Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 201-300 - Chương 209: Ngươi còn thiếu vợ bé không?

Chương 209: Ngươi còn thiếu vợ bé không?

"Anh nghĩ là... liệu có khả năng nào, là em vốn chẳng có tiền vốn để thuê mặt bằng ở Thượng Hải không?" Một câu nói của Tiêu Sở Sinh đã tàn nhẫn đập tan ảo tưởng của cô em họ Hữu Dung.

Nụ cười trên mặt cô nàng tắt ngấm. Dù Hữu Dung không biết cụ thể giá thuê mặt bằng ở Lục Gia Chủy là bao nhiêu, nhưng chắc chắn đó là con số mà cô hiện tại không tài nào chạm tới nổi. Đó còn mới chỉ là tiền thuê, chưa tính tiền trang trí, nhập nguyên liệu, máy móc...

Thực tế, Tiêu Sở Sinh còn nhiều thứ chưa nói với em mình. Anh là người tự tay vẽ bản thiết kế sửa sang; nếu đi thuê kiến trúc sư chuyên nghiệp để làm ra phong cách vượt thời đại như thế này, giá không dưới 100.000 tệ (khoảng 350 triệu VNĐ) thì đừng hòng xong việc.

Vô hình chung, chi phí mở tiệm đã bị đẩy lên rất cao. Thậm chí, anh còn chưa tính đến chi phí nghiên cứu và phát triển thực đơn. Tiêu Sở Sinh dựa vào ký ức đời trước, đi từ "đáp án" để đẩy ngược lại quá trình pha chế. Nếu thực sự phải mày mò từ con số không, số tiền đầu tư sẽ lớn đến mức không tưởng.

Dù Hữu Dung có muốn mở chi nhánh dưới trướng anh họ, rồi dùng "giao dịch PY" để miễn phí nhượng quyền, thì số vốn bỏ ra cũng phải ít nhất là 200.000 tệ làm nền tảng.

Hữu Dung lẩm nhẩm tính lại gia sản của mình, ngay cả khi được anh họ dẫn dắt kiếm tiền từ đợt cổ phiếu này, cô cũng chỉ mới có chưa đầy một nửa số đó. Trong phút chốc, cô nàng đột nhiên cảm thấy kiếm tiền sao mà khó quá.

Thực tế, đúng như lúc Tiêu Sở Sinh mới trọng sinh trở về, kiếm "hũ vàng đầu tiên" luôn là giai đoạn gian nan nhất. Tích lũy tư bản ban đầu luôn đi đôi với rủi ro và đầu tư lớn. Nhiều người thấy anh kiếm được tiền, nhưng bảo họ đi sao chép lại? Ngay cả khi không nói đến vốn liếng, chỉ riêng bộ phương án marketing đó thôi cũng rất ít người nghĩ ra được. Kiếm tiền luôn có "ngưỡng cửa" của nó là vì vậy.

Nhìn vẻ mặt xoắn xuýt rồi dần trở nên đồi phế của Hữu Dung khi nằm vật ra ghế sofa, cả ba người Tiêu Sở Sinh đều không nhịn được cười. Tính cách cô nàng này quá nhảy thoát, đôi khi "con súc sinh" như Tiêu Sở Sinh cũng không theo kịp mạch não của cô.

Mọi người lẳng lặng chờ đợi chị họ Tô Mai thống kê nốt doanh thu hôm nay. Giữa chừng, Hữu Dung vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi anh họ liệu mở tiệm ở Hàng Châu thì doanh thu có khủng như Thượng Hải không. Câu trả lời thực tế là... rất khó!

Trừ phi mở ở khu vực Tây Hồ, vì nơi đó là danh lam thắng cảnh nổi tiếng, khách du lịch luôn rất đông và "chịu chi". Chỉ cần giữ nguyên giá bán như ở ngoài, chắc chắn sẽ cháy hàng. Nhưng ngặt nỗi, tiền thuê mặt bằng ở Tây Hồ cũng chẳng kém cạnh gì Lục Gia Chủy. Biết được chân tướng, Hữu Dung lại càng thêm "không thiết sống nữa".

Hơn mười phút sau, chị họ mới báo kết quả: Tiệm Trà của Sam Sam đạt hơn 37.000 tệ (khoảng 130 triệu VNĐ), vượt xa dự kiến của mọi người. Nguyên nhân rất đơn giản: giá trung bình mỗi món ở Sam Sam Tea thấp hơn tiệm bên kia, nhưng số lượng bán ra lại cực lớn nhờ chiến thuật "lợi nhuận mỏng, tiêu thụ nhanh".

