Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 801-900 - Chương 802: Ở trước mặt cô ấy diễn cũng không thèm diễn!

Chương 802: Ở trước mặt cô ấy diễn cũng không thèm diễn!

Tiêu Sở Sinh phân ra một phần ba nhân sự để đưa nhóm người nước ngoài này về Thượng Hải. Trước khi khởi hành, anh đã nói qua về tình hình hiện tại cho họ nghe, coi như tiêm một mũi "vắc-xin tâm lý".

"Bởi vì hiện tại quốc gia này sắp đến Tết, tương đương với lễ Giáng sinh bên các bạn, nhưng cấp độ còn cao hơn một bậc, cực kỳ náo nhiệt. Hơn nữa chúng tôi đang gặp tuyết tai, nên chỗ ở hiện tại tương đối khó khăn, mong mọi người thông cảm."

Đám người nước ngoài nhìn nhau, hiển nhiên chuyện này nằm ngoài dự tính, nhưng Tiêu Sở Sinh đã nói rõ ràng nên họ cũng có thể hiểu được, vì thiên tai là thứ nhân lực không thể khống chế.

"Điều kiện ở tệ lắm sao?" Có người lên tiếng hỏi.

Tô Vũ Hà dùng tiếng Anh giải thích với họ rằng thực ra chỉ có vẻ ngoài căn nhà trông hơi cũ kỹ, nhưng bên trong rất tốt, đồ điện gia dụng đầy đủ, chuyện ăn uống cũng không cần lo lắng. Nhóm người nước ngoài lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, biểu thị không thành vấn đề.

"Về công ty, chúng tôi đã thành lập một quỹ đầu tư tư nhân và mua một tòa cao ốc. Nhưng tòa nhà này đang trong quá trình tu sửa thì gặp tuyết tai nên phải tạm dừng, vì vậy văn phòng làm việc tạm thời chính là nơi ở của các bạn."

Nhóm người nước ngoài dường như không bận tâm đến điểm này, thậm chí còn rất thích, dù sao không cần ra khỏi cửa mà vẫn có thể làm việc thì cực kỳ tự do.

Việc Tô Vũ Hà nhắc đến chuyện ăn uống làm Tiêu Sở Sinh chợt nhớ ra, anh gọi mấy người tới dặn dò: "Trước khi về Thượng Hải, các cậu mua ít đồ ăn ở kinh thành mang về, nhất là mì Ý này nọ, đám người nước ngoài này mới đầu chưa chắc đã thích nghi được ngay đâu."

Mấy gã "Smart" mắt lớn trừng mắt nhỏ: "Nhưng thưa ông chủ, bọn em chẳng ai biết làm đồ Tây cả."

"Mì Ý đơn giản lắm, đun nước cho ít muối với dầu vào nấu mười mấy phút là xong, sau đó trộn với nước sốt rồi xào qua là được. Nước sốt thì càng dễ, chỉ cần không cho ớt, các cậu sẽ thấy họ có thể lấy phần sốt mà các cậu hay trộn cơm để làm nước sốt mì luôn."

"?" Thế này cũng được ư?

Phải biết trong đám họ không ít người đã từng ăn mì Ý ở Pizza Hut, nên khi nghe Tiêu Sở Sinh nói vậy, họ bỗng thấy lời ông chủ hình như... chẳng có chỗ nào sai cả! Thực tế, đại đa số người nước ngoài đều biết tự làm mì Ý, huống chi còn có tên "lão lục" biết tiếng Trung kia, cần mua gì hắn chắc chắn sẽ biết. Đây là kinh thành, siêu thị nhập khẩu đầy rẫy, lo gì không mua được đồ?

Giải quyết xong vấn đề đám người nước ngoài, nhóm Tiêu Sở Sinh lập tức chuẩn bị bay thẳng đến Kashgar. Anh hỏi Tần Tiếu Tiếu: "Phía Kashgar, Lưu Vũ Điệp có sắp xếp gì không?"

Tần Tiếu Tiếu gật đầu lia lịa: "Có có có, sau khi chúng ta qua đó sẽ có người của cô ấy sắp xếp tiếp ứng."

"Hử? Cô ấy còn sắp xếp người khác nữa?" Tiêu Sở Sinh cứ tưởng Lưu Vũ Điệp chỉ cử mỗi Tần Tiếu Tiếu, giờ xem ra còn có người khác.

"Đương nhiên rồi, tôi có rành đường đất bên đó đâu, chắc chắn phải có người dẫn đường chứ?"

Tên súc sinh suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý. Tuy nhiên nói về rành đường, anh cũng có người, vì trong đám bảo tiêu Lưu Vũ Điệp tìm trước đó có mấy người vốn từng trấn thủ vùng biên cương này.

Thời gian rất khẩn cấp, Tiêu Sở Sinh đặt xong vé máy bay thì dứt khoát không đi đâu cả mà ngồi đợi ngay tại sân bay, vì chuyến bay thẳng đến Kashgar sẽ khởi hành sau ba tiếng nữa. Đồ ăn trong sân bay tuy đắt đỏ nhưng được cái không sợ lỡ việc, anh không thiếu số tiền này.

