Chương 25: Nhầm nhọt gì không thế, bị thiếu nữ xinh đẹp ép tường rồi
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc môn thi cuối cùng của kỳ thi giữa kỳ vừa vang lên, cả tòa nhà giảng đường phút chốc bùng nổ trong một mớ âm thanh ồn ào mang đầy cảm giác được giải phóng.
Lâm Tri Diệc thu dọn gọn gàng hộp bút, đứng dậy, chuẩn bị nương theo dòng người bước ra khỏi phòng học được trưng dụng làm phòng thi tạm thời.
“Nhạc Nhạc, cậu đi đâu mà nhanh thế? Đợi tớ với!”
“Ai bảo cậu mua cho lắm văn phòng phẩm vào làm gì?” Lâm Tri Diệc trêu chọc. Cô nàng này vừa bước vào phòng thi đã lôi một đống đồ ra bày la liệt đầy cả mặt bàn, đủ mọi màu sắc, đủ mọi kiểu dáng xếp thành một hàng dài đẹp đẽ, không biết người ta còn tưởng cô đang định dùng vũ lực để uy hiếp tờ đề thi cũng nên.
Tao cảnh cáo mày nhé, tờ đề thi! Tao với mày bây giờ đang trong tình trạng ngoại giao, mày có gì muốn nói thì cứ nói chuyện với cái compa của tao ấy, dù sao tao cũng chẳng hiểu mày đang viết cái quái gì đâu.
“Ấy ấy ấy!” Triệu Thanh Ninh chẳng buồn dọn dẹp cẩn thận nữa, một mạch vơ vét toàn bộ đống đồ nhét đại vào ba lô, luống cuống ba chân bốn cẳng chạy theo Nhạc Nhạc.
Cô đuổi kịp Lâm Tri Diệc, sóng vai đi cạnh cậu, giọng điệu vô cùng nhẹ nhõm, vui vẻ: “Cuối cùng cũng thi xong rồi! Tớ có linh cảm bài thi Tiếng Anh lần này của tớ lại toang hoác rồi! Đáng ghét thật đấy, mấy thứ tiếng nước ngoài líu lo xì xồ tớ thực sự chẳng đọc hiểu được tí tẹo nào luôn.”
Miệng thì than vãn “toang rồi” với nụ cười tươi, biểu cảm lại chẳng có vẻ gì là chán nản hay buồn bã. Cô ghé sát vào Lâm Tri Diệc: “Này, Nhạc Nhạc, câu đọc hiểu cuối cùng cậu chọn đáp án nào thế? Có phải là B không?”
Lâm Tri Diệc nghe mà chẳng hiểu cô đang nói cái gì.
Ý gì đây? Câu đọc hiểu cuối cùng chẳng phải là câu hỏi tự luận sao? Kỳ thi lần này cũng đâu có chia đề chẵn lẻ A B gì đâu?
Triệu Thanh Ninh à, cậu đúng là đỉnh thật đấy.
Lâm Tri Diệc nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của cô, ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định không vạch trần cái sự thật tàn khốc này, bèn nói: “Không nói cho cậu biết đâu. Thường thì thi xong mà đi dò đáp án, ai hô càng to thì điểm càng lẹt đẹt.”
“Đừng vậy chứ, nói đi mà!” Triệu Thanh Ninh vẫn không chịu buông tha. Cô sánh bước bên cậu dọc theo hành lang, thực chất cũng chẳng thèm bận tâm đến câu hỏi kia, chỉ đơn thuần là muốn được kề cạnh Nhạc Nhạc nhiều hơn một chút.
Cô vươn tay định khoác vai cậu nhưng Lâm Tri Diệc đã nhanh trí tăng tốc, tung tuyệt chiêu né tránh gọn gàng.
“Hừ!” Sự hiếu thắng của Triệu Thanh Ninh phút chốc bị thổi bùng lên. Cô bước ba bước gộp làm hai đuổi theo sát nút, lần này không vỗ vai nữa mà đưa tay từ phía sau vòng lên kẹp cổ cậu.
