Chương 390: Cậu chắc chắn là bị mù rồi!
Cô nàng ngốc Sam Sam ngơ ngác nhìn Tiêu Sở Sinh, khuôn mặt lộ rõ vẻ "em chẳng biết gì đâu".
Tiêu Sở Sinh bật cười, anh dường như đã hiểu ra vấn đề nằm ở đâu.
"Cho nên... hôm đó anh bảo em nộp cái giấy chứng nhận tạm trú ra ngoài ở cho quản lý ký túc xá, em thực sự chỉ đưa cho mỗi người đó thôi à?" Tiêu Sở Sinh ướm hỏi: "Sau đó em cũng không nói với mấy bạn cùng phòng là em chuyển ra ngoài ở?"
Sam Sam quả quyết gật đầu. Sự việc đúng là như gã phôi đản này đoán.
Tiêu Sở Sinh đầy đầu vạch đen. Nếu dùng một đường thẳng tắp để hình dung não bộ của cô nàng ngốc này thì quả thực không sai một chút nào.
"Thế... mấy hôm nay, các bạn vẫn tưởng là cô nàng này không về ký túc xá là vì đi quậy phá với tôi à?" Tiêu Sở Sinh quay sang hỏi ba cô bạn cùng phòng của Sam Sam.
Ba cô gái cũng có chút dở khóc dở cười: "Đúng vậy ạ..."
Giang Uyển đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Vì mọi người giờ đều là sinh viên đại học rồi, nên tụi mình nghĩ hai người buổi tối đều ra ngoài..."
Cô không nỡ nói tiếp vế sau, nhưng Trương Dao đã cười xấu xa nói huỵch toẹt ra: "Thuê phòng? Tụi mình đều tưởng cậu và Sam Sam tối nào cũng đi thuê phòng khách sạn đấy."
Tiêu Sở Sinh ngượng chín mặt. Hóa ra trong mắt các bạn tôi là loại người như thế à? Ngày nào cũng đi "thuê phòng" sao?
Chu Tuệ Mẫn cũng ngại ngùng phụ họa: "Đúng thế... Mình còn đang nghĩ hai người cứ như vậy thì tiền sinh hoạt chắc vừa khai giảng đã hết sạch rồi..."
Cạn lời. Đây có phải là trọng điểm không vậy?
Nhưng Tiêu Sở Sinh ngẫm lại, hình như đúng là trọng điểm thật! Sinh viên mà, đầu tháng dùng tiền như phá, cái gì cũng dám mua, nhưng đến cuối tháng thì... cái gì cũng dám ăn. Tiền sinh hoạt mà hết thì nhìn thấy bãi cỏ cũng muốn nếm thử xem vị thế nào. Cho nên tiền sinh hoạt cực kỳ quan trọng. Huống hồ gia cảnh Chu Tuệ Mẫn không khá giả gì, cô quan tâm đến chuyện tiền nong cũng là lẽ thường.
Tối nào cũng đi thuê phòng, một tháng tiêu hết bao nhiêu cho xuể?
Giang Uyển có điều kiện gia đình khá nhất trong ba người, nên cô nhanh chóng nhận ra điểm mấu chốt: "Vậy là Trì Sam Sam mấy ngày nay thực ra đã chuyển ra ngoài trường sống rồi?"
Câu hỏi của cô khiến Trương Dao và Chu Tuệ Mẫn cũng sững sờ, hai người vô thức nhìn về phía Sam Sam chờ đợi câu trả lời. Cô nàng ngốc này vẫn tỏ ra rất bình thản: "Đúng vậy."
Ba cô gái đều ngẩn người: "Năm nhất chẳng phải bắt buộc phải ở nội trú sao? Cậu làm cách nào mà hay vậy?"
Sam Sam lại quay sang nhìn Tiêu Sở Sinh, rõ ràng chính cô cũng không biết mình làm cách nào.
Tiêu Sở Sinh bất đắc dĩ nói: "Biện pháp lúc nào cũng nhiều hơn khó khăn mà. Có nhu cầu thì tự khắc có cách giải quyết. Sao, các bạn cũng muốn ra ngoài ở à?"
Ba cô gái đồng loạt lắc đầu, các cô không có ý định đó.
"Ra ngoài thuê phòng đắt lắm đúng không?" Chu Tuệ Mẫn tò mò.
Trương Dao cho biết: "Khu vực quanh trường Tài chính này, loại phòng chung hai ba người ở bây giờ thấp nhất cũng phải một nghìn rưỡi tệ trở lên, mà điều kiện bên trong còn rất kém."
"Hả? Thế thì mình chắc chắn không ra ngoài rồi, ở không nổi."
