Chương 853: Khóc lên sẽ dễ chịu một điểm, thế nhưng là ta khóc không được
"Cháu là người của quan gia à?" Ông nội cô nàng ngốc hiếu kỳ hỏi.
.
Một câu nói kia đã thu hút sự chú ý của cả nhà tứ gia, ngay cả tứ gia cũng nhịn không được mà ghé mắt nhìn.
.
Trước đó ở Hàng Châu, ông đã từng thấy một đám thanh niên tóc tai đủ màu sắc vây quanh Tiêu Sở Sinh, mà đám thanh niên đó còn gọi cậu là lão bản.
.
Tứ gia nhịn không được thầm nghĩ, có thể được gọi là lão bản thì chắc chắn phải có địa vị, ít nhất cũng phải cỡ như Trì Đức Hải.
.
Nếu cậu là người của quan gia, vậy việc có người đi theo phục vụ cũng là điều dễ hiểu.
.
Dù suy luận có chút gượng ép, nhưng trong mắt đại đa số người dân thuần phác, họ thường có những phỏng đoán tùy tiện về cấp trên như vậy, kiểu như cảm giác "hoàng đế đi cày dùng cuốc vàng" vậy.
.
Tên súc sinh nào đó suy nghĩ một chút, quyết định nói thật, dù sao đây cũng chẳng phải bí mật gì.
.
"Cháu không phải ạ, nhưng cháu có một người bạn làm trong đó, cô ấy tạo cho cháu một bất ngờ. Chờ đến khi máy bay của chúng cháu hạ cánh xuống sân bay thành phố mới phát hiện có người đang chờ sẵn."
.
"À."
.
Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, không ai truy hỏi thêm vấn đề này nữa, chỉ coi đó là một chuyến xe đưa đón mà thôi. Nhưng họ không hề hay biết những chuyện xảy ra phía sau chiếc xe đó.
.
Mãi đến khi các thân thích khác của cô nàng ngốc cũng tới nhà, ngay cả bà ngoại của em ở một ngôi làng cách đó mấy cây số cũng chạy đến...
.
"Sam Sam? Có phải Sam Sam không?" Bà ngoại của cô nàng ngốc ngược lại là người đầu tiên cảm thấy đây chính là Trì Sam Sam của bà, nhưng... vẫn không dám chắc chắn lắm.
.
Và câu tiếp theo cũng vẫn là: "Sao lại lớn lên cao thế này?"
.
... Thật cạn lời.
.
Tên súc sinh nào đó lại một lần nữa không nói nên lời, bộ mọi người tính không bỏ qua cho chiều cao của cái đồ ngốc này đúng không?
.
Cô nàng ngốc phát ra tiếng cười trong trẻo như chuông bạc: "Ngang, cao lắm ạ, còn ông ngoại đâu ạ?"
.
Nghe thấy câu này, tất cả mọi người đều trầm mặc.
.
Đáp án đã quá rõ ràng...
.
Nụ cười của cô nàng ngốc cứng đờ lại, em có chút ngốc, nhưng không phải kẻ đần, em nhận ra một người thân từng rất thương mình đã không còn nữa.
.
Cô nàng ngốc cảm thấy hụt hẫng, nhưng thực ra vẫn ổn, vì em đã rời nhà quá nhiều năm, tâm hồn cũng sớm đã chai sạn.
.
Huống chi, trước đó đã có những người đối xử tốt nhất với em qua đời, đây chính là những lần "giảm mẫn cảm" lặp đi lặp lại.
.
Bà ngoại nói cho cô nàng ngốc biết: "Đi từ mùa đông năm ngoái cháu ạ, bị tắc mạch máu não."
.
"Dạng này ạ..."
.
Lâm Thi và Tiêu Sở Sinh trong lòng cũng không dễ chịu, bởi vì họ thấy cô nàng ngốc biểu hiện quá mức bình tĩnh, càng không có chút gợn sóng nào thì thực tế dưới mặt nước lại càng ẩn chứa nhiều niềm đau không cam lòng.
.
Lâm Thi tiến lên ôm lấy cô nàng ngốc: "Sam Sam?"
.
"Ngang... chị ơi, em có chút muốn khóc."
.
"Khóc đi em, khóc ra sẽ dễ chịu hơn một chút."
.
"Thế nhưng là em khóc không được oa."
.
Mấy người đang đứng đó lặng lẽ quay đi chỗ khác lau nước mắt, ngay cả Tần Tiếu Tiếu cũng thấy hốc mắt nóng lên.
.
Cô giả vờ hỏi Tiêu Sở Sinh: "Lão bản, anh ổn chứ? Muốn khóc thì cứ quay mặt đi, tôi hứa không nói ra ngoài đâu."
.
Lúc đầu Tiêu Sở Sinh thực sự có chút không kiềm chế được, nhưng nhờ câu nói này của cô mà anh mạnh mẽ nén nước mắt ngược vào trong.
.
Anh lườm cô một cái, cái đồ này đúng là máy cắt đứt bầu không khí mà!
.
Mấy người thân của cô nàng ngốc vây quanh em, hỏi han những năm qua em ở đâu, làm gì, rồi làm sao mà về được đây.
.
Nhờ đó, Tiêu Sở Sinh cũng được coi là đã ra mắt các thân thích của em. Trong mắt họ, Tiêu Sở Sinh là sinh viên đại học, mà thời nay ở nông thôn, chỉ cần là sinh viên thì đều được coi là người có bản lĩnh. Còn vì sao có bản lĩnh thì...
.
Hỏi cũng không ai biết!
.
Nhưng một sinh viên có thể có bạn làm ở quan gia thì chắc chắn là càng có bản lĩnh hơn rồi.
