Chương 837: Thì ra là anh nhận nhầm người?
"Năm nay thấy tình hình tuyết rơi thế này, dượng với dì bàn bạc với bố mẹ con là năm sau mới đi lại, sau đó quyết định hôm nay thống nhất qua nhà con luôn." Đại di phu giải thích.
.
Tiêu Sở Sinh khẽ giật mình: "Hôm nay, thống nhất ạ? Thế thì hôm nay không ít người tới đâu nhỉ?"
.
"Thực ra chỉ có mấy người tụi dượng thôi, thời tiết này tệ quá. Bất quá anh họ Ông Hạo Nhiên của con muốn nói với con chuyện vườn trà nên cũng đi theo luôn."
.
... Thật sự cạn lời.
.
Cái này có chút làm ảnh hưởng tâm trạng, bởi vì anh không ngờ tới hôm nay lại có nhiều người cùng nhau kéo đến nhà mình như vậy.
.
Anh họ Ông Hạo Nhiên lúc này cũng tiến tới, còn chuyên môn mang theo ít trà cho tên súc sinh nào đó, là trà Long Tỉnh đỉnh cấp, trong đó có một phần là loại Cửu Khúc Hồng Mai mà anh từng nhắc tới.
.
Thứ này là do anh họ tự tay thử chế tác, vì Tiêu Sở Sinh từng nói phải dùng Long Tỉnh làm cửa ngõ văn hóa trà, nên các loại trà liên quan đều phải làm thử.
.
Anh họ dù nghe nói Long Tỉnh làm được hồng trà, nhưng bản thân chưa uống bao giờ, dứt khoát lấy số trà vụ mùa thu cuối năm 2007 có phẩm tướng không quá tốt ra để thử nghiệm đủ loại. Coi như là một cuộc thí nghiệm.
.
Bản thân anh cũng khá kinh ngạc và hiếu kỳ, liền nhanh chóng pha một bình, tinh tế thưởng thức.
.
"Ừm... mùi thơm này hơi đặc biệt, rất khó quên." Tiêu Sở Sinh nhấp một ngụm rồi nhận xét.
.
Ông Hạo Nhiên gật đầu: "Đúng vậy, rất đặc biệt, có lẽ hơi nhạt một chút vì là trà vụ thu, lại thêm anh chưa có kinh nghiệm. Nhưng có thể xác định, gia công số lượng lớn để thương mại hóa là hoàn toàn khả thi."
.
Về phần vườn trà, hiện tại đã sẵn sàng, chỉ chờ năm sau khởi công. Tiêu Sở Sinh giao toàn quyền phụ trách cho anh họ: "Đến lúc đó có lẽ em không có thời gian qua đó thường xuyên, nhưng em sẽ phái người đến định kỳ."
.
Năm 2008 anh đã lên kế hoạch mở rộng quy mô, nên đây là cơ hội rất tốt, mượn danh tiếng Long Tỉnh để gõ cửa thị trường lớn hơn, cái này gọi là quân tiên phong.
.
Hai người đang trò chuyện hăng hái thì chị họ Tô Mai cũng tò mò ghé sát lại: "Sở Sinh, năm nay định làm trà sữa Long Tỉnh thật à? Chi phí có hơi cao quá không?"
.
"Cũng ổn chị ạ, loại kinh doanh này khó nhất là tạo tiếng vang, chi phí ngược lại không phải vấn đề. Chỉ cần bán được hàng thì không lo lỗ, sợ nhất là không ai mua thôi."
.
"Thế thì chắc không cần lo đâu." Tô Mai cảm khái: "Mấy đứa có khi không biết, người trẻ bây giờ dễ bị 'lùa' lắm, đồ càng lạ họ càng thích mua, khéo em bán một ly đắt lòi họ lại càng kéo đến đông ấy chứ."
.
... Thật sự cạn lời.
.
Anh hỏi một câu mà chị ấy không đáp, vì anh thừa hiểu, đây chính là đánh vào tâm lý hiếu kỳ. Hai cửa hàng trà sữa của anh khéo sắp thành địa điểm "sống ảo" thời cổ đại mất...
.
Thực tế hôm nay chỉ có nhà dượng và nhà chú hai đến, nhưng nhà lão Tiêu vẫn quá nhỏ, khiến việc đi lại cũng thấy khó khăn.
.
Người cầm muôi hôm nay là lão Tiêu – vốn xuất thân mở nhà hàng, nên về hương vị thì không thể chê vào đâu được. Dẫu sao lão Tiêu cũng phải dựa vào tay nghề nấu nướng để móc tiền từ túi khách, nếu nấu dở thì còn nói chuyện gì nữa.
.
Trên bàn cơm, mấy gia đình bàn bạc xem khi nào thì đi thăm nhà ông bà ngoại. Tuyết tai đúng là làm rối loạn hết nhịp sống. Cuối cùng họ thống nhất là sau rằm tháng Giêng, vì mấy ngày tới khi vào guồng công việc, cả ba nhà muốn tụ họp lại càng khó hơn.
.
Gia đình chú hai vốn ít liên lạc với hai nhà dượng của tên súc sinh nào đó, chỉ tình cờ gặp vài lần nên hôm nay họ tỏ ra khá câu nệ. Nhất là cô em họ Hữu Dung, cứ như một người vô hình, không dám ho he tiếng nào.