Cô thừa biết cổ của Lâm Tri Diệc rất có máu buồn. Quả nhiên, thiếu niên vừa bật cười vừa né tránh, theo bản năng giơ tay cầm hộp bút lên gạt ra. Động tác của Triệu Thanh Ninh lại càng lanh lẹ hơn, một phát tóm gọn lấy cổ tay cậu, tay kia vẫn ngoan cố vươn tới.
“Hahaha, xem cậu trốn đi đâu!”
Hai người cứ thế cười đùa ầm ĩ, vờn nhau giữa hành lang thưa thớt người sau giờ thi. Triệu Thanh Ninh suy cho cùng cũng là gái thể thao, sức lực và độ linh hoạt đều không phải dạng vừa. Lâm Tri Diệc bị cô ép cho lui dần từng bước, tấm lưng suýt chút nữa thì va vào bức tường hành lang.
Đúng lúc này, để khóa chặt cánh tay đang phản kháng của cậu, Triệu Thanh Ninh lỡ trượt chân một nhịp, cơ thể theo đà lao về phía trước.
Bịch một tiếng vang nhẹ, lưng Lâm Tri Diệc áp sát vào bức tường lạnh lẽo.
Trong khi một tay Triệu Thanh Ninh vẫn đang nắm lấy cổ tay cậu, tay kia để giữ thăng bằng đã chống mạnh lên mặt tường ngay sát bên tai cậu. Cơ thể cô vì quán tính mà phút chốc kéo gần lại khoảng cách với Lâm Tri Diệc. Cứ như vậy, cô đã vô tình tạo thành tư thế giam hãm cậu gọn gàng trong vòng tay mình.
Một màn đùa nghịch đơn thuần thoắt cái đã biến thành khung cảnh ép tường đầy ái muội.
Bản thân Triệu Thanh Ninh cũng sững sờ trong giây lát, ngơ ngác nhìn thiếu niên đang ở gần trong gang tấc. Giây tiếp theo, khóe môi cô lại cong lên một đường tuyệt mĩ, dùng ánh mắt cười duyên dáng đăm đắm nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Tri Diệc.
Vài nữ sinh vừa nộp bài thi xong bước ra vô tình chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng này, lập tức hưng phấn thì thầm to nhỏ với nhau:
“Oa! Nhìn kìa! Triệu Thanh Ninh đang ép tường cậu hot boy lớp 11A1 kìa!”
“Thật luôn! Tớ biết cậu nam sinh kia, là cái người thành tích siêu khủng Lâm Tri Diệc đúng không? Tớ cũng mê nhan sắc của cậu ấy lắm, không ngờ đã bị Triệu Thanh Ninh hốt mất rồi, tiếc ghê… Nhưng mà cái khung cảnh này… Nữ sinh thể thao tràn đầy sức sống x Nam sinh học bá ăn cỏ?”
“Hợp quá đi! Thanh Ninh ngầu chết mất! Lên luôn đi người chị em! Đừng có rén! Đè cậu ấy luôn!”
“Tiểu Nhã, cậu có thể bớt rớt nước miếng giữa hành lang được không?”
Lác đác vài giọng nam sinh cũng xen vào.
“Đáng ghét, tao cũng muốn có bạn gái quá.”
“Mao chủ tịch kêu gọi toàn dân F11!”
“Diệt hết cho trẫm! Đứa thì đóng đinh lên thánh giá, đứa thì trói vào dàn hỏa thiêu!”
“Lại bắt đầu ảo tưởng rồi đấy. Ảo tưởng người bị thiếu nữ xinh đẹp ép tường trong khuôn viên trường là mình, rồi cô ấy sẽ e thẹn móc ra một cuốn sách bài tập, bẽn lẽn bảo đây là tín vật định tình của hai đứa. Giữa phòng học không một bóng người, hai má cô ấy đỏ ửng, thủ thỉ với tao rằng: ‘Này, người qua đường-kun…… Có muốn, cùng người ta học thuộc phương trình phản ứng hóa học giữa nhôm và axit clohydric không?’”
“Cái này tao biết nè, 2Al + 6HCl → 2AlCl3 + 3H2↑”
“Ai hỏi mà bộ trưởng trả lời? Mẹ của bộ trưởng hỏi à?”
