Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 801-900 - Chương 881: Súc sinh, quá súc sinh!

Chương 881: Súc sinh, quá súc sinh!

Ban đầu có lẽ vì vừa tỉnh ngủ, tên súc sinh nào đó vẫn còn hơi mơ màng, nhất thời chưa phản ứng kịp lời Trần Bân nói trong điện thoại có ý gì.

Vài giây sau anh mới nhớ ra, à, là mệnh lệnh của mình, trước tiên cho cả nhà ba người Phương Vĩ Minh một bài học.

Tên súc sinh nào đó cũng không vội, ngáp một cái, sau đó đưa tay vào trong chăn, bóp nhẹ một cái lên người cô nàng ngốc cũng vừa mới tỉnh, nhưng vẫn đang trong trạng thái "khởi động chậm".

Thịt mềm mây mẩy, cảm giác cực kỳ tốt.

Cô nàng ngốc dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm gã đại phôi đản nhà mình, cũng không quấy khóc, cứ thế nhìn chằm chằm.

Tên súc sinh nào đó bị nhìn đến mức hơi có chút chột dạ, vội ho một tiếng, hỏi Trần Bân: "Cho nên, cụ thể đã làm thế nào? Nói nghe chút xem có thể làm bà chủ lớn của các anh hả giận không."

Thế là Trần Bân đưa điện thoại cho mấy anh em vừa đi làm việc về, mỗi người thay phiên nhau kể lại một cách sinh động những "chuyện tốt" mà họ đã làm.

Ban đầu nghe đến chuyện Phương Vĩ Minh và Trần Tuyết được "tặng" bao tải trùm đầu, tên súc sinh nào đó còn không thấy có gì đặc sắc, dù sao việc này kiếp trước anh cũng làm rồi, nghe người khác kể lại vẫn không bằng tự tay mình làm thì mới hả dạ.

Chỉ là... khi nghe đến chuyện tài khoản trò chơi của Phương Húc Đông bị phá sạch, tên súc sinh nào đó không nhịn được mà "phụt" một tiếng cười ra hơi.

Không phải chứ? Anh em này đào đâu ra nhân tài thế? Cái này đúng là quá thâm hiểm rồi!

Các anh có biết đối với một thiếu niên nghiện game mười mấy tuổi thì chuyện này tuyệt vọng đến mức nào không? Các anh đã hủy hoại giấc mơ của nó rồi!

Nhưng mà... tôi thích, súc sinh a, quá súc sinh!

Tên súc sinh nào đó phải thừa nhận, việc này có lẽ còn khiến Phương Húc Đông khắc cốt ghi tâm hơn cả bị đánh một trận. Tiêu Sở Sinh tặc lưỡi, ôi mẹ ơi, kiếp trước sao mình không nghĩ ra cách trả thù này nhỉ?

Quả nhiên thu thập thiếu niên nghiện game vẫn phải để đám thanh niên cũng nghiện game tương tự ra tay! Đúng là từng nhát dao đều chí mạng, đâm thẳng vào tim.

"Vui, tốt lắm, tôi biết rồi, các anh em làm đẹp lắm. Trần Bân, thưởng cho anh em nhé, tôi không nói chi tiết nữa, anh cứ tùy nghi mà làm." Tiêu Sở Sinh nói với Trần Bân.

Phần thưởng này đồng thời cũng là một khoản phí bịt miệng, mọi người đều tự hiểu rõ với nhau.

Sau khi cúp điện thoại, tên súc sinh nào đó mới chú ý tới cô nàng ngốc nhà mình vẫn đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào anh từ nãy đến giờ. Ánh mắt cô long lanh, phảng phất như sắp khóc đến nơi.

"Ơ? Sao thế, bộ dạng này là ai bắt nạt em à?" Tên súc sinh nào đó biết rõ còn cố hỏi.

Cô nàng ngốc cũng chẳng khách khí, giơ tay chỉ thẳng vào tên súc sinh nào đó. Kiểu như anh hỏi cái gì thì em thành thật đáp cái đó, dễ thương đến mức khiến người ta muốn nổ tung.

Nhưng tên súc sinh nào đó là ai chứ? Tuyệt chiêu của anh chính là mặt dày. Anh lặng lẽ nhích chân lùi sang bên cạnh một chút, sau đó giả vờ giả vịt nhìn ra sau lưng: "Ơ? Hình như không có ai mà."

Thế nhưng, khi anh quay đầu lại, bàn tay nhỏ của cô nàng ngốc vẫn "truy tung" trúng người anh. Thật là ngượng ngùng quá đi.

Tên súc sinh nào đó dù sao cũng mặt dày hơn, lại lặp lại chiêu cũ. Hai người cứ kẻ đuổi người trốn, làm cô nàng ngốc tức đến mức cái miệng nhỏ chu lên, cô thật sự muốn khóc rồi.

Thấy trêu đùa thế cũng đủ rồi, tên súc sinh nào đó vội ho một tiếng: "Thôi, dậy thôi nào, không khóc nhé, anh có thể bắt nạt em lợi hại hơn một chút đây."

"Ờ?"

Cô nàng ngốc ngẩn cả người. Nghe xem, gã đại phôi đản này có nói tiếng người không? Còn muốn bắt nạt cô hơn nữa sao?

Thế nhưng, rất nhanh sau đó cô đã hiểu từ "bắt nạt" trong miệng gã đại phôi đản này không phải là ý đó. Sáng sớm tinh mơ, tên súc sinh nào đó đã ôm lấy cô nàng ngốc làm một trận "tập thể dục buổi sáng" sảng khoái, khiến cô mệt đến mức chẳng muốn nhúc nhích. Đúng là bắt nạt cô thật rồi...

