Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 101-200 - Chương 102: Gặp phải hạng cực phẩm

Chương 102: Gặp phải hạng cực phẩm

"Hai mươi ngàn tệ?"

Cả Tiêu Sở Sinh và Trần Bân đều sững sờ. Không phải vì số tiền đó lớn, mà vì cái con số này thốt ra từ miệng đối phương khiến họ không biết nên phản ứng thế nào cho phải. Thà rằng họ thêm một vài số 0 vào sau thì còn có cái để mà suy nghĩ.

Trần Bân định nổi đóa ngay lập tức nhưng Tiêu Sở Sinh đã ngăn lại. Hắn cảm thấy mấy tên này quá hài hước nên muốn thăm dò lai lịch của chúng một chút.

"Vậy các người có biết một cái quầy hàng này của tôi, một ngày lãi ròng là bao nhiêu không?" Tiêu Sở Sinh hỏi ngược lại.

Bốn gã nhìn nhau, gãi đầu gãi tai rồi tên cầm đầu thành thật lắc đầu, nhưng vẫn cố đoán: "Chắc cũng phải được năm sáu trăm tệ chứ?"

Cạn lời.

Trần Bân không nhịn nổi nữa, phì cười thành tiếng: "Năm sáu trăm... Ha ha ha, cười chết mất!"

Tiêu Sở Sinh thì chẳng cười nổi. Hắn đang đối đầu với hạng ngu ngơ nào thế này? Hắn lười giả vờ nữa, lạnh lùng hỏi: "Ai sai các người đến mua công thức? Cái giá này đừng nói mua công thức, thêm một số 0 nữa các người cũng chẳng đủ tư cách chạm vào."

Mấy tên kia trợn tròn mắt kinh ngạc: "Cái gì? Hai trăm ngàn tệ? Chủ quán, cậu đừng có loè chúng tôi. Hai mươi ngàn tệ ra chợ đầu mối có thể mua gia vị tính bằng tấn đấy biết không?"

Tiêu Sở Sinh nghẹn họng. Hắn đột nhiên cảm nhận sâu sắc câu nói: "Bậc trí giả không nên tranh luận với kẻ đần". Nếu là mua gia vị pha sẵn thì hắn không ngại bán một ít, nhưng bọn này lại đòi mua công thức gốc với cái giá "rẻ rách" như vậy thì đúng là lãng phí tâm trí.

"Đã thế thì các người cứ ra chợ mà mua theo tấn đi, tìm tôi làm gì?" Tiêu Sở Sinh xoay người định bỏ đi.

Mấy gã kia lập tức chặn đường: "Chủ quán, đừng nghĩ chúng tôi dễ lừa. Cái giá này không thấp đâu, cậu chắc chắn là có lãi rồi. Nghe này, bán công thức cho chúng tôi thì chúng ta là bạn bè, thêm bạn thêm đường..."

Tiêu Sở Sinh ngắt lời, cười nhạt: "Xin lỗi, không phải ai cũng có tư cách làm bạn với tôi. Ít nhất là các người, không đủ trình."

Thấy Tiêu Sở Sinh lật mặt, đám kia cũng lộ nguyên hình là quân vô lại. Tên cầm đầu mặt mày hung tợn: "Thằng ranh, đừng tưởng có vài cái quầy hàng mà đã coi trời bằng vung. Ra ngoài lăn lộn là phải có thế lực đấy!"

"Thế cái con mịa nhà mày ấy!"

Bốp!

Tiêu Sở Sinh ra tay cực kỳ quyết đoán. Một cú tát nảy lửa kèm theo một cú đá "triệt sản" hiểm hóc. Tên vừa đe dọa hắn ngã gục tại chỗ nhanh đến mức đồng bọn của gã không kịp phản ứng.

Trần Bân đứng cạnh cũng đứng hình. Anh biết Tiêu Sở Sinh "liều", nhưng không ngờ ông chủ của mình lại thâm tàng bất lộ đến mức này. Đây không chỉ là liều, mà là có võ!

Đám còn lại định xông lên nhưng làm sao là đối thủ của Tiêu Sở Sinh và Trần Bân. Tiêu Sở Sinh dùng Vịnh Xuân Quyền – một loại võ thuật cực kỳ thích hợp để đối phó với số đông trong không gian hẹp. Tiếng va chạm "bồm bộp" vang lên liên hồi.

Một tên định bò dậy bỏ chạy thì bị Tiêu Sở Sinh dẫm một cú "Bại Hình Cước" khiến mặt gã đập xuống nền xi măng. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên nghe mà buốt người.

"Dám đe dọa tôi, các người chán sống rồi." Tiêu Sở Sinh lạnh lùng liếc nhìn Trần Bân: "Cạy miệng chúng nó ra cho tôi, xem đứa nào đứng sau giật dây."

Trần Bân hiểu ý, gọi đàn em đến xách mấy gã bầm dập đi. Đám đông xung quanh hiếu kỳ vây xem, có người còn trầm trồ hỏi Tiêu Sở Sinh có phải võ sư không, nhưng hắn không quan tâm, lẳng lặng rời khỏi hiện trường.

Trở lại quầy hàng nơi Lâm Thi và Sam Sam đang làm việc, hắn thấy hai cô gái vẫn đang phối hợp ăn ý: một người nướng, một người thu tiền.

"Ơ? Anh về rồi à? Có chuyện gì sao?" Lâm Thi nhận ra cảm xúc của hắn có chút khác lạ.

Tiêu Sở Sinh kể lại câu chuyện "mua công thức 20 ngàn" cho hai nàng nghe. Lâm Thi nghe xong cũng phải ngẩn người, rồi bật cười: "Hai mươi ngàn? Còn chẳng bằng một nửa tiền lãi mười quầy hàng của mình trong một đêm. Bọn họ bị ngốc à?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!