Những lời xì xầm bàn tán rành rọt lọt vào tai hai người. Mặt Triệu Thanh Ninh bỗng đỏ bừng lên, chút ngang tàng bá đạo vừa nãy liền bay biến không còn một mảnh. Cô giật nảy mình rút tay lại như bị bỏng, luống cuống lùi liền hai bước, ánh mắt láo liên, nói năng lộn xộn:
“A… Cái, cái đó… Tớ không cố ý… Tớ chỉ là……” Cô chỉ chỉ vào Lâm Tri Diệc, rồi lại tự chỉ vào mình, cuối cùng chỉ bừa ra ngoài cửa sổ, “Thi, thi xong rồi! Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy! Tớ tớ tớ về lớp trước đây!”
Dứt lời, cô chẳng dám nhìn thẳng vào biểu cảm của Lâm Tri Diệc, quay ngoắt người đi, chân tay luống cuống đi về phía lớp 11A6.
Lâm Tri Diệc tựa lưng vào tường, nhìn theo bóng dáng hớt hải như đang tháo chạy của cô, lại nghe thấy tiếng cười khúc khích phấn khích của mấy nữ sinh xung quanh, chỉ cảm thấy cô thật sự rất buồn cười và cũng rất đáng yêu. Trong không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng khi cô kề sát ban nãy, một thứ hương thơm hòa quyện giữa nắng ấm và hương quả ngọt lành.
Lâm Tri Diệc cũng sực tỉnh, nhìn cô gái trước mắt từ một con báo hoa hung dữ phút chốc thu mình lại thành một bé mèo con, đến cả vành tai cũng đỏ ửng, bất giác cảm thấy vô cùng buồn cười.
Đúng lúc này, cậu chợt nhận ra ở ngay góc cua hành lang, Hoàng Chu Húc vừa bước ra từ một phòng thi khác đang đứng ngây ngốc ở đó.
Khung cảnh vừa rồi đã thu trọn vào tầm mắt của Hoàng Chu Húc, khiến bước chân cậu ta khựng lại đột ngột.
Hoàng Chu Húc trân trân nhìn cậu, trong ánh mắt xẹt qua vài tia phức tạp rắc rối. Cuối cùng cậu ta cúi gằm mặt xuống, rảo bước thật nhanh đi lướt qua cậu, thậm chí còn chẳng cất tiếng chào hỏi oang oang như thường lệ.
…
Chiều tan học, lúc Lâm Tri Diệc đang chuẩn bị đến phòng câu lạc bộ thì Hoàng Chu Húc chẳng biết từ xó xỉnh nào chui ra, tóm chặt lấy cánh tay cậu, ánh mắt lảng tránh, giọng điệu ngập ngừng:
“Sư phụ… có rảnh không? Có chút chuyện… muốn nói với cậu.”
“Chuyện gì?”
“Chúng ta… ra phía sau trường nói chuyện đi.”
“Nói ở đây không được à?”
“Không được không được, ở đây đông người quá… ra chỗ nào vắng vẻ đi.” Hoàng Chu Húc chẳng để cho cậu kịp cự tuyệt, cứ thế kéo Lâm Tri Diệc đi thẳng về phía sân sau của trường.
Xuyên qua sân vận động có phần ồn ào náo nhiệt, càng đi về phía sau người lại càng thưa thớt. Khi Hoàng Chu Húc dừng lại ở một góc tường quen thuộc, Lâm Tri Diệc đảo mắt nhìn quanh. Đây chẳng phải là cái chỗ mà cậu từng nghe thấy có người tỏ tình với Lâm Ánh Nguyên lần trước sao?
Đứa nào đứa nấy sao cứ thích lôi nhau ra đây nói chuyện thế nhỉ?
Trong lòng Lâm Tri Diệc phút chốc dấy lên một tia quái dị. Cái thằng ranh Hoàng Chu Húc này thần thần bí bí kéo cậu ra tận chốn khỉ ho cò gáy này, mặt mũi lại còn đỏ ửng lên nữa, định giở trò gì đây?
