Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 701-800 - Chương 715: Không so được với một sợi lông của ông chủ chó

Chương 715: Không so được với một sợi lông của ông chủ chó

Đây chính là sự khác biệt giữa ngôn ngữ và chữ viết. Cùng một phát âm nhưng trong đầu hai người lại là hai ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Nhưng ngẫm lại thì chúng vẫn có sợi dây liên kết, bởi cội nguồn của việc "tăng giá trị" bản thân cô nàng kính cận chính là thăng chức.

Thế nên, xét một cách công bằng thì cả hai đều chẳng nói sai chỗ nào.

Tiêu Sở Sinh cười nhẹ nhàng bảo: "Tăng giá trị chứ sao. Cậu xem, cậu sắp thành trợ lý hành chính kiêm chủ quản bộ phận của 'Sam Sam Đến Ăn' rồi. Nếu lúc này mà bị gã nào đó cưa đổ, chẳng phải là làm lợi cho họ sao? Cậu thử nghĩ xem, với giá trị bản thân sau này, phải là người có thân phận thế nào mới xứng với cậu?"

Chu Văn lúc này đã hiểu ý, thầm nghĩ gã chủ quán chó này chỉ giỏi vẽ vời, nhưng trong lòng cũng có chút kiêu hãnh. Con người ta thường khó lòng chấp nhận những gì kém cỏi hơn mình, trừ khi khoảng cách đó là không thể san lấp.

Nhờ mấy câu khích tướng của Tiêu Sở Sinh, ý định không muốn yêu đương của Chu Văn càng thêm kiên định. Thực ra, mỗi khi có ai theo đuổi, cậu đều vô thức đem họ ra so sánh với gã chủ quán này.

Khốn nỗi, cái gã chủ quán này nếu xét riêng lẻ từng tiêu chuẩn như chiều cao hay độ đẹp trai thì cũng không phải là quá xuất sắc. So với mấy nam sinh chỉ có mỗi cái mã đẹp hoặc mỗi cái chiều cao trong trường thì anh vẫn còn thua một bậc. Thế nhưng khi tất cả những yếu tố đó cộng dồn lại, cộng thêm khí chất của một người trẻ tuổi tài cao... chiến lực của anh bỗng chốc trở nên vô đối! Những kẻ theo đuổi kia, dù có gộp lại hết cũng chẳng bằng một sợi lông của anh.

Sự chênh lệch quá lớn này khiến Chu Văn cảm thấy mình không thể để mắt tới ai khác được nữa. Chiến lực chênh lệch đến mức tuyệt vọng thế này thì đánh đấm gì nữa?

Tiêu Sở Sinh nói vậy cũng là muốn tốt cho Chu Văn, mong cậu đừng quá sớm rơi vào lưới tình, vì những ngày tháng rực rỡ nhất của cậu vẫn còn ở phía sau. Anh muốn cậu tránh bị mấy gã "tra nam" đào mỏ lợi dụng, kẻo sau này lại hối hận không kịp.

Sau khi để lại câu nói đầy ẩn ý, Tiêu Sở Sinh bước sang chỗ Lâm Thi. Anh chú ý thấy Tô Vũ Hà đang hào hứng kể cho nhóm Giang Uyển nghe về màn kịch với Trương Tích Hoa ở trường lúc nãy. Hóa ra là do Giang Uyển đùa hỏi Tô Vũ Hà rằng một đại mỹ nhân như chị sao lại không có ai hẹn hò trong đêm nay.

Tô Vũ Hà khẳng định là có: "Nhưng trải nghiệm tệ quá." Sau đó chị kể lại toàn bộ sự việc khiến cả nhóm ngẩn người.

"Hóa ra nhân phẩm của giảng viên đại học cũng có lúc tệ đến thế sao?" Giang Uyển và các bạn kinh ngạc hỏi.

"Tất nhiên rồi." Tiêu Sở Sinh xen vào: "Ở cấp trung học, giáo viên đối mặt với học sinh vị thành niên, nếu làm gì quá giới hạn thì đó là hành vi đồi bại bị pháp luật nghiêm trị. Nhưng ở đại học, tất cả đều là người trưởng thành, phải tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình, thế là đủ loại ngưu quỷ xà thần đều lộ diện."

Mọi người nghe vậy đều vỡ lẽ. Hóa ra cái "kính lọc" tôn nghiêm dành cho giảng viên đại học bấy lâu nay của họ vẫn còn quá dày.

Lúc này, Chu Văn mang trà sữa tới cho mọi người. Trương Dao ngạc nhiên vì họ chưa gọi đồ, Tiêu Sở Sinh liền giải thích: "Tôi mời. Các cậu đã giúp tôi chuyển táo, lại còn tặng táo cho tôi nữa. Quên mất hôm nay là đêm Giáng sinh nên không kịp chuẩn bị quà, thôi thì mời mọi người uống trà sữa vậy."

Chu Văn lầm bầm: "Chủ quán chó, tôi cảm ơn cậu nhé. Thế là cậu lấy táo người ta tặng để tặng lại cho chúng tôi chứ gì?"

Dù Chu Văn hay cà khịa nhưng mọi người đều vui vẻ nhận tình cảm này. Chu Văn vẫn không quên hỏi han chuyện của Tô Vũ Hà: "Vậy chị Tô, chị không có người theo đuổi nào cùng trang lứa sao? Chị cũng sắp băm đến nơi rồi còn gì."

Tô Vũ Hà thành thật đáp: "Cũng có vài người bạn cũ hẹn hò, nhưng thực sự là... không có cảm giác. Tần số không chạm nhau được."

"A... em hiểu rồi!" Chu Văn cười xấu xa: "Vậy chị thuộc phái cảm tính, oa, đậm chất phụ nữ nha."

Tô Vũ Hà hơi đỏ mặt. Chị luôn tin vào "mệnh trung chú định", rằng rồi sẽ đến lúc gặp được người thực sự phù hợp về mọi mặt.

Ngồi chơi một lát, Tiêu Sở Sinh thấy thời gian không còn sớm. Lúc nãy anh đã hẹn với cô nàng ngốc đi mua quần áo ấm và dạo phố. Dù anh không mặn mà với tết Tây, nhưng phải thừa nhận đêm nay Thượng Hải rất lung linh, các thương hiệu đều tung ra các đợt khuyến mãi lớn.

"Được rồi, chúng tôi đi trước đây, các cậu cứ ngồi chơi nhé." Tiêu Sở Sinh xoa đầu cô nàng ngốc, ra hiệu đi về.

Sam Sam "Ngang" một tiếng, đứng dậy rồi vô thức nhìn về phía Lâm Thi. Lâm Thi ho nhẹ: "Vừa vặn em cũng có việc, vậy em cũng đi đây, mọi người cứ ngồi đi."

Tất cả mọi người trong quán nhìn Tiêu Sở Sinh, Sam Sam và Lâm Thi cùng nhau bước ra cửa. Dù trong lòng ai cũng có một suy đoán táo bạo về mối quan hệ của ba người, nhưng không ai dám nói ra. Một sự im lặng đầy ăn ý.

Ra đến ngoài tiệm, Lâm Thi cưng chiều xoa đầu cô nàng ngốc: "Hai người thật là..."

Hiện tại mối quan hệ của ba người gần như đã ngả bài. Đây chính là cách Tiêu Sở Sinh "huấn luyện" cho những người xung quanh quen dần với sự hiện diện của hai cô vợ.

Ngay khi Tiêu Sở Sinh định nói điều gì đó, một tiếng gọi bất thình lình vang lên từ phía sau:

"Chị?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!