"Chị họ, một ngày chị làm bao nhiêu ly thế? Tay chị vẫn ổn chứ?" Tiêu Sở Sinh nghe con số mà cũng thấy rợn người. Thời đại hoàng kim của kinh tế thực thể thật đáng sợ!

Đầu dây bên kia, Tô Mai thở dài nhưng không giấu nổi sự vui sướng: "Sở Sinh, thương chị một chút đi... Em biết không? Đến lúc gần đóng cửa chị đã tê liệt luôn rồi, cảm giác mình như một cái máy, đầu óc trống rỗng chỉ biết tay chân thoăn thoắt pha trà thôi..."

Tiêu Sở Sinh khóe miệng giật giật, có thể tưởng tượng cảnh làm việc cường độ "007" (từ 0h đến 0h, 7 ngày một tuần) đến tối tăm mặt mũi. Nhưng anh vẫn tàn nhẫn nhắc nhở: "Chị chuẩn bị tâm lý đi... có khả năng ngày mai khách còn tốt hơn hôm nay đấy."

"?" Tô Mai bắt đầu nghi ngờ nhân sinh. Dù em họ kiếm được nhiều tiền thì cô được hoa hồng càng cao, nhưng thế này thì mệt quá! Từ trưa đến giờ tay cô không được nghỉ lấy một giây. Trong tiệm còn có hai cô bé nhân viên mới vì chưa thạo việc mà bị nước nóng bắn vào tay. Cứ đà này một tháng, cô cảm giác mình sẽ bay mất nửa cái mạng, đi bốc vác ở công trường chắc cũng chỉ mệt đến thế này là cùng.

Tiêu Sở Sinh cũng thấy áy náy, an ủi chị họ rằng chỉ có mấy ngày khai trương mới đạt cường độ này, sau đó nhiệt độ sẽ giảm bớt. Theo anh tính toán, chỉ cần ổn định doanh thu hơn 10.000 tệ mỗi ngày cho một cửa hàng đã là thành công lớn rồi.

Nhưng trong vài ngày tới, danh tiếng của tiệm chắc chắn sẽ còn lan rộng, nhất là với nhóm khách hàng thích "sống ảo". Thời đó người ta thích chụp ảnh món đồ uống 15-20 tệ rồi đăng lên "Không gian Qzone" để thể hiện sự ưu việt về lối sống. Trà của Sam Sam với không gian đẹp và đồ uống bắt mắt đã đánh đúng vào tâm lý đó của giới trẻ Thượng Hải.

Tiêu Sở Sinh chuyển ngay 1.000 tệ làm tiền thưởng cho chị họ để dẫn nhân viên đi ăn một bữa thật ngon. Anh là nhà tư bản, nhưng không phải loại lòng dạ đen tối không cho ngựa ăn cỏ mà bắt ngựa chạy. Sau đó, anh liên hệ ngay với Hứa Phi để sáng sớm mai chở thêm nguyên liệu lên Thượng Hải. Dự trữ 3 ngày mà bán hết trong 1 ngày, tốc độ này thực sự kinh khủng.

Cúp điện thoại, Tiêu Sở Sinh thở phào nhẹ nhõm: "Xem ra... dù sau này sạp đồ nướng qua mùa cao điểm, túi tiền của tôi cũng không thiếu hụt đâu."

Ba cô gái trong phòng đầy dấu chấm hỏi. Anh thiếu tiền? Anh mà còn thiếu tiền à?! Nếu Tiêu Sở Sinh biết họ đang nghĩ gì, chắc chắn anh sẽ cười khổ. Họ chưa thể tưởng tượng nổi những dự định sau này của anh tốn kém đến mức nào đâu, số tiền này thực sự vẫn chưa đủ dùng.

"Thế tổng cộng hôm nay hai tiệm lãi ròng khoảng bao nhiêu?" Lâm Thi bất chợt hỏi.

Tiêu Sở Sinh lắc đầu: "Khó nói chính xác vì chi phí nguyên liệu sỉ, nhân công và các chi phí lặt vặt chưa chốt xong. Nhưng có thể khẳng định, lợi nhuận của hai tiệm cộng lại chắc chắn trên 60.000 tệ (hơn 200 triệu VNĐ)."

"Tê... 60.000 tệ một ngày!"

Con số này chính thức đánh nát nhận thức của Hữu Dung. Cô nàng nhìn anh họ với ánh mắt lấp lánh, thốt lên một câu xanh rờn:

"Anh ơi, anh còn thiếu vợ bé không? Hay là để em làm cho!"

Tiêu Sở Sinh: "..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

thua =))))