Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 301-400 - Chương 344: Nàng là bà chủ, ta cũng có thể là...

Chương 344: Nàng là bà chủ, ta cũng có thể là...

"Mặc dù em có thể hiểu được anh muốn mua đồ tốt cho em và Sam Sam, nhưng mà... cái này có phải là hơi quá đắt không?"

Lâm Thi nhìn vào bảng giá rồi rơi vào trầm tư. Cô đương nhiên đã nghe danh qua các thương hiệu xa xỉ này và cũng biết giá cả của chúng không hề rẻ, nhưng khi tận mắt nhìn thấy những con số niêm yết, cô vẫn cảm thấy rất không chân thực. Một bộ quần áo... sao có thể bán đến mấy chục ngàn tệ? Nó làm bằng vàng à?

Tiêu Sở Sinh dẫn họ vào là cửa hàng Chanel tại trung tâm thương mại Hằng Long. Thực tế cậu cũng chẳng hiểu gì về mấy thứ này, bởi vốn dĩ trước đây cậu chưa đạt đến trình độ tiêu xài này. Đời này vất vả lắm mới thành "nhà giàu mới nổi", mang Lâm Thi và Sam Sam đến đây cũng chỉ vì muốn đối tốt với họ một chút mà thôi.

"Thực ra em thấy cũng không đẹp lắm." Lâm Thi phát biểu ý kiến. Cô không phải vì muốn tiết kiệm tiền cho tiểu xấu xa mà nói dối lòng, cô thực sự cảm thấy như vậy. Ngay cả "đồ ngốc" Trì Sam Sam - người vốn không có khái niệm về tiền bạc - cũng gật đầu đồng ý.

Tiêu Sở Sinh hiểu hai người này nên biết họ đang nói thật. Thực tế... đừng nói là họ, ngay cả chính cậu cũng nghĩ vậy. Cậu không thể hiểu nổi cái gọi là "thiết kế" của mấy nhãn hàng xa xỉ này. So với cái đẹp dễ nhìn, cậu thấy những thiết kế này giống như cố tình làm cho "khác biệt" hơn là làm cho đẹp, thậm chí nhiều mẫu trông rất khó coi. Cực kỳ giống cách sắp xếp camera thay đổi xoành xoạch của Apple sau này...

"Thật sự không ưng cái nào à?" Tiêu Sở Sinh hỏi lại.

Hai cô gái dứt khoát lắc đầu. Thật sự là không có.

"Được thôi... Vậy chọn cái túi xách đi. Anh thấy cái túi của em có thể thay được rồi. Quần áo ở đây thiết kế chẳng ra sao, nhưng túi xách nhìn cũng tạm ổn."

Nghe những lời nhận xét "thẳng như ruột ngựa" của Tiêu Sở Sinh, nhân viên bán hàng đang tiếp đón họ mặt mày đã sắp không nhịn nổi nữa. Khổ nỗi những cửa hàng này đều có quy trình đào tạo nhân viên chuyên nghiệp, ít nhất trên mặt không được biểu lộ sự khó chịu với khách. Còn trong lòng nghĩ gì thì chỉ họ mới biết. Thấy Tiêu Sở Sinh quá trẻ, lại không mặc đồ hiệu trên người, họ thầm khinh thị, nghĩ rằng đây chắc là đám sinh viên chỉ đến xem chứ không mua. Điểm này lộ rõ qua việc họ chẳng thèm chủ động giới thiệu sản phẩm.

Nếu khách đến là những phu nhân tầm ba bốn mươi tuổi, đám nhân viên này đã sớm đon đả chạy tới giới thiệu những mẫu đắt nhất rồi.

Tiêu Sở Sinh tuy không rành đồ hiệu nhưng cũng nghe qua về chúng. Thực tế, trong văn hóa của phần lớn các doanh nghiệp xa xỉ đều có gen kỳ thị người Hoa, thầm mắng người mình nhưng lại vẫn kiếm tiền từ túi người mình. Khốn nỗi tâm lý sính ngoại thời này vẫn rất nặng nề, nhiều người vẫn cứ đâm đầu vào.

Lâm Thi và Sam Sam đi chọn túi, Tiêu Sở Sinh và cô em họ Hữu Dung vẫn đứng bên khu quần áo. Cậu thực sự tò mò, chẳng lẽ tất cả đều xấu thế sao? Không có cái nào nhìn ổn ổn à?