Cậu còn đang chửi thầm trong bụng thì mặt mũi Hoàng Chu Húc đã đỏ gay như gấc, hai bàn tay vò vò vào nhau đầy căng thẳng. Cậu ta như thể đã hạ một quyết tâm cực kỳ lớn lao, ngẩng phắt đầu lên, giọng nói vì quá lo lắng mà run rẩy:
“Sư phụ! Thực ra… thực ra người tôi thích chính là Triệu Thanh Ninh.”
Lâm Tri Diệc khẽ nhướng mày, phản ứng điềm nhiên đến mức khiến Hoàng Chu Húc có chút bất ngờ.
“Cậu nói với tôi để làm gì?” Giọng điệu cậu chẳng hề có chút gợn sóng, “Tôi cũng đâu có hỏi cậu.”
Hoàng Chu Húc bị thái độ dửng dưng không nóng không lạnh này làm cho nghẹn họng, càng thêm cuống quýt: “Tôi, tôi là muốn… sư phụ, cậu có thể giúp tôi… tạo vài cơ hội được không? Cậu xem, quan hệ giữa cậu và Triệu Thanh Ninh thân thiết như thế, nghe nói hai người còn thường xuyên đi chơi bóng, cười nói vui vẻ với nhau nữa…”
Lâm Tri Diệc chẳng đợi cậu ta lải nhải xong đã trực tiếp lắc đầu. Giọng điệu của cậu sắc như dao chém đá, hoàn toàn không có cửa thương lượng: “Tôi không làm mấy trò này đâu.”
“Sao lại thế hả sư phụ?” Hoàng Chu Húc không ngờ lại bị cự tuyệt một cách dứt khoát đến vậy.
“Thích ai, muốn theo đuổi ai, đó là chuyện của riêng cậu. Thành công là bản lĩnh của cậu, thất bại thì tự thân cậu gánh vác. Dựa dẫm vào việc người khác tạo cơ hội cho mình thì gọi là cái quái gì chứ?” Lâm Tri Diệc nhìn cậu ta bằng ánh mắt tĩnh lặng, “Hơn nữa, dựa vào cái gì mà tôi phải giúp cậu việc này?”
Mặt Hoàng Chu Húc càng đỏ rực hơn, vội vàng phân trần: “Nhưng, nhưng mà… Nếu tôi đi tìm cậu ấy nói chuyện, chưa chắc cậu ấy đã thèm để ý đâu…… Sư phụ thì khác, cậu chơi thân với cậu ấy, nếu cậu có thể nói đỡ cho tôi vài câu, hay là… lúc rủ cậu ấy đi chơi thì tiện thể gọi tôi đi cùng…”
Nghe đến đây, hàng mày Lâm Tri Diệc cau lại, giọng điệu trở nên nghiêm khắc hẳn: “Cho nên ý của cậu là muốn mượn chút hảo cảm và niềm tin bạn bè giữa cô ấy dành cho tôi để kéo gần khoảng cách của cậu?”
“Hoàng Chu Húc, cậu nói tôi nghe xem, đó là việc mà một thằng đàn ông nên làm sao? Cậu thiếu tự tin vào bản thân đến mức phải dùng cái thủ đoạn vòng vo loanh quanh thế này à?”
Khuôn mặt Hoàng Chu Húc phút chốc đỏ lựng đến nghẹn lại. Cậu cảm thấy những lời của Lâm Tri Diệc hệt như một chiếc búa tạ giáng mạnh vào tim mình. Miệng há ra nhưng lại chẳng thốt nổi nửa chữ để phản bác.
Có cần phải thế không, hơi không nể mặt mũi nhau quá rồi đấy… Sao Lâm Tri Diệc lại như vậy chứ? Cậu ta thầm oán trách trong bụng.
Nhìn dáng vẻ quẫn bách của Hoàng Chu Húc, Lâm Tri Diệc chẳng buồn nhiều lời thêm nữa.
“Không còn chuyện gì khác thì tôi về trước đây.”
Cậu phẩy phẩy tay, quay lưng rời khỏi sân sau trường, bỏ lại một mình Hoàng Chu Húc chôn chân tại chỗ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng hồi lâu chẳng buồn nhúc nhích.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