.
Dù cô nàng đã cố gắng để mất đi cảm giác tồn tại, nhưng thực tế vẫn nhận được tiền mừng tuổi, mà còn là rất nhiều phần! Nhà Tô Mai cho cô em họ hai phần, trong đó một phần là do chị họ Tô Mai tự bỏ tiền túi, vì năm 2007 chị ấy đi theo tên súc sinh nào đó kiếm được quá nhiều tiền.
.
Không chỉ cô em họ, cả "ông chủ" Tiêu Sở Sinh cũng được nhồi bao lì xì, sau đó đến lượt cô nàng ngốc và Lâm Thi cũng đều có phần.
.
Đây chính là cái màn kịch không thể thiếu ngày Tết: miệng thì nói "thôi thôi không lấy đâu", nhưng túi áo lại cực kỳ thành thật, kiểu "muốn khước từ nhưng lại giả vờ mời chào" cực kỳ căng thẳng! Ừm, cái tay của chúng ta nó có ý nghĩ riêng, luôn vô thức mở túi áo ra, miệng nói không cần nhưng tiền cuối cùng vẫn rơi vào túi mà chẳng màng quá trình.
.
Cô nàng ngốc và Lâm Thi thì sớm đã nhận được tiền mừng tuổi từ bà Sở Tình – kiểu mẹ chồng cho con dâu ấy, còn anh thì chẳng được sợi lông nào!
.
Sau bữa cơm, mọi người chia thành từng nhóm nhỏ để nói chuyện riêng, dẫu sao mỗi người đều có công việc của mình. Đang lúc mọi người chuyện trò vui vẻ thì chuông cửa vang lên.
.
Cả đám dừng cuộc thảo luận, lão Tiêu đứng dậy cười nói: "Chắc là hàng xóm xung quanh thôi, mấy ngày nay người ta qua chơi suốt, để tôi xem nào."
.
"Lão Lý à." Người đến là chú Lý ở tầng trên cùng cậu con trai.
.
Nhìn thấy họ, anh mới nhớ ra trước đó từng gặp hai cha con này, hình như họ có nhắc tới chuyện muốn xem mắt chị họ Tô Mai? Anh sực nhớ là mình đã hẹn họ vào hôm nay.
.
"Mai?" Lão Tiêu gọi với vào trong phòng.
.
"Dạ? Dượng gọi con ạ?"
.
"Con xuống đây chút, là thế này, con trai nhà lão Lý trước đây từng gặp con, cứ nhất quyết muốn xem mắt con, con xem có ý định tìm hiểu không, có thì làm quen, không thì thôi."
.
Đầu óc Tô Mai ong ong, hoàn toàn không ngờ đi chúc Tết mà lại rơi vào vòng xoáy xem mắt. Nhưng vì phép lịch sự, chị quyết định ra ngó thử xem sao, biết đâu lại gặp anh chàng đẹp trai.
.
Nhưng khi vừa bước ra cửa nhìn người tới, chị lập tức thấy thất vọng. Đẹp trai thì chắc chắn là không rồi, chỉ có thể nói là tạm được, ít nhất Tô Mai thấy mình không hề rung động. Hơn nữa... anh chàng này có vẻ hơi ngơ, không biết có phải chưa gặp mỹ nữ bao giờ không mà cứ đờ người ra nhìn chị, đến cả câu chào cũng quên mất.
.
Tô Mai tự nhận mình cũng xinh đẹp, nhưng chưa đến mức khiến người ta thành ra cái dạng này chứ? Hừ, nếu anh ta gặp Lâm Thi hay cô nàng ngốc thì chắc là cả ngày cũng không tỉnh táo lại được mất?
.
Tô Mai nghĩ vậy, đâu biết rằng cậu con trai nhà chú Lý ngẩn ngơ không phải vì chị... Nói chính xác hơn là sau khi nhìn thấy Tô Mai, anh ta phát hiện người mình muốn tìm không phải là Tô Mai!
.
Cái này thật sự quá xấu hổ. Anh ta há hốc miệng, muốn nói là mình tìm nhầm người, nhưng nói thế thì có vẻ cực kỳ mạo phạm.
.
Chú Lý thẳng tay đét cho con trai một phát: "Thằng nhỏ ngốc này còn chờ gì nữa? Nói chuyện đi chứ."
.
"Con..."
.
Tô Mai thấy vậy, đành phải cứng rắn lên tiếng: "Cái đó... thực ra hiện tại em chưa có dự định yêu đương, sự nghiệp đang lúc thăng tiến, xem mắt cũng tốn sức lắm, nên thôi vậy ạ..."
.
Dứt lời, chị họ định chuồn lẹ vào phòng. Chỉ là vừa quay đầu, chị đã nghe thấy cậu con trai nhà chú Lý nói với bố:
.
"Bố, người hôm đó con nhìn thấy không phải chị này."
.
"Hả? Không phải sao?"
.
"Lão Tiêu, Sở Sinh chỉ có một người chị họ này thôi à?" Chú Lý quay sang hỏi lão Tiêu.
.
Lúc này lão Tiêu cũng ngớ người. Gì vậy? Thì ra là anh nhận nhầm người à?
.
Chị họ Tô Mai thì bực bội vô cùng, hóa ra nãy giờ anh tìm người khác chứ không phải tôi?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
