Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 501-600 - Chương 510: Anh ta thực sự rất có hứng thú với nữ sinh viên

Chương 510: Anh ta thực sự rất có hứng thú với nữ sinh viên

Bị Tiêu Sở Sinh nói trúng tim đen, Tô Vũ Hà nghĩ lại cũng thấy đúng, liền gật đầu: "Được rồi, em nói cũng có lý, vậy thì cứ đứng đây mà xem vậy, lớp Quản lý Công nghiệp 2 sắp ra sân rồi."

Tô Vũ Hà cũng không xuống dưới mà cứ đứng đó, tò mò quan sát cô bé xinh đẹp với vóc dáng phát triển vượt xa bạn bè đồng lứa đang đứng cạnh Tiêu Sở Sinh và Trì Sam Sam.

"Tiêu Sở Sinh, đây là...?" Tô Vũ Hà trước đây chưa từng thấy tiểu nương bì đi cùng Tiêu Sở Sinh nên thấy lạ, chẳng lẽ là tân sinh viên mới quen gần đây?

Tiêu Sở Sinh vô thức liếc nhìn cô em họ một cái rồi giải thích: "Đây là em họ em, bên trường Kinh tế hôm nay được nghỉ nên nó đi theo chơi cho biết."

"Ra là vậy... Xinh thật đấy." Tô Vũ Hà bừng tỉnh đại ngộ.

Nhưng càng nhìn vóc dáng của cô gái nhỏ, Tô Vũ Hà lại càng thấy có chút tự ti. Giới trẻ thời nay rốt cuộc là ăn cái gì mà lớn nhanh thế không biết?

Mà đúng là nhìn kỹ thì cô bé này và Tiêu Sở Sinh cũng có vài nét nhang nhác giống nhau thật.

Tô Vũ Hà ngồi đó hỏi han thêm về tình hình kinh doanh trà sữa dạo này. Kể từ lần trước biết được mối quan hệ không bình thường giữa ông chủ chuỗi Thượng Hải A Di và Tiêu Sở Sinh, cô cảm thấy trên đời này chẳng còn ai có thể tin tưởng được nữa.

Chẳng có ai là người tốt cả!

Cái gì mà đời như kịch, tất cả nhờ kỹ năng diễn xuất? Các người mở tiệm trà sữa thôi mà cũng phải diễn một vở kịch lớn như vậy, đúng là quá thiếu đạo đức mà.

Thế nhưng càng tìm hiểu và nghiên cứu sâu, cô càng thấy cái chiêu trò kinh doanh này cực kỳ hiệu quả. Bất kể là Sam Sam Trà hay Thượng Hải A Di, lượng khách gần đây chỉ có tăng chứ không giảm. Mặc dù khách hàng hiện tại có xu hướng chọn Sam Trà vì rẻ hơn một chút, nhưng thực tế chẳng có ai hoàn toàn bỏ rơi Thượng Hải A Di cả.

Tại sao ư? Nói cho cùng thì chất lượng giữa hai bên vẫn có khoảng cách, mà cái khoảng cách này lại cực kỳ vừa vặn. Thượng Hải A Di đắt hơn một tí, nhưng khách hàng chỉ cần "tặc lưỡi" một cái là vẫn đủ sức chi trả, hơn nữa mức giá đó thực sự rất có tâm. So với mấy quán trà đạo thì nguyên liệu của Thượng Hải A Di chỉ có tốt hơn mà giá lại chỉ bằng một nửa. Còn mấy hàng nước giải khát lề đường bán nước pha phẩm màu giá năm sáu đồng, thậm chí bảy tám đồng thì lại càng không có cửa so sánh.

Cả hai cửa hàng đều mang lại cho khách hàng cái ảo giác rằng: "Đồng tiền mình bỏ ra không hề uổng phí". Thậm chí nhiều khách còn chuyên tâm mua cùng một loại đồ uống ở cả hai bên về để đối chiếu xem chúng khác nhau ở chỗ nào. Vô hình trung, điều này đã đẩy doanh số của cả hai nhà cùng đi lên.

Tô Vũ Hà cảm thấy mình như vừa bị cậu học trò này dạy cho một bài học. Chuyện làm ăn cô đúng là không rành, rốt cuộc ai mới là sinh viên ở đây vậy? Thậm chí cô còn đang nghĩ, giỏi thế này rồi thì còn đi học làm cái gì nữa? Ở lại "làng tân thủ" để bắt nạt lính mới à?

Nhưng rồi cô lại nghĩ lại, à, cậu chàng này hình như cũng chẳng lên lớp được mấy buổi, xét theo nghĩa nào đó thì... cũng coi như là không đi học rồi. Vậy thì không sao.

Thực tế gã súc sinh họ Tiêu cũng không giấu giếm Tô Vũ Hà nhiều, bởi hiện tại thị trường của Thượng Hải A Di và Sam Trà đã bị các quỹ đầu tư để mắt tới, dù anh có muốn giấu cũng chẳng giấu được lâu. Tất nhiên, cái gì không nên nói thì anh tuyệt đối vẫn giữ kín.

Lớp Quản lý Công nghiệp 2 ra sân rất nhanh. Sau khi mấy vị lãnh đạo trên khán đài phát biểu vài câu sáo rỗng thường thấy thì bắt đầu đến phần diễu hành của các lớp. Lớp của họ đứng thứ bảy, khá là sớm. Từ vị trí này, nhóm Tiêu Sở Sinh có thể thấy rõ mấy cậu bạn cùng phòng.