"Cũng không hẳn đâu, thường thì từ năm hai mọi người mới hay ra ngoài." Trương Dao giải thích: "Có người vì mâu thuẫn với bạn cùng phòng nên dọn đi, có người thì đi làm thêm không về kịp giờ đóng cửa ký túc xá."
Giang Uyển bổ sung thêm một câu: "Cũng có người có bạn trai nên ra ngoài sống chung."
Lúc nói câu này, mắt cô cứ chằm chằm nhìn vào Tiêu Sở Sinh. Rõ ràng, cô cho rằng Tiêu Sở Sinh và Sam Sam chính là trường hợp này.
Chu Tuệ Mẫn vẫn thắc mắc: "Thế kể cả có bạn trai, sao không thể giống Tiêu Sở Sinh và Sam Sam, ra ngoài ở ngay từ năm nhất?"
Mọi người đều nhìn Chu Tuệ Mẫn với ánh mắt "cậu nói cái gì ngớ ngẩn vậy", khiến cô nàng ngượng nghịu. Giang Uyển thở dài giải thích: "Cậu tìm bạn trai thì cũng phải ở chung thử một thời gian để xem nhân phẩm anh ta thế nào chứ? Sống chung dưới một mái nhà là chuyện rất nguy hiểm..."
"Đúng đấy, ở cùng nhau rất dễ không kiềm chế được bản thân rồi nảy sinh quan hệ. Vạn nhất sau này phát hiện nhân phẩm anh ta không tốt thì chẳng phải mình chịu thiệt thòi sao?" Trương Dao tiếp lời.
Lúc này Chu Tuệ Mẫn đã hiểu, nhưng ánh mắt cô nhìn Tiêu Sở Sinh có chút cổ quái. Anh dĩ nhiên hiểu cô đang nghĩ gì. Chắc cô nàng đang thắc mắc anh và Sam Sam đã tiến triển đến mức nào, và liệu anh có phải là người đáng để phó thác cả đời hay không.
Nhưng Tiêu Sở Sinh không định giải thích, vì chuyện này chẳng liên quan đến ai cả. Người anh cần chịu trách nhiệm duy nhất chính là cô nàng ngốc nhà mình thôi. Tôi đến bố vợ tương lai còn dám đánh, ý kiến của các cô có là gì...
Tiêu Sở Sinh không nói thêm những chi tiết thừa thãi như việc căn nhà đó là do anh mua để tránh rắc rối. Anh cũng cảm thấy Giang Uyển dường như có ý định muốn "đào góc tường" của Sam Sam, dù biểu hiện chưa quá rõ ràng. Nhưng loại chuyện này, nếu đối phương không lên tiếng mà anh tự làm rõ thì lại trông như mình tự luyến.
Đang trò chuyện thì Lâm Thi và Chu Văn cũng đi vào tiệm.
Hai người đến nơi vừa đúng lúc hết giờ nghỉ phép của Chu Văn. Chu Văn định gọi Tiêu Sở Sinh là lão bản rồi phàn nàn vài câu, nhưng thấy có ba cô gái lạ mặt ngồi đó nên cô lại thôi.
Ba cô gái dù không biết Chu Văn nhưng lại nhận ra Lâm Thi. Ngày nhập học, chính Lâm Thi đã giúp Sam Sam trải giường, tối đến còn vào ký túc xá dỗ dành Sam Sam đi ngủ. Lâm Thi xinh đẹp và khí chất đến mức so với Sam Sam - người được coi là đệ nhất giáo hoa khóa mới - cũng không hề kém cạnh, thậm chí có phần nhỉnh hơn về thần thái. Các cô không ấn tượng mới là lạ!
Lâm Thi khi đối mặt với người ngoài vẫn giữ vẻ thanh cao, chỉ khẽ gật đầu chào ba cô gái.
Tiêu Sở Sinh thoải mái bảo Chu Văn lấy ba phần bánh Trung thu (loại trúng thưởng trong tiệm) tặng cho bạn của Sam Sam. Ba cô gái thụ sủng nhược kinh, không thể tin nổi mình lại được tặng quà.
Đợi Chu Văn đi vào quầy pha chế, Giang Uyển mới hạ thấp giọng hỏi: "Hóa ra người đó là bạn của cậu, là bà chủ tiệm này sao? Đúng là rất... xinh đẹp."
Lúc nói câu này, Giang Uyển có chút do dự. Vì Trương Lỗi - bạn cùng phòng của Tiêu Sở Sinh - từng khẳng định chắc nịch rằng chủ tiệm này là một người phụ nữ đẹp hơn cả Sam Sam.
Nhưng cô gái lúc nãy, xinh thì có xinh thật, nhưng cảm giác cũng chỉ ngang ngửa với cô thôi chứ mấy?
Đẹp hơn cả Trì Sam Sam? Trương Lỗi, cậu chắc chắn là bị mù rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
