Chương 530: Mười năm
Tiểu nương bì mím chặt bờ môi không nói lời nào, hiển nhiên là hiểu được ý tứ của Tiêu Sở Sinh.
Nhưng Tiêu Sở Sinh vẫn quyết định đem tất cả mọi chuyện nói cho thật minh bạch: "Đã làm sai chuyện, em có thể sẽ bị tất cả mọi người coi thường và ghét bỏ. Loại quan hệ này còn khó xử lý hơn nhiều so với quan hệ giữa chị dâu Thi và chị dâu Sam của em."
Tiểu nương bì vẫn im lặng, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn rất quật cường, đúng kiểu bướng bỉnh khó bảo. Cuối cùng, Tiêu Sở Sinh thở dài: "Em chưa từng nghĩ xem bố mẹ em sẽ thế nào sao?"
Ai ngờ tiểu nương bì lắc đầu rất dứt khoát: "Em có phải con trai đâu, em chẳng cần phải cân nhắc chuyện nối dõi tông đường. Em chỉ cần cố gắng nghĩ cách phụng dưỡng tuổi già cho họ là tốt rồi mà."
"..."
Thật sự cạn lời. Tiêu Sở Sinh há hốc mồm, định nói gì đó nhưng lại thôi. Anh nghẹn họng không phản bác được, vì suy cho cùng, đó đúng là sự thật.
"Khụ... được thôi, tạm thời không nói chuyện này."
Trong tình thế bất lực, Tiêu Sở Sinh đành lặng lẽ nhảy qua đề tài đó, hỏi ngược lại cô: "Bây giờ em vừa mới trưởng thành, không nghĩ tới có lẽ những gì em đang nghĩ hiện tại chỉ là... một loại xúc động tình cảm ngây ngô sao? Có lẽ vài năm nữa em sẽ thấy mình bây giờ thật trẻ con, hoặc là gặp được người rất phù hợp với mình thì sao? Lúc đó em hối hận thì phải làm thế nào?
Em phải biết có những sai lầm một khi đã phạm phải, coi như không còn đường quay lại đâu."
Tiêu Sở Sinh không dùng văn mẫu kinh điển "em sẽ gặp người tốt hơn", mà dùng cụm từ "người rất phù hợp", bởi vì anh có tự biết mình... Mang theo "đáp án chuẩn" của tương lai để chinh chiến ở thời đại này, muốn vượt qua anh? Xác suất này khó đến mức chẳng ai dám nghĩ tới. Ít nhất là trong số những người cùng lứa, điều này gần như không thể xảy ra.
Tiểu nương bì rủ mắt xuống, nhất thời không biết phản bác lại lời Tiêu Sở Sinh thế nào. Chính cô cũng không có lòng tự tin đó, vì tương lai vốn là thứ rất khó xác định.
"Em không biết." Cô nàng nhỏ lí nhí nói: "Nhưng sao anh dám chắc sau này em nhất định sẽ hối hận?"
"Anh cũng không dám chắc." Tiêu Sở Sinh thoải mái thừa nhận.
Với anh, đời này giống như được tặng không, nên nhiều thứ anh đã nhìn thoáng hơn rất nhiều. Nhưng "nhìn thoáng" là đối với cá nhân anh. Lâm Thi và cô nàng ngốc Sam Sam thì khác, họ vốn là những người không còn vướng bận gì trên đời này. Sự xuất hiện của anh, dù ba người họ có sống "vô đạo đức" thế nào, dù có đóng cửa bảo nhau sống ra sao, cũng chẳng ai có thể chi phối hay can thiệp vào họ. Hơn nữa, đời này Tiêu Sở Sinh tuyệt đối không thiếu tiền, đó chính là điểm tựa vững chắc nhất.
Nhưng tiểu nương bì thì khác, cô có gia đình, có một tương lai vô định. Tiêu Sở Sinh không thể tùy tiện đem cách sống tùy hứng của mình đời này áp đặt lên người cô, cho nên anh mới định ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với cô một lần.
Vả lại... Thực ra Tiêu Sở Sinh cũng muốn xác nhận một chuyện. Đời trước tiểu nương bì và anh không có nhiều tiếp xúc, vậy... tại sao cô vẫn lẻ bóng một mình đến tận năm ba mươi tuổi? Anh mơ hồ có một cảm giác, nhưng không chắc chắn, nên cần chút thời gian để kiểm chứng. Đương nhiên, đây là một loại kiểm chứng hai chiều.
"Cái thứ tình cảm này, đúng là khó chiều thật." Tiêu Sở Sinh lầm bầm một câu.
Ngay sau đó, anh xoa xoa đầu tiểu nương bì. Trên đầu cô vẫn còn cục sưng do anh đánh lúc nãy, trông khá rõ ràng. Tiểu nương bì dùng ánh mắt u oán lườm anh, rõ ràng là vẫn bất mãn chuyện bị ăn đòn.
"Chúng ta lập một giao kèo đi." Tiêu Sở Sinh lên tiếng.
Tiểu nương bì chớp mắt: "Giao kèo?"
