Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 601-700 - Chương 614: Chồng ơi, anh đang nói gì thế, em hơi ngốc thật mà, thề đấy!

Chương 614: Chồng ơi, anh đang nói gì thế, em hơi ngốc thật mà, thề đấy!

Tiết học kết thúc, Sở Sinh cùng Lão Sở và Giáo sư Trương bước ra khỏi lớp. Giáo sư Trương và Lão Sở có vẻ khá hợp cạ, họ mải mê bàn luận về những chuyện ở Ma Đô và Hàng Châu.

Tên tiểu xấu xa đứng bên cạnh nghe lỏm mới biết, hóa ra Giáo sư Trương cũng là người Hàng Châu, hai người lại còn là đồng hương cơ đấy?

Lúc này, cô nàng ngốc Sam Sam đang bị mấy nữ sinh vây quanh hỏi đủ thứ chuyện. Có những câu hỏi khi có giáo sư và nam sinh ở đó thì không tiện nói, nhưng khi chỉ có hội chị em với nhau thì lại là chuyện khác.

Mãi một lúc sau, Sam Sam mới thoát ra được, cô "tạch tạch tạch" chạy lại rồi lao thẳng vào lòng tên tiểu xấu xa.

"Gã xấu xa ơi, làm em sợ chết khiếp..." Gã này cứ như đang nũng nịu, khiến Sở Sinh dở khóc dở cười.

Cái kiểu phát ngôn "sợ đám đông" này là sao đây? Diễn đến mức này thì cái ngưỡng cửa của hội "ngại giao tiếp" (social phobia) có phải là hơi quá cao rồi không?

"Nãy em biểu diễn có giống không nè?" Cô nàng cứ như đứa trẻ tiểu học vừa đạt điểm mười, rối rít đòi Sở Sinh khen ngợi công lao.

Chuyện này càng làm Sở Sinh không nhịn được cười, anh đành xoa xoa mái tóc của gã, cảm giác hệt như đang dỗ dành con nít... Tên tiểu xấu xa nghi ngờ rằng gã này từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của cha mẹ, nên giờ mới trút hết "nhu cầu" đó lên anh và Lâm Thi.

"Được rồi, em diễn quá tốt, gọi là hoàn hảo luôn! Thuộc lòng không sót chữ nào mới kinh chứ." Anh nhịn không được mà cà khịa: "Mà này, nãy em đứng trên đó là đang trả bài đấy à? Chẳng có tí cảm xúc nào hết vậy!"

"Ơ? Nhưng là anh dạy em mà, em nói không sai một chữ luôn đấy." Cô nàng ngốc chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy không phục.

"?"

Sở Sinh càng cảm thấy gã này giống học sinh tiểu học đang đợi khen sau khi học thuộc lòng xong.

Giáo sư Trương đứng bên cạnh nhìn đôi trẻ cứ thản nhiên trò chuyện bằng thứ "mật mã" mà ông nghe không hiểu lắm – không, cũng không hẳn là không hiểu. Dường như ông vừa nghe thấy điều gì đó chấn động...

Ví dụ như... "biểu diễn"? Những gì Trì Sam Sam vừa nói trên bục giảng là bản thảo do Sở Sinh chuẩn bị trước? Rồi Trì Sam Sam học thuộc lòng không sót một chữ, rồi lên đó trả lời tỉnh bơ như thật?

Bất thường, quá mức bất thường!

Dù là người ngoài cuộc, Giáo sư Trương lúc này cũng đã lờ mờ nhận ra vấn đề. Hèn gì Tô Vũ Hà lại hết lời ca ngợi Sở Sinh như vậy! Sam Trà trên danh nghĩa là của Trì Sam Sam, nhưng kẻ đứng sau điều khiển thực sự chính là cái cậu Sở Sinh này...

Gã này xoay tất cả mọi người như chong chóng. Thiên hạ cứ tưởng gã ăn cơm mềm, nhưng thực ra gã mới là nhân vật "khủng" nhất ở đây.

Giáo sư Trương cũng đã hiểu tại sao Sở Sinh lại có thể cứng rắn như vậy, còn cha cậu ta thì đầy tự tin. Người ta thực sự có tư cách mà!

"Sam Trà... thực chất là của em đúng không?" Giáo sư Trương không kìm được mà chủ động hỏi Sở Sinh. Dù đã đoán được đáp án, ông vẫn muốn xác nhận một chút.

Tên tiểu xấu xa khẽ nhướng mi, hờ hững đáp: "Sam Trà thực sự là của cô ấy, vì chúng em là người một nhà, vốn dĩ là em mở cho cô ấy mà."

Lời nói ngắn gọn súc tích, vừa giải thích được nguồn gốc của thương hiệu, vừa khẳng định chắc nịch mối quan hệ giữa anh và Trì Sam Sam. Giáo sư Trương cảm thấy chấn động thực sự, nhất là câu "người một nhà". Một thương hiệu tầm cỡ thế này, bảo tặng là tặng luôn sao?

Nên nhớ Sở Sinh ở tuổi này còn chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn, không có sự ràng buộc pháp lý của hôn nhân, việc tặng không như vậy rất dễ "xôi hỏng bỏng không". Cậu ta lại tin tưởng Trì Sam Sam đến mức đó sao? Đến lúc này, cái nhìn của ông về vị thế của hai người đã hoàn toàn đảo ngược.