Ấy thế mà cậu lại tìm được hai món không tệ. Một cái là mẫu chủ đạo của năm nay - áo dệt kim hở cổ, cái còn lại là áo khoác phong cách "Tiểu Hương Phong" (Chanel style).

"Hai cái này nhìn cũng được đấy chứ, chỉ là hơi đắt." Hữu Dung sờ cằm nhận xét.

"Cũng thường thôi, so với mấy bộ mấy chục ngàn mà xấu đau đớn lúc nãy thì hai cái này cộng lại chưa đến mười ngàn."

"À... hình như cũng đúng."

Cùng lúc đó, Lâm Thi và Sam Sam đã chọn xong túi xách đi tới. Tiêu Sở Sinh nhận lấy xem thử, là một chiếc túi màu đen, chất liệu da bò, kiểu dáng cổ điển, khá bền mắt và tinh tế. Cậu tò mò hỏi: "Cái này bao nhiêu tiền?"

"Một vạn bảy ngàn sáu trăm tệ." Lâm Thi đọc giá mà tim vẫn hơi đập nhanh. Trong tiệm này, cái túi này đã thuộc hàng... khá rẻ rồi.

Tiêu Sở Sinh nghe xong cũng sững sờ một chút. Không phải cậu thấy họ cướp tiền, vì mấy cái thương hiệu này cướp tiền khách quen rồi. Mà cậu ngạc nhiên là... rẻ vậy sao? Tuy cậu không hiểu rõ giá đồ phụ nữ, nhưng cậu biết cái giá này trong thế giới túi hiệu thực sự không đắt! Đời trước cậu thấy mấy nhân viên nữ của mình còn đeo túi mấy chục ngàn cơ mà. Chỉ là cậu không rõ lắm vào năm 2007, mức giá này thuộc cấp bậc nào.

"Em không phải vì muốn tiết kiệm tiền cho anh nên mới chọn cái này đấy chứ?" Cậu nghi ngờ nhìn Lâm Thi.

Lâm Thi vội xua tay: "Có ý đó, nhưng em thực sự thích thiết kế này, nó tinh xảo, không quá phô trương. Mấy cái kia loè loẹt quá."

Nhân viên bán hàng lúc này mới đúng lúc bước tới giải thích: "Thưa anh, đây là mẫu Chanel 2.55 kinh điển, là một dòng bán cực chạy của hãng."

Tiêu Sở Sinh nửa hiểu nửa không: "Mà 2.55 nghĩa là gì?"

"Dạ, 2.55 là chỉ thời điểm nó ra mắt vào tháng 2 năm 1955 ạ. Tuy cách đặt tên rất ngẫu nhiên nhưng chính vì thế nó mới chứng minh được sự vĩ đại của mình, cái tên không thể ngăn nó trở thành một huyền thoại."

Tiêu Sở Sinh chậc chậc hai tiếng: "Nghe cũng có lý đấy."

Lúc này thái độ của nhân viên bán hàng đã quay ngoắt 180 độ. Qua quan sát, cô ta nhận ra bốn vị khách này tuy trẻ và không hiểu đồ hiệu, nhưng họ thực sự xuống tiền! Nói không chừng cậu nam sinh này là thiếu gia nhà giàu nào đó đang dắt mấy cô bạn gái sinh viên đi mua sắm, phải chăm sóc cho kỹ!

Thế là hai chiếc túi xách được chốt, Lâm Thi một cái, Sam Sam một cái, xử lý công bằng là điều tiên quyết. Thực ra Sam Sam không có thói quen dùng túi xách, nhưng có câu nói: Nàng có thể không cần, nhưng anh không thể không tặng. Đó là biểu hiện của việc toàn tâm toàn ý đối tốt với một người.

À không đúng, đây là toàn tâm toàn ý đối tốt với hai người... thật là trừu tượng.

Cô em họ Hữu Dung nhìn hai bà chị dâu cầm túi đẹp, tội nghiệp lôi kéo tay áo Tiêu Sở Sinh.

"Gì đấy?"

Hữu Dung nháy đôi mắt trong trẻo mà ngu ngơ: "Không có phần của em à?"

"Em mới sinh viên năm nhất thì dùng đồ hiệu làm gì?"

"Chị dâu Sam cũng là sinh viên năm nhất mà..."

"Nhưng nàng là bà chủ."

Hữu Dung lầm bầm: "Ta cũng có thể là..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!