Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 601-700 - Chương 674: Đừng nói chuyện, tiếp tục ăn

Chương 674: Đừng nói chuyện, tiếp tục ăn

"Phòng cháy phòng trộm phòng bạn thân, anh thấy em là đang muốn bán đứng bạn thân thì có!" Nào đó súc sinh châm chọc một câu.

Lâm Thi cười khanh khách, dĩ nhiên cô chỉ đang nói đùa, nhưng cũng không hẳn là đùa hoàn toàn. Chủ yếu vẫn là cô muốn thăm dò một chút, xem tiểu phôi đản này và Chu Văn nghĩ thế nào về nhau.

Chu Văn chưa từng yêu đương, thế nên nhiều khi phản ứng rất chậm chạp. Ngay cả việc bản thân có tình cảm hay có ý định gì không, có lẽ chính cô ấy cũng chẳng rõ ràng. Thậm chí có thể nói, cứ sống mơ mơ màng màng như vậy nhiều năm trời cũng chưa chắc đã tìm ra đáp án.

Gặp một "súc sinh" lầm cả đời, Lâm Thi cảm thấy mình có thể lấy bản thân ra làm ví dụ. Sau khi nhìn thấy những khía cạnh quyến rũ nhất của tiểu phôi đản, trong mắt cô thực sự đã không còn chỗ cho bất kỳ ai khác nữa.

Cho nên, dù là Chu Văn hay Hữu Dung, khi Lâm Thi đứng ở góc độ của họ để nhìn nhận vấn đề, mọi chuyện thực ra không phức tạp đến thế. Bản thân tiểu phôi đản có lẽ đúng là chưa từng nghĩ đến, nhưng trên đời này có rất nhiều chuyện mang tên "bất đắc dĩ".

Ví dụ như con đường khởi nghiệp mà anh đang đi, tương lai sẽ gập ghềnh đến mức nào? Chính Lâm Thi cũng có thể hình dung ra được. Cô cũng đã rất nghiêm túc suy nghĩ xem tại sao tiểu phôi đản lại tìm mọi cách để bồi dưỡng Hữu Dung, rồi bồi dưỡng cả Chu Văn và mình. Đó là bởi vì rất nhiều vị trí quan trọng nhất định phải do người nhà đáng tin cậy đảm nhiệm.

Nhưng đôi khi chỉ là "người nhà" thôi thì vẫn chưa đủ! Sự gắn kết nếu không đủ sâu thì vẫn có khả năng xảy ra ngoài ý muốn.

Xấu bụng Thi vốn là người cực kỳ tỉnh táo. Những chuyện mà nào đó súc sinh từng nghĩ qua, cô cũng đã dự đoán được hết. Thế nên mới nói Lâm Thi thực sự "có tầm", chỉ là kiếp này anh quá nuông chiều cô, khiến cô vẫn chưa hoàn toàn bộc lộ trạng thái "full công lực" mà thôi.

Bảo Lâm Thi đang làm mối cho Sở Sinh cũng chẳng sai, vì chỉ có trói chặt một người mới có thể bảo vệ mối quan hệ lợi ích một cách tốt nhất. So với việc dùng tiền lương để giữ người thì sự ràng buộc này chặt chẽ hơn nhiều. Có điều, hiện tại Lâm Thi thực sự chưa thấy tiểu phôi đản có ý nguyện gì.

Dĩ nhiên, anh chỉ không có ý gì với Chu Văn, còn với Hữu Dung thì...

"Em nhìn chằm chằm anh làm gì thế?" Sở Sinh bị Lâm Thi nhìn đến mức nổi cả da gà, cảm giác như nội tâm mình bị cô nàng nhìn thấu toàn bộ.

Lâm Thi vội ho khẽ một tiếng: "Không có gì, em chỉ vừa nhớ tới một chuyện thú vị thôi."

"?"

Khóe miệng nào đó súc sinh giật giật. Có phải anh vừa quay đi là cô nàng này sẽ cười chết đúng không? Kiểu biểu cảm kinh điển trong phim Mỹ Nhân Ngư ấy hả?