"Ừ, hẹn ước mười năm." Trong đầu Tiêu Sở Sinh hiện lên dáng vẻ của tiểu nương bì năm ba mươi tuổi ở kiếp trước, cảm thấy cứ như một giấc mộng vậy.
"Năm nay em mười tám tuổi, em biết làm sai chuyện là phải trả giá đắt." Tiêu Sở Sinh lặp lại câu nói này, nhưng lần này anh thay đổi cách nói một chút: "Nhưng nếu đã là cái giá phải trả, tự nhiên em cũng có thể chọn đổi sang một phương thức khác để thanh toán."
"Thanh toán thế nào?" Tiểu nương bì nghiêm túc nhìn chằm chằm Tiêu Sở Sinh, vội vàng hỏi.
"Thời gian. Hãy để thời gian chứng minh tất cả. Đã là chính em cũng không biết mình có hối hận hay không, vậy thì hãy dùng mười năm để kiểm chứng suy nghĩ của mình." Tiêu Sở Sinh híp mắt lại: "Làm sai chuyện, phải trả giá bằng mười năm thanh xuân rực rỡ nhất của người phụ nữ, không quá đáng chứ?"
Tiểu nương bì ngẩn cả người. Cô cắn môi, nội tâm dường như đang đấu tranh dữ dội. Mười năm, nói ngắn không ngắn, mà dài cũng chẳng tính là bao.
Tiêu Sở Sinh cố ý nói mười năm, thực chất là một con số thốt ra có chủ đích, bởi vì kiếp trước tiểu nương bì hơn ba mươi tuổi vẫn cô đơn lẻ bóng. Anh đang tự hỏi, nếu trong mười năm này, quỹ đạo cuộc đời cô thay đổi, đứng trước những cám dỗ phồn hoa của thế gian, liệu cô nàng nhỏ này có còn giữ vững được sơ tâm hay không. Đồng thời, đây cũng là cách để anh kiểm chứng xem cả hai kiếp, liệu có phải cô vẫn luôn "độc thân" vì cùng một lý do hay không.
Tiêu Sở Sinh thầm nhủ: Mình đúng là không phải loại người tử tế gì mà... Bởi vì anh chợt nghĩ, nếu tiểu nương bì ở cả hai kiếp đều giống nhau, chẳng phải anh đã hại người ta cả hai đời sao? Nghĩ đến thôi đã thấy đau lòng, nhưng lại chẳng có cách nào khác.
Sau một hồi im lặng, tiểu nương bì khẽ gật đầu. Ít nhất là theo suy nghĩ hiện tại của cô, cô dường như không có ý định thay đổi.
Tiêu Sở Sinh thấy cô đồng ý liền nói: "Nói là mười năm, thực ra cũng không nhất thiết phải đúng mười năm. Đây chỉ là một con số ước lệ, mục đích là để em tự nhìn thẳng vào chính mình."
Tiểu nương bì bỗng nhiên nghiêng đầu, giọng điệu nghiêm túc hỏi một câu đâm trúng tim đen: "Anh chỉ bảo em nhìn thẳng vào mình, còn vẽ ra cho em một cái 'bánh vẽ' mười năm, vậy còn anh? Mười năm sau anh có thể nhìn thẳng vào chính mình không?"
"?"
Tiêu Sở Sinh không ngờ quả báo (boomerang) lại đến nhanh như vậy... Chỉ có thể nói không hổ là tiểu nương bì!
Anh đành ho khan một tiếng, giải thích: "Thực ra... bản thân anh cũng chẳng có gánh nặng tâm lý gì."
Đây là lời nói thật. Đời này Tiêu Sở Sinh thuộc kiểu chẳng sợ trời chẳng sợ đất, anh không việc gì phải làm khổ chính mình. Ngược lại, đối mặt với những lời nói không kiêng nể của tiểu nương bì bao nhiêu lần qua, anh vẫn giữ vững ý chí, phần lớn là vì trước đây anh luôn coi cô là đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Nhưng hôm nay thì khác, Lâm Thi bất ngờ đâm thủng tầng giấy cửa này, khiến anh nhận ra có lẽ có thứ gì đó mà cả hai kiếp anh đều đã vô tình bỏ qua. Điều này rất quan trọng.
Nhận được câu trả lời mong muốn, tiểu nương bì mím môi, để lộ một nụ cười thanh thản rồi nhỏ giọng tự nhủ: "Vậy thì tốt rồi..."
Thế nhưng cô dường như không muốn dễ dàng tha cho Tiêu Sở Sinh như vậy, liền đưa tay về phía anh.
"Làm gì thế?" Tiêu Sở Sinh có chút cảnh giác.
Tiểu nương bì cười gian xảo: "Em buồn ngủ rồi, anh ôm em một cái được không?"
Tiêu Sở Sinh nhíu mày: "Cái này... không tốt lắm đâu?"
"Có gì to tát đâu chứ, ôm một cái cũng có chết ai đâu. Vả lại anh cũng lâu rồi không ôm em mà."
Tiêu Sở Sinh gãi đầu: "Có sao? Sao anh nhớ cách đây không lâu anh mới dùng chiêu 'ôm ám sát' với em mà?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
h mới bt à main:))