Em mà cũng uống thì ai lái xe?"

Tiểu nương bì tức tối vô cùng, nhưng cô nhanh trí nghĩ ra một người liền giơ tay: "Có thể gọi chị Chu Văn đến lái xe mà!"

"?"

Tiêu Sở Sinh lúc này mới nhớ ra, Chu Văn biết lái xe. Thế là khi để lộ kỹ năng ngoài chuyên môn với ông chủ, Chu Văn lại có thêm cơ hội "tăng ca không lương".

Thực ra giờ này tiệm trà sữa đã bớt khách, vì đa phần mọi người đã mua xong bánh Trung thu để đi ngắm trăng rồi. Những người còn xếp hàng chắc là fan cuồng trà sữa thực sự. Tuy nhiên, anh vẫn từ chối yêu cầu của Hữu Dung.

"Tại sao ạ?" Cô nàng không phục: "Chẳng phải đã có người lái xe hộ rồi sao?"

Tiêu Sở Sinh nheo mắt: "Đúng, nhưng em vẫn không được uống. Tại sao? Vì anh sợ."

"???" Hữu Dung há miệng, hoàn toàn ngơ ngác: "Anh thì có gì mà sợ?"

Tiêu Sở Sinh nhìn cô đầy cảnh giác: "Vạn nhất em uống say rồi leo lên giường anh, sáng ra tỉnh dậy thì 'nói không rõ' (không giải thích được) thì sao..."

"Ơ... là vấn đề này ạ?" Hữu Dung ngẩn người, ngẫm lại thấy cũng đúng. Tửu lượng cô rất kém, uống một chén là coi như xong đời.

"Thế nhưng... dù cho em không uống, chỉ có anh uống thôi, thì kết quả cũng có thể như vậy mà." Hữu Dung đột nhiên lên tiếng yếu ớt.

"Ý em là sao?"

Lâm Thi bụng dạ đen tối liền chen vào: "Có một khả năng là, dù chỉ có mình anh uống say, thì cô ấy cũng có cách khiến anh 'nói không rõ' đấy."

"???"

Tiêu Sở Sinh đơ ra một lúc, rồi đột nhiên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Tê..."

Càng nghĩ càng thấy kinh khủng! Khá lắm, đúng là như vậy! Anh mà uống say thì trong trạng thái đó, chẳng phải sẽ mặc cho cô nàng "nhào nặn" sao? Thế là sau khi uống thêm hai chén nhỏ, Tiêu Sở Sinh quyết đoạn dừng lại, suýt chút nữa thì sập bẫy. Quả nhiên cuộc sống đầy rẫy hiểm nguy!

Buổi ngắm trăng thực tế nhàm chán hơn tưởng tượng nhiều, nhưng đông người náo nhiệt, ăn bánh Trung thu, nhấm nháp hoa quả và chút rượu vang cũng có cái thú vị riêng. Lâm Thi cảm thấy rất mãn nguyện. Trước đây Trung thu cô toàn ở trường, hoặc dù có nghỉ lễ thì trong mắt gia đình Phương Vĩ Minh, cô cũng chỉ là người ngoài. Thậm chí nhiều năm cô còn chẳng biết mùi vị bánh Trung thu là gì, mãi đến khi lên đại học mới được bạn cùng phòng cho nếm thử.

Với cô nàng ngốc Sam Sam, nhiều năm qua cô cũng chỉ đón lễ một mình. Nhưng khác với Lâm Thi, cô không bao giờ để mình chịu thiệt, không có người thân thì cô tự mua bánh về nhà ăn. Một mình cô vẫn sống tốt.

Nhưng giờ đây, ba người họ đã ở bên nhau. Trong dịp đoàn viên này, họ chính là một gia đình.

"Em có vui không?" Tiêu Sở Sinh xoa đầu Sam Sam.

Cô nàng ngốc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, miệng đang nhai bánh Trung thu nhân hạt sen, vụn bánh dính đầy mép trông chẳng khác gì con chuột hamster ăn vụng bị bắt quả tang.

"Hở?"

"Anh hỏi là hôm nay em có vui không? Trước đây em toàn đón lễ một mình mà..."

"Vui lắm ạ, vì em có lão công và lão bà nè." Cô ngây ngô đếm ngón tay, rồi nhìn sang Hữu Dung: "Ngô, còn có cả Hữu Dung nữa. Trước đây ở nhà chỉ có mỗi mình em thôi..."

Tiêu Sở Sinh lặng lẽ thở dài: "Ừm, vui là tốt rồi. Sau này mỗi năm vào ngày này, chúng ta đều sẽ ở bên nhau."

"Ăn xong rồi thì mình về nhà thôi, về nhà ăn 'tăng hai', lúc đó mới có thể yên tâm uống nhiều một chút, lỡ có say thì lăn ra ngủ luôn."

Mọi người đều đồng ý. Trăng thì nhìn thế là đủ rồi, về nhà ngồi ghế sofa xem tivi, ăn uống linh đình tiếp mới là chân á. Trên đường về, họ còn mua thêm vài món ăn kèm.

Tiểu nương bì lái xe đưa cả ba về khu nhà gần trường Tài Chính, rồi cũng hớt hải chạy theo lên lầu.

"Ơ hay, sao em cũng theo lên đây?" Tiêu Sở Sinh chê bai hỏi.

"Chẳng phải anh bảo em đến sao?"

"Anh bảo bao giờ?" Tiêu Sở Sinh ngẩn người.

Hữu Dung dõng dạc: "Thì anh bảo hôm nay em có thể đến nhà ăn bữa cơm đoàn viên mà. Không có em thì sao gọi là đoàn viên được?"

Cạn lời. Tiêu Sở Sinh gãi đầu, lý lẽ thì đúng là vậy, nhưng anh cứ thấy có gì đó sai sai...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!