Tuy nhiên, ông không chủ động nói toạc ra. Dù sao đây cũng là chuyện riêng của nhà người ta, kẻ ngoài cuộc như ông không có tư cách can thiệp, thậm chí là bình luận cũng không.

"Hai đứa thực sự đã lừa được tất cả mọi người rồi." Giáo sư Trương buông một câu cảm thán cuối cùng, chào tạm biệt Lão Sở rồi rời đi.

Sau khi ông đi, Sở Sinh mới hỏi Lão Sở xem chuyến tham quan đại học lần này đã mãn nguyện chưa. Lão Sở tỏ ra rất hài lòng: "Ba chưa từng được học đại học, nên giờ cảm giác như được làm sinh viên một lần vậy, trải nghiệm rất thực tế."

Tiếp đó, Sở Sinh đưa cha đi dạo thêm vài địa điểm biểu tượng trong trường, ngay cả bờ hồ và rừng cây nhỏ cũng không bỏ sót.

"Hình như tầm này không có mấy đôi tình nhân ôm nhau gặm nhấm, chắc phải tối mới đông." Tên tiểu xấu xa tặc lưỡi.

Cha anh mặt đầy vạch đen. Ông chỉ thuận miệng nói thôi, thằng ranh này định dắt cha trải nghiệm cuộc sống đại học "không góc chết" thật đấy à?

Dạo xong khuôn viên trường, lúc đang đi ra cổng, tên tiểu xấu xa nheo mắt nhìn cô nàng ngốc. Sam Sam bỗng rùng mình một cái, "linh cảm ác ý" của cô lại hoạt động rồi. Cô ngây ngô đối diện với ánh mắt đầy trêu chọc của gã xấu xa...

Đúng vậy, lúc này tên tiểu xấu xa đang đầy "ác ý" với gã này, vì anh cảm thấy mình như vừa bị dắt mũi vậy, rất khó chịu. Dù theo nghĩa nào đó thì là "kẻ tung người hứng", chẳng ai vừa hơn ai.

"Em có nên giải thích cho anh một chút không, tại sao lúc trên bục giảng, em lại trả lời những câu hỏi đầy ác ý của bọn họ một cách hoàn hảo như vậy?"

Cô nàng ngốc lập tức giả vờ ngây thơ: "Hả? Câu hỏi ác ý nào cơ? Em không biết đâu nha."

"Chính là câu có đứa hỏi Hồ Thượng A Di có phải dùng trà vụn không ấy, sao em biết trả lời như thế?" Tên tiểu xấu xa nhìn chằm chằm vào gã này, muốn xem cô định giải trình thế nào.

"Ơ..." Sam Sam lộ rõ vẻ căng thẳng, nhưng rất nhanh cô đột ngột hết căng thẳng, giọng nũng nịu đáp: "Thì em học từ anh mà."

"?"

Câu trả lời này khiến não Sở Sinh suýt "đứng máy". Cái kiểu phát ngôn tiểu số gì đây? Anh vô thức chỉ tay vào mình: "Học từ anh?"

Cô nàng ngốc gật đầu lia lịa: "Đúng rồi ạ, chẳng phải anh cứ nói suốt sao, em nghe nhiều rồi cũng tự nhớ thôi."

Chẳng mấy chốc, chính tên tiểu xấu xa cũng bị nói cho đến mức thiếu tự tin: "Anh thực sự nói nhiều thế cơ à?"

Anh đúng là có nói, nhưng... đó đều là những lời dặn dò vụn vặt về định hướng phát triển cho Lâm Thi, Hữu Dung hay Chu Văn, chứ chưa bao giờ dặn kỹ chi tiết đến mức đó. Vậy là Sam Sam từ những mảnh vụn ngôn ngữ của anh, dựa vào khả năng hiểu biết của mình mà tổng hợp ra được chính sách xử lý khủng hoảng?

Dường như... cách giải thích này cũng được đấy nhỉ? Khá hợp lý... Cái con khỉ ấy!

Tên tiểu xấu xa suýt chút nữa đã bị chính mình thuyết phục, nhưng rất nhanh anh phản ứng lại.

"Không đúng, không đúng chút nào!" Sở Sinh nhận ra vấn đề lớn hơn, anh nhìn xoáy vào đôi mắt nhỏ của gã này: "Hình như... em hơi bị thông minh đấy nhỉ? Có thể tổng hợp lời anh nói rồi vận dụng linh hoạt như thế, không, phải là cực kỳ thông minh mới đúng."

Để từ những lời vụn vặt mà học được cách xử lý khủng hoảng hoàn hảo như vậy, độ khó chỉ có tăng chứ không giảm!

Cơ thể nhỏ nhắn của Sam Sam khẽ run lên, ánh mắt cô đột nhiên trở nên mông lung: "Chồng ơi, anh đang nói gì thế, em thực sự nghe không hiểu mà. Em không biết anh đang nói cái gì hết á, em chỉ nói theo trí nhớ thôi... Em hơi ngốc thật mà, thề đấy... Em không thông minh đâu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!