Về đến nhà, Sở Sinh thỉnh thoảng vẫn thấy ánh mắt Lâm Thi nhìn mình đầy ẩn ý, kiểu như xuyên thấu tâm can khiến anh chột dạ một cách vô lý. Rõ ràng anh chẳng làm gì sai, nhưng lại có cảm giác như cái gì mình cũng đã làm qua rồi.

Cuối cùng thực sự hết cách, nếu cứ bị nhìn mãi chắc anh sẽ phát bệnh thần kinh mất, Sở Sinh đành phải kéo cô nàng ngốc đang mải mê ngậm kẹo mai ở đằng kia: "Đi thôi, chúng ta đi tắm nào."

"Ơ?"

Đang tắm dở, nào đó súc sinh đột nhiên cướp mất viên kẹo mai trong miệng cô. Đừng nói nha, vị vẫn rất ngon. Cô nàng ngốc chép chép miệng tiếc nuối, đồ ăn vặt bị đại phôi đản đoạt mất nhưng cô không hề giận.

"Đại phôi đản."

"Hửm?" Sở Sinh trả lời hơi khó khăn vì viên kẹo mai này có vẻ hơi to. Không biết có phải hàng đột biến không mà nó lớn hơn bình thường mấy vòng.

Cô nàng ngốc nghiêng đầu, mái tóc đã bị làm ướt, trên gò má dính những giọt nước long lanh như pha lê. Dáng vẻ này của cô trông cứ như bước ra từ trong tranh vậy. Sở Sinh nhất thời suýt nhìn đến ngây dại, một phút sơ ý suýt chút nữa đã nuốt chửng luôn viên kẹo mai kia.

Chuyện này không phải đùa đâu, vạn nhất kẹt ở cổ họng thì cái mạng thứ hai vất vả lắm mới mở ra được coi như "đăng xuất" tại chỗ.

Thực ra cô nàng ngốc đối với những chuyện này còn nghiện hơn bất kỳ ai! Cô càng như thế, nào đó súc sinh lại càng hăng máu, sự tương phản này thực sự quá mãnh liệt.

Vì buổi chiều ăn cơm quá muộn, coi như đã gộp cả bữa tối vào luôn, nên cả ba người thực ra đều không muốn ăn thêm gì nữa.

Bất chợt Lâm Thi hỏi một câu: "Hữu Dung hôm nay không qua ăn chực à?"

"Chắc là... không đâu nhỉ?" Sở Sinh cũng không chắc chắn lắm. Vì không dám khẳng định nên anh gọi điện hỏi cô nàng nhỏ một tiếng.

"Hôm nay em không qua ăn chực đâu, mấy ngày rồi không về ký túc xá, hôm nay phải về ở một đêm lấy lệ."

Đầu dây bên kia, cô nàng nhỏ cười khúc khích: "Em kể các anh chị nghe chuyện này buồn cười lắm. Có lần mấy đứa cùng phòng nhìn thấy em bước lên chiếc Mercedes của nhà mình, thế là bọn nó tưởng em được đại gia bụng phệ, tai to mặt lớn nào đó bao nuôi đấy. Ha ha ha! Chỉ là tụi nó không dám khẳng định vì nhìn không rõ, nên cứ tìm cách lôi kéo dò hỏi em suốt đây này."

"?"

Nào đó súc sinh vô thức sờ lên mặt mình: "Bụng phệ? Tai to?"

"Bôi nhọ ai đấy hả?!"

Mà khoan đã. Sở Sinh đột nhiên đổ mồ hôi hột, tại sao anh lại không phủ nhận chuyện "bao nuôi" nhỉ?

"Thế rồi cậu nói với mấy người cùng phòng thế nào?" Sở Sinh chột dạ lảng tránh vấn đề, tò mò hỏi cô nàng nhỏ.

"Với kỹ năng diễn xuất tầm cỡ Hollywood của em thì anh nghĩ sao?" Cô nàng nhỏ đắc ý vô cùng: "Đương nhiên là không lộ ra sơ hở nào rồi, em chẳng hoảng chút nào luôn."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!