.
Một đám người đang trò chuyện thì ngoài sân đột nhiên có tiếng chó sủa rất gấp gáp.
.
Mọi người nghi hoặc nhìn sang, phát hiện ra có người tới nên con chó vàng trong nhà mới sủa báo động.
.
"Thôn trưởng?" Tứ gia và ông nội cô nàng ngốc đều nhận ra người tới.
.
"Bí thư?"
.
Nhưng không ai nhận ra Trương Bảo, điều này cũng bình thường thôi, vì cán bộ thôn mới là người dân tiếp xúc nhiều nhất hàng ngày.
.
"Có chuyện gì không ạ?" Vì họ tìm đến nhà tứ gia nên ông đương nhiên nghĩ bí thư và thôn trưởng tìm mình.
.
"À, không có chuyện gì quan trọng đâu, chúng tôi đến tìm Tiêu tiên sinh, làm phiền Tiêu tiên sinh một chút." Thôn trưởng dùng giọng phương ngữ địa phương nói với tứ gia.
.
"Tiêu tiên sinh? Ai vậy?" Nhưng rất nhanh, tất cả mọi người đều kịp phản ứng.
.
Họ Tiêu, đây không phải chính là Tiêu Sở Sinh sao?
.
Thế là mọi người đều tò mò, người bạn đó của Tiêu Sở Sinh lợi hại đến thế sao? Ngay cả cán bộ thôn cũng phải đích thân tới tìm?
.
"Tiêu tiên sinh đúng là nhân tài tuổi trẻ tài cao!" Quách thôn trưởng, cũng chính là vị ông chủ khai thác than nọ, rất nhiệt tình tiến lên bắt tay và khen ngợi Tiêu Sở Sinh một câu.
.
Tiêu Sở Sinh đồng thời cũng chào hỏi vị bí thư thôn kia. Họ mời anh: "Tiêu tiên sinh, hay là cùng ra văn phòng đại đội đi, chúng tôi sẽ bày một bàn tiệc."
.
Tiêu Sở Sinh lần này vội vàng từ chối khéo: "Sáng ngày ra thế này thì thôi ạ. Các vị cũng thấy đấy, ở đây đều là người thân, bạn gái tôi vất vả lắm mới được gặp lại mọi người, phải để họ thoải mái ôn chuyện đã."
.
Quách thôn trưởng suy nghĩ một chút, liền hỏi tứ gia xem họ có thể ở lại đây cùng ăn một bữa không.
.
Tứ gia có chút khó xử, vì trong nhà không thể chuẩn bị kịp đồ ăn cho nhiều người như vậy, vốn dĩ cũng không chuẩn bị nhiều, hơn nữa lúc này cơm nước cũng sắp xong xuôi rồi.
.
Quách thôn trưởng ra hiệu chuyện này dễ giải quyết, liền gọi mấy người chạy việc tới: "Đi mua hai bàn đồ ăn đóng gói về đây, rồi mua thêm cả trăm cái bánh nướng nữa."
.
Cảnh tượng lớn như vậy thực sự khiến đám người thân của cô nàng ngốc nhìn đến ngây người. Cái tình huống gì thế này?
.
Trương Bảo cũng rất biết chuyện, đứng ra tự giới thiệu: "Chào các phụ lão hương thân, tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi là phó thư ký Thị ủy của thành phố chúng ta. Mọi người có ý kiến hay kiến nghị gì cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp mọi người thỏa mãn."
.
Tất cả mọi người đều sững sờ. Ai cơ? Phó thư ký Thị ủy?
.
Màn tự giới thiệu này đơn giản là quá dọa người, khiến mọi người đứng hình không nói nên lời.
.
Đến lúc này mà vẫn còn ai không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đúng là chịu rồi.
.
Tất cả mọi người lại một lần nữa đồng loạt nhìn về phía Tiêu Sở Sinh. Cán bộ thôn vô duyên vô cớ chạy tới tìm anh, anh lại còn ngồi xe quan gia mà đến.
.
Nếu nói chuyện này không liên quan đến anh thì có khả năng sao?
.
Nhưng vì có phó thư ký Thị ủy ở đây, dù trong lòng có cả đống nghi vấn, họ cũng không dám hỏi ngay lúc này.
.
Đương nhiên, cái gọi là đưa ra ý kiến gì đó thì không cần thiết, mà thực tế là họ cũng không dám.
.
Huống chi, vị thôn trưởng khóa này thực sự rất tốt, bản thân họ cũng không có ý kiến gì.
.
Tuy nhiên, có vài đề nghị nhỏ thì vẫn có thể. Ví dụ như những điều không tiện nói ra, có thể mượn miệng của tên súc sinh nào đó để nhắc tới.
.
Trên thực tế, đúng như những gì Tiêu Sở Sinh đã chú ý thấy, rất nhiều người trong thôn cũng có cùng ý tưởng như vậy.
.
Con trai của tứ gia, cũng chính là anh họ của cô nàng ngốc, ghé tai nói nhỏ với Tiêu Sở Sinh, nhờ anh hỏi giúp một câu.
.
Tiêu Sở Sinh gật đầu, dùng cách nói cực kỳ uyển chuyển để hỏi Trương Bảo: "Trương tiên sinh, thành phố chúng ta không có những chính sách hỗ trợ kiểu như hệ thống sưởi tập trung cho nông thôn sao ạ?"
.
Trương Bảo đương nhiên không ngốc, biết Tiêu Sở Sinh đang nhắc khéo mình.
.
Ông suy nghĩ một chút: "Tôi nhớ là có, lát nữa tôi sẽ gọi người đi kiểm tra lại xem sao."
.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
