Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 201-300 - Chương 257: Cô bé này hơi bị "nhây" đấy

Chương 257: Cô bé này hơi bị "nhây" đấy

Không giống như thời kỳ sau này khi quản lý thắt chặt, pháo hoa trở thành những "sát thủ túi tiền", chỉ cần đốt vài cái là đi tong cả triệu bạc. Đến lúc đó, việc chơi pháo hoa dường như chỉ dành riêng cho những gia đình đại gia.

Tiêu Sở Sinh dẫn ba cô nàng tìm đến một bãi đất trống. "Tên tồi" nào đó cũng không muốn vì mải mê chiều lòng hai mỹ nhân mà vô tình đốt luôn cả đồi trà của nhà người ta.

Món khai vị đầu tiên là mấy quả pháo đại lấy từ nhà anh họ.

"Đây, thứ em muốn chơi nhất đây, giờ thì thỏa mãn rồi nhé?" Tiêu Sở Sinh vừa chuẩn bị châm lửa vừa cằn nhằn cô nàng ngốc một câu.

Sam Sam cười hì hì, gật đầu lia lịa. Cô nâng quả pháo lên ngắm nghía: "Cái ngòi này ngắn thế ạ?"

"Chứ sao... Thế nên châm xong là phải chạy ngay, chậm một giây là nó nổ bay màu em đấy."

"Ơ? Đáng sợ vậy ạ?"

Cô nàng này mà cũng biết sợ sao? Nhưng nhìn cái biểu cảm hưng phấn tột độ trên mặt cô, Tiêu Sở Sinh thực sự không biết nên trêu chọc thế nào cho đúng.

"Anh ơi, em không dám châm đâu, làm sao giờ?" Cô nàng xị mặt ra, hỏi rất chân thành.

"Thế em lánh ra xa đi, để anh châm cho."

"Nhưng mà em muốn tự tay đốt cơ!"

Tiêu Sở Sinh cạn lời. Đúng là cái kiểu "đã yếu còn ra gió", kỹ năng thì kém mà đam mê thì thừa. Chẳng còn cách nào khác, anh đành ôm lấy đôi chân dài miên man — thứ mà anh vẫn hay đùa là dài hơn cả mạng sống của mình — rồi vác bổng cô nàng lên vai.

"Anh đếm 3 2 1 thì em châm nhé."

Tiêu Sở Sinh nín thở tập trung, bắt đầu đếm.

"Ba." "Hai." "Một!"

Ngay khi ngọn lửa vừa bén, đôi chân Tiêu Sở Sinh gồng lực, vác cô nàng ngốc chạy trối chết. Ngay sau lưng họ: Xèo... Đùng! Đoàng!

"Hì hì ha ha, đùng đùng đoàng đoàng..."

Cô nàng ngốc cười nắc nẻ trên vai anh. Tiêu Sở Sinh cạn lời nhìn cái bộ dạng này. Bình thường trông cô có vẻ ngơ ngác, nhưng xem ra cái tính cách này... cũng "nhây" và nghịch ngợm ra phết!

"Đồ xấu xa!"

"Lại gì nữa?"

Đang ngồi trên vai Tiêu Sở Sinh, Sam Sam bỗng xị mặt: "Anh lại bóp mông em."

"Khục... thói quen thôi, tay anh nó tự cử động ấy mà."

"Sam Sam, chơi vui không em?" Lâm Thi vừa bịt tai vừa lại gần hỏi.

"Vui lắm chị ơi, chị cũng chơi đi!" Nói đoạn, cô nàng rút từ túi nilon ra một quả pháo đại đưa cho Lâm Thi.

Lâm Thi giật khóe miệng. Thứ này... cô thực sự không dám đụng vào! Tiêu Sở Sinh nhìn ra nỗi sợ của Lâm Thi, khẽ nói: "Không sao đâu, nếu em muốn chơi... thì để anh vác em chạy như vừa nãy. 3 2 1 là anh vác em bay luôn."

Lâm Thi lặng lẽ nhìn anh: "Nhưng mà... em lớn hơn anh tận ba tuổi lận."

"Thì sao? Con bé ngốc này thực ra còn cao hơn em đấy thôi."

"Cái đó... nhưng em lớn tuổi hơn anh nhiều thế, để anh vác đi chạy nhảy thế này thấy cứ sai sai sao ấy." Lâm Thi rơi vào trầm tư.

Tiêu Sở Sinh chớp mắt, ma xui quỷ khiến thế nào lại buông một câu: "Hay là... em vác anh nhé?"

"???"

Lâm Thi thực sự không chịu nổi nữa. Cái gì cơ? Anh nói tiếng người đi xem nào! Nhìn cái thân hình mảnh mai này của tôi xem, dù anh có ít tuổi hơn thì trông tôi giống kiểu vác nổi anh không? Có khi hai đứa lại nằm một chỗ cho pháo nổ đen thui cả mặt mất.

Thế là, kịch bản cũ lặp lại, Tiêu Sở Sinh lại vác Lâm Thi làm một chuyến "cảm giác mạnh"...

Chị họ Tô Mai đứng bên cạnh nhìn mà thèm thuồng. Chẳng biết bao giờ chị mới tìm được một "nửa kia" có thể cùng mình điên rồ như thế này nhỉ? À mà thôi, tình cảnh của em họ mình... hình như không thể gọi là "một nửa kia" được, phải gọi là "hai nửa" mới đúng.