Khi đến được Kashgar thì đã là nửa đêm. Ở đây cũng đang rơi tuyết, lạnh đến thấu xương. Đang là mùa đông, lại còn là một trong những nơi cực Bắc của đất nước, không lạnh mới là lạ.

"Tê... Không nên đến vào giờ này, tầm này tìm chỗ ở không dễ chút nào." Tiêu Sở Sinh rụt cổ than vãn.

Tần Tiếu Tiếu cũng sắp bị cái lạnh làm cho phát khóc: "Mẹ ơi, Tiểu Điệp, cậu hại chết tớ rồi, sao mà lạnh thế này?!"

Tiêu Sở Sinh nhét đôi tay nhỏ của Lâm Thi và cô nàng ngốc vào túi áo mình để sưởi ấm, dẫn họ đi tìm khách sạn. Tần Tiếu Tiếu nhìn mà thấy "chua chát": "Ông chủ, sưởi ấm tay cho tôi với."

"Đi đi đi, cô là người làm thuê, việc chạy vặt này phải là cô đi chứ." Tên súc sinh nào đó vẫn như mọi khi, chẳng làm người chút nào.

Tần Tiếu Tiếu tức đến nghiến răng, nhưng chẳng còn cách nào, ai bảo cô chỉ là một nhân viên thấp cổ bé họng cơ chứ.

Xung quanh sân bay có không ít khách sạn, nhưng so với kinh thành thì đẳng cấp kém xa, điều kiện vệ sinh cũng tệ hơn một chút. Nhưng không còn cách nào khác thì đành phải chấp nhận. Tiêu Sở Sinh nhéo nhéo đôi tay nhỏ của cô nàng ngốc trong túi, thấy vẫn còn ấm áp, anh hỏi: "Có lạnh lắm không?"

"Ngô... Em thấy cũng ổn ạ." Dù miệng cứng nhưng Tiêu Sở Sinh nghe giọng là biết cái đồ đần này đang lạnh đến mức nói chuyện không còn lưu loát nữa. Anh chỉ biết dở khóc dở cười.

Lâm Thi thấy vậy định ôm cô nàng ngốc để sưởi ấm, nhưng lại phát hiện ra... Trì ngốc to con quá, cô ôm không xuể! Chỉ có cô là bị ôm thôi. Kết quả là cô nàng ngốc lại trở thành tấm chắn gió cho Lâm Thi, ngược lại giúp Lâm Thi sưởi ấm.

May mắn là ở cách sân bay hơn một cây số, nhóm Trần Bân đã tìm được một khách sạn ba sao. Loại này khá khẩm hơn nhiều so với mấy cái nhà nghỉ mà ngay cả ga trải giường còn không biết có được giặt sạch hay không. Thế là nhóm Tiêu Sở Sinh vào ở khách sạn này, chỉ chờ người của Lưu Vũ Điệp đến liên lạc. Còn bao giờ đến thì vẫn chưa có tin tức chính xác.

Tô Vũ Hà thêm một lần nữa buồn bực nhìn ba người này cùng vào một phòng. Thực sự là... ở trước mặt cô diễn cũng không thèm diễn luôn!

Vì phải đi bộ hơn một cây số trong cái lạnh âm hơn hai mươi độ, lúc này chân tay nhóm Tiêu Sở Sinh đã gần như mất cảm giác, phải sưởi ấm trong khách sạn hồi lâu mới tỉnh táo lại được. Trời lạnh thế này, chẳng ai muốn tắm rửa gì cả, ba người chui tọt vào trong chăn ấm, đặt lưng xuống là ngủ ngay, vừa lạnh vừa mệt là như vậy đấy.

Ấy thế mà, chính vì vậy mà chất lượng giấc ngủ lại tốt đến lạ lùng. Có lẽ vì gần sáng mới tìm được chỗ ở nên khi ba người tỉnh dậy đã là chiều ngày hôm sau. Trong lúc đó Tần Tiếu Tiếu cũng không tìm anh, chắc là không có chuyện gì quan trọng.

Để tránh việc điện thoại bị sập nguồn vì lạnh ở phương Bắc, lần này tới Kashgar Tiêu Sở Sinh không mang theo chiếc iPhone đời đầu, vì thứ đó thực sự không chịu được rét. Anh mua hai chiếc Nokia "nồi đồng cối đá" và chuẩn bị sẵn năm viên pin dự phòng để đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Thực tế chứng minh anh đã "tiêm phòng" cực kỳ chuẩn xác, chiếc iPhone của Lâm Thi đã sập nguồn từ lúc nào không hay.

Ra khỏi phòng, Tiêu Sở Sinh gọi Tần Tiếu Tiếu dậy. Cô cũng vừa mới ngủ dậy không lâu, đang đánh răng rửa mặt. Anh dẫn mọi người đi tìm chỗ ăn cơm, sẵn tiện hỏi Tần Tiếu Tiếu về chính sự: "Người tiếp ứng mà Lưu Vũ Điệp sắp xếp đâu rồi?"

"Tôi cũng không biết, nhưng đến giờ họ sẽ gọi điện cho tôi."

Vừa dứt lời, điện thoại của Tần Tiếu Tiếu vang lên.

"Ấy, đến rồi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!