Khi hai người vừa xong việc thì Lâm Thi cũng vừa lúc quay về, bước vào cửa cô vô thức hít hà một cái: "Ơ? Hai người tỉnh rồi à?"

Cái mũi của Lâm Thi chỉ cần ngửi một cái là biết trong lúc cô không có nhà thì hai người này đã làm chuyện gì, chỉ là cô thấy lạ, sáng sớm ra sao lại sung sức thế nhỉ?

Cô bảo Tiêu Sở Sinh và cô nàng ngốc là cô đã mua đồ ăn sáng, hỏi xem hai người muốn dậy ăn hay để cô mang vào trong phòng.

"Dậy ăn thôi."

Hai người cuống cuồng mặc quần áo, Lâm Thi nhân cơ hội hỏi: "Tối qua hai người không thấy mệt sao? Sáng sớm ra đã lại làm rồi."

Tên súc sinh nào đó ho khục khặc: "Thì cảm xúc nó dâng trào mà em, nên là thuận tay làm luôn..."

"Cái này mà gọi là thuận tay hả?" Lâm Thi dở khóc dở cười.

Ngồi vào bàn ăn, vừa ăn cơm Tiêu Sở Sinh vừa kể lại chuyện Trần Bân gọi điện báo cáo lúc nãy cho Lâm Thi nghe. Khi nghe thấy gã "đại phôi đản" vì muốn hả giận cho mình mà phái người trùm bao tải đánh nhà Phương Vĩ Minh một trận, trong lòng Lâm Thi thấy ấm áp vô cùng, vì trước đây làm gì có ai báo thù cho cô như vậy.

Tiêu Sở Sinh lại kể tiếp chuyện tài khoản game của Phương Húc Đông bị phá, nghe nói Phương Húc Đông nạp vào game những mấy ngàn tệ, mặt Lâm Thi tối sầm lại. Hiển nhiên cô cũng nghĩ như anh, Phương Húc Đông căn bản không chịu học hành gì, trước đây cứ ba ngày hai bữa tìm cô đòi tiền, hóa ra không chỉ đi quán nét mà còn để nạp game.

Mấu chốt là lần nào tên này cũng bịa ra đủ thứ lý do, cả nhà bọn họ cứ bám lấy cô mà hút máu. Mấy ngàn tệ đấy, Lâm Thi chỉ là sinh viên, lại chưa thực sự đi làm kiếm tiền, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy. Mấy ngàn tệ đó nếu để cô sinh hoạt thì đã làm được biết bao nhiêu việc rồi. Chỉ nghĩ đến đó thôi là cô đã tức đến nghiến răng, nhưng nghe gã đại phôi đản nói tài khoản đó đã bị hủy hoại hoàn toàn, cô chỉ thấy cực kỳ hả dạ.

Lâm Thi không chơi game nhiều nên thực ra không cảm nhận được việc phá acc đối với một thiếu niên nghiện game là một đòn đả kích tâm lý nặng nề đến mức nào, vì vậy cảm giác báo thù vẫn chưa thực sự mãnh liệt.

Sau một hồi Tiêu Sở Sinh giải thích cặn kẽ, Lâm Thi mới nửa tin nửa ngờ: "Thật sự khoa trương như vậy sao? Chỉ là một cái trò chơi, đồ ảo thôi mà, có thể làm nó đau đến thế à?"

Tiêu Sở Sinh gãi đầu: "Nói thế nào nhỉ... Trò chơi là thứ gây nghiện, thực ra nó liên quan đến chất dopamine, cảm giác sướng của nó đến từ một loại 'cảm giác thu hoạch'. Hơn nữa cảm giác thành tựu mà một trò chơi mang lại chính là vì nó thiết lập khái niệm 'nuôi dưỡng'. Một tài khoản muốn nuôi lớn cần bỏ ra rất nhiều thời gian và tâm sức, thậm chí có những chi tiết không phải cứ có thời gian và tâm sức là được, mà còn cần cả vận khí nữa... Nghĩa là, có những cơ hội chỉ đến một lần, lần sau chưa chắc đã có lại."

Nghe giải thích như vậy, Lâm Thi bừng tỉnh: "Vậy thì em hiểu rồi, cái acc đó của nó đã hoàn toàn không chơi được nữa, nên giờ nó mất sạch mọi ham muốn rồi, ý anh là vậy đúng không?"

Tiêu Sở Sinh ừ một tiếng: "Gần như là vậy, tóm lại trò chơi là như thế."

"Cái trò Nông trường vui vẻ của anh cũng vậy đúng không? Rau củ sắp chín thì phải đợi mấy tiếng đồng hồ, rồi lên cấp phải mất nhiều ngày, muốn mở khóa hạt giống hay đất đặc biệt cũng cần rất nhiều thời gian."

Tiêu Sở Sinh mắt sáng rực, không thể không thừa nhận, vẫn cứ phải là Lâm Thi, khả năng suy luận một hiểu mười quả là đỉnh cao, tiếp nhận sự vật mới thật dễ dàng.

Anh nói với Lâm Thi: "Dù sao thì trong khoảng thời gian tới, cả nhà ba người bọn họ không thể đến tìm em được đâu, trừ khi bọn họ đi tập tễnh chống nạng tới, mà anh thấy chắc bọn họ cũng nghèo đến mức chẳng mua nổi xe lăn đâu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!