Khi chuyển sang chơi pháo thăng thiên — loại pháo ít nguy hiểm hơn, Tiêu Sở Sinh mới thả cho cô nàng ngốc tự chơi. Đứng từ xa vẫn nghe thấy tiếng cười ma mị của cô, đủ thấy cô nàng đang "phê" cỡ nào. Lúc này Sam Sam đâu còn cái vẻ "sang chảnh, lạnh lùng" trong mắt người ngoài nữa? Rõ ràng là một cô nàng "tăng động" chính hiệu.

Vút... Đoàng! Sam Sam lại đốt thêm một phát nữa.

"Hắc hắc, nổ to thật đấy!"

Lâm Thi cũng cạn lời nhìn cảnh này, khẽ nói với Tiêu Sở Sinh: "Em thấy Sam Sam hình như hơi khác bình thường."

Tiêu Sở Sinh gật đầu đồng tình: "Thực ra cũng dễ hiểu thôi. Chắc là trước đây cô ấy bị kìm nén lâu quá, chơi cái này cũng là một cách giải tỏa căng thẳng cực tốt."

Lâm Thi ngẫm lại thấy cũng đúng. Hoàn cảnh lớn lên của Sam Sam có nét tương đồng với cô, nhưng hình thức lại khác. Lâm Thi chịu áp lực từ "người nhà", còn Sam Sam lại chịu áp lực từ sự cô độc.

Để chữa lành cho Lâm Thi, cần sự đồng hành của một gia đình thực sự. Và "tên xấu xa" này cùng cô em ngốc hay gọi cô là "vợ" chính là gia đình đó. Với Sam Sam cũng vậy. Cô cần những người có thể cùng cười, cùng nói, cùng điên với mình. Cô đơn và thiếu thốn tình cảm đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả sự ức hiếp. Sự phớt lờ từ chính cha ruột là một loại bạo lực lạnh. Thế nên, "tên tồi" nào đó đã hạ quyết tâm, sớm muộn gì cũng phải đòi lại công bằng cho cô nàng này.

Đến cuối buổi, mỗi người cầm trên tay một cây pháo bông (pháo tiên nữ). Thứ này hoàn toàn không nguy hiểm, chỉ phát ra những tia sáng lung linh, vốn là món khoái khẩu của các cô gái.

Họ vừa đi vừa đốt pháo bông quay về nhà anh họ. Khi túi pháo cuối cùng vừa hết cũng là lúc họ về tới nơi. Chị họ Tô Mai vẻ mặt rất thỏa mãn vì được chơi ké không ít, chỉ có điều bữa tối ăn chưa no lắm, nhưng nãy giờ "cẩu lương" của hai đứa em cũng đủ làm chị nghẹn họng rồi.

Lúc này đã là 9 giờ tối. Chiếc Land Rover đã đậu sẵn gần cửa nhà anh họ. Tiêu Sở Sinh vào nhà hỏi qua lịch trình ngày mai, rồi chào bố. Anh định đưa hai cô gái ra khách sạn ở, vì nhà bác rể không đủ chỗ cho nhiều người như vậy. Chị họ Tô Mai thì có mẹ lo rồi.

Ông Tiêu cũng chạy theo: "Đi cùng đi, bố cũng phải tìm chỗ ngủ."

Tiêu Sở Sinh hơi khựng lại rồi gật đầu: "Vâng."

Thế là chiếc Land Rover dẫn đầu, con xe cà tàng của ông Tiêu bám theo sau. Bà Sở Tình thì ở lại nhà chị gái để mấy chị em hàn huyên tâm sự.

Về đến thị trấn, vừa xuống xe, ông Tiêu đã không nhịn được mà mỉa mai con trai: "Con chọn cái khách sạn xa lắc xa lơ thế này làm gì?"

"Dù sao mấy cái nhà nghỉ nhỏ quanh đây môi trường kém lắm. Con còn dẫn theo hai bạn nữ, nhỡ đâu không sạch sẽ lại lây bệnh thì phiền."

"?" Ông Tiêu cảm thấy thằng con mình có ẩn ý gì đó, nhưng ông không có bằng chứng.

Cái khách sạn này nằm ở khu vực khá vắng vẻ nên chẳng lo hết phòng. Tiêu Sở Sinh đặt cho bố một phòng, nhưng cố tình chọn phòng cách xa phòng mình một chút. Đừng hỏi tại sao, hỏi là vì anh sợ "tiếng động" quá lớn gây ngượng ngùng thôi.

Ông Tiêu nhìn với vẻ mặt quái dị khi thấy thằng con trai thản nhiên ôm hai cô gái cùng vào một phòng.

Chẳng lẽ... thằng ranh này làm thật đấy à? Thậm chí còn chẳng buồn diễn kịch trước mặt bố luôn? Tự dưng ông Tiêu lại muốn lôi cái thắt lưng ra cho thằng con vài phát. Cái thằng này, nó thực sự đã hiện thực hóa được giấc mơ mà mọi người đàn ông đều khao khát nhưng chẳng mấy ai làm được...

Trong phòng khách sạn, cô nàng ngốc Sam Sam tặc lưỡi một cái, rồi nũng nịu nhìn Tiêu Sở Sinh: "Em muốn uống trà sữa!"

"..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!