Ngưu Biết Bôn to con nhất nên đứng cuối hàng, cực kỳ nổi bật. Trương Dao thì phản ứng hơi chậm nhưng rất cố gắng theo kịp, dù lúc quay người vẫn chậm hơn mọi người khoảng nửa giây. Nếu không để ý kỹ thì cũng khó mà nhận ra.

Tô Vũ Hà vừa nhìn lớp mình quản lý biểu diễn, vừa kể cho Tiêu Sở Sinh nghe tình hình trong lớp sau ngày đầu huấn luyện quân sự.

"Các em cũng không bị ảnh hưởng gì trong lớp cả, không ai cảm thấy bạn Trì Sam Sam có lỗi gì đâu." Tô Vũ Hà nói.

Tiêu Sở Sinh ừ một tiếng, điều này nằm trong dự tính của anh. Đều là người trưởng thành rồi, nếu không có chút khả năng phân biệt đúng sai thì chỉ là một lũ hề mà thôi. Huống hồ, sinh viên bình thường sẽ có xu hướng đứng vào góc độ của cô nàng ngốc để đồng cảm, từ đó nảy sinh tâm lý phản kháng mãnh liệt.

Dù sao... tâm lý mọi người đối với Hội sinh viên vốn đã rất mâu thuẫn. Mặc dù chuyện lần này thực tế chẳng liên quan gì đến Hội sinh viên, nhưng điều đó không ngăn cản mọi người coi họ là kẻ địch giả định. Hơn nữa, tiếng tăm của Hội sinh viên phần lớn thời gian cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Sự thật cũng đúng là vậy. Hội sinh viên trường Tài Chính khóa này tiếng tăm không quá tệ là nhờ công của Trương Hâm Duyệt, nhưng cũng chỉ giới hạn ở khóa của cô thôi. Với lại khóa của cô ít nhiều vẫn chịu ảnh hưởng từ đám "lão tiền bối" khóa trước để lại, gây không ít cản trở cho công việc, khiến Trương Hâm Duyệt cũng phải than vãn nhiều. Tính quan liêu trong Hội sinh viên trường Tài Chính cũng khá nặng, nhưng so với mấy trường đại học hạng bét thì vẫn tốt chán. Dù sao sinh viên trường này nhiều người gia thế cũng không phải dạng vừa, chuyện Hội sinh viên bắt nạt sinh viên bình thường rất hiếm khi xảy ra.

Xem xong màn biểu diễn của lớp Quản lý Công nghiệp 2, Tiêu Sở Sinh không định xem tiếp nữa vì mỏi mắt quá, nhiều lớp như thế này thì xem đến bao giờ mới xong. Anh vươn vai một cái: "Cô Tô ơi, bọn em xin phép về trước đây, cô cứ thong thả mà xem nhé."

Tô Vũ Hà hơi ngẩn ra, vô thức đáp: "Về ngay sao? Mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà?"

"Xem đại diện thế thôi ạ, thực ra cũng chỉ có vậy." Tiêu Sở Sinh xua tay, nắm tay cô nàng ngốc chuẩn bị rời đi.

Tô Vũ Hà thực sự không còn gì để nói với cậu học trò này. Sao trên người anh chẳng thấy chút nhuệ khí nào của tuổi trẻ thế nhỉ? Cứ như một người trung niên đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, đối với cái gì cũng thấy mất hứng thú.

À... cũng không hẳn là mất hứng thú với tất cả, anh ta có vẻ rất có hứng thú với Trì Sam Sam thì phải.

"Hử? Với Trì Sam Sam? Càng giống mấy ông chú trung niên biến thái." Tô Vũ Hà lầm bầm. Cái sự hứng thú lớn với nữ sinh viên này... chẳng phải là đặc điểm nhận dạng của mấy ông chú đại gia sao?

Rời khỏi trường, Tiêu Sở Sinh không về nhà ngay mà ghé vào tiệm Thượng Hải A Di ngồi nghỉ. Chu Văn rất biết ý, mang lên cho ba người ba ly trà sữa nóng, chữ "muốn thăng tiến" hiện rõ mồn một trên mặt cô ấy. Cô đang báo cáo tình hình kinh doanh cho Tiêu Sở Sinh thì thấy Lâm Thi vội vã bước vào cửa.

"Ơ? Lâm Thi, không phải cậu đi kiểm tra chi nhánh Tây Thi Nướng sao? Sao về nhanh vậy?" Chu Văn ngạc nhiên hỏi.

"À... vì giảng viên hướng dẫn của tớ đột nhiên gọi điện, bảo tớ lên phòng Hiệu trưởng gấp, hình như có chuyện gì quan trọng lắm. Tớ hỏi thì cô ấy cũng không nói rõ được."

"Phòng Hiệu trưởng? Tìm em sao?" Tiêu Sở Sinh nhíu mày.

Lâm Thi hiện là tài nữ nức tiếng của trường Tài Chính, Hiệu trưởng tìm cô thì cũng hợp lý, vì nhiều công ty bên ngoài thường mời những nhân vật phong vân như cô đi thực tập từ năm ba, năm tư. Chỉ là... năm ba mới khai giảng được vài ngày, liệu có sớm quá không? Hơn nữa còn là đích thân Hiệu trưởng tìm, xem ra cái "tầm" này hơi bị lớn đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!