Chương 31: Thế Giới Ngầm (4)
Xoẹt!
Khói dày đặc lấp đầy đường hầm, và những tiếng hét chói tai của lũ Reptilians làm rung chuyển bầu không khí.
“Krraaaa!”
Lũ Reptilians quằn quại trong đau đớn, khiến những sợi dây bạc đang quấn quanh lối đi càng siết chặt lấy chúng hơn. Chúng tuyệt vọng cố gắng dùng những chiếc xương sắc nhọn trên tay để cắt đứt dây thép, tạo ra những âm thanh kim loại bị cào xé ghê người.
“Không dễ cắt thế đâu,” Kwon Oh-Jin cười khẩy khi chứng kiến cảnh đó.
Những sợi dây thép này đã được gia cố bằng Tinh Linh Thạch và truyền mana của anh vào, chúng quá bền bỉ để có thể bị bẻ gãy bởi lũ Reptilians tầm thường.
“Kaaaaaaa!”
Nhận ra mình không thể cắt đứt dây, những con Reptilians may mắn chưa bị dính bẫy bắt đầu tháo chạy ngược vào sâu trong đường hầm. Tuy nhiên—
Ầm!
“Kuraaa!”
Một con trong đám đang chạy trốn bị bắn ngược về phía trước như một quả tên lửa, rơi thẳng vào đống dây thép chằng chịt đang rung lên bần bật vì va chạm.
Kwon Oh-Jin quay về phía con quái vật vừa ném đồng bọn của nó đi.
“Đó là...”
Con quái vật này to lớn hơn gấp đôi những con Reptilians khác, với thân hình cơ bắp màu đỏ thẫm trông giống như một bộ giáp của một vị vua.
Là một con Reptilian Champion (Thằn Lằn Chiến Binh) sao?
Con quái vật gầm lên dữ dội, và bầy Reptilians lập tức ngừng việc tháo chạy, chúng quay lại đối mặt với Kwon Oh-Jin với vẻ mặt lộ rõ sự kinh hãi.
“Gurkaaaa!”
Theo lệnh của Reptilian Champion, đàn Reptilians tập hợp lại và bắt đầu phá vỡ rào chắn. Chúng cùng nhau đẩy những cái xác đang mắc kẹt trong đống dây thép về phía trước, giống như cách người ta đẩy một chiếc xe buýt ra khỏi hố bùn.
Những sợi dây bạc rít lên như thể đang gào khóc.
Đống này sẽ không trụ được lâu nữa.
Kwon Oh-Jin tặc lưỡi và truyền thêm mana vào máy bắn dây trên cổ tay.
Xoẹt!
Sợi dây thu ngược lại vào máy bắn, cắt đứt xác lũ Reptilians thành từng mảnh trước khi biến mất.
“KuRuuuuUU!”
Có lẽ nghĩ rằng đây là cơ hội của mình, con Reptilian Champion gầm lên và rút ra chiếc xương nhọn khổng lồ. Bầy Reptilians leo lên tường và lao thẳng về phía Kwon Oh-Jin.
“Haha, nhìn lũ sinh vật vô giá trị này đang vùng vẫy hết sức kìa,” Vega chế nhạo, khoanh tay đứng nhìn.
Kwon Oh-Jin gật đầu, giơ cao cây thương. “Tôi biết mà, phải không?”
Và thế là, cuộc hỗn chiến bắt đầu.
Kwon Oh-Jin vung thương một cách tàn nhẫn, xé toạc bầy Reptilians.
Xẹt!
“KaraaaaaAAAc!”
Lũ Reptilians chết gục mỗi khi anh vung cây thương đã được tích tụ Lôi Minh. Vì phần lớn trong số chúng đã bỏ mạng bởi đống dây thép từ trước, nên đám còn lại chẳng gây ra được bao nhiêu đe dọa cho anh.
Tức giận trước tình hình ngày càng tồi tệ, con Reptilian Champion bước lên phía trước để trực tiếp điều khiển chiến trường.
Thình!
“GuRuAaaaaa!”
“Đã quá muộn rồi.”
Lẽ ra các ngươi nên tấn công cùng nhau ngay từ đầu.
Thình! Thình!
Mỗi bước chân nặng nề của con Reptilian Champion tạo ra những chấn động mạnh xuyên qua lối đi. Khi đàn em đã bị tàn sát hết, con Reptilian Champion đơn độc đâm mạnh chiếc xương khổng lồ về phía trước. Kwon Oh-Jin giơ thương lên đỡ đòn.
“Hù.”
Keng! Cạch!
Anh xoay người, vung thương xuống thấp đánh mạnh vào đầu gối của con Reptilian Champion.
Bốp!
Con quái vật loạng choạng, tư thế của nó bị phá vỡ hoàn toàn.
“KAaaRacC!”
Thốt ra một tiếng rít khó hiểu, con Reptilian Champion quờ quạng xung quanh, tuyệt vọng tìm cách nới rộng khoảng cách. Nó vung chiếc xương loạn xạ trong khi lùi lại.
“Mày định đi đâu?”
Đoàng!
Kwon Oh-Jin bắn dây thép ra. Phản ứng cực nhanh, con Reptilian Champion vung tay đánh vào móc neo của sợi dây như thể đang đánh một quả bóng chày.
Keng!
Sợi dây bị bật ra và cắm phập vào bức tường thịt của đường hầm.
“KuRarara!”
Môi con Reptilian Champion cong lên thành một nụ cười đắc ý khi nó nhìn thẳng vào mắt Kwon Oh-Jin.
“Nhìn mày kìa, bắt đầu tinh tướng rồi đấy.”
Nở một nụ cười nửa miệng, Kwon Oh-Jin truyền mana vào máy bắn dây bên cổ tay trái. Sợi dây lập tức kéo căng, bắn anh về phía trước.
Vút!
Mượn đà lao đi, anh đâm mạnh cây thương trên tay phải về phía trước với tất cả sức bình sinh.
“Hừm!”
Rắc!
Cây thương đâm xuyên qua mắt của con Reptilian Champion.
“KaaaaaAAAA!”
Nó thốt lên một tiếng thét quái dị khi ôm lấy cây thương trong đau đớn.
Đây là kết thúc của mày.
“Thanh Lôi (Azure Lightning).”
Xẹt xẹt!
“KraaaaaRac!”
Tia chớp xanh chạy dọc theo cây thương, nướng chín bộ não của con Reptilian Champion. Con quái vật đồ sộ ngã gục xuống đất với một tiếng thình thịch.
“Phù.”
Với hơi thở hơi dồn dập, Kwon Oh-Jin rút cây thương ra.
“Ngươi đã quen với việc sử dụng Thanh Lôi hơn nhiều rồi đấy.”
“Chà, cháu đã luyện tập rất chăm chỉ trong ba tuần qua mà.”
Vào những ngày không có sự kiện gì, anh sẽ thức dậy sớm và rèn luyện Vết ấn Thiên Cầm không ngừng nghỉ cho đến khi mặt trời lặn. Mặc dù nó vẫn chưa diễn ra tự nhiên như khi anh nhận được phước lành của Vega, nhưng tiến bộ của anh là rất đáng kinh ngạc, nhất là khi anh từng phải dùng sức mạnh thô để ép kỹ năng hoạt động trong quá khứ.
“Hừm. Đây không phải loại kỹ thuật mà chỉ cần làm việc chăm chỉ là có thể làm chủ được đâu.”
Vega nhún vai, cô đã quá mệt để có thể ngạc nhiên thêm nữa.
“Vậy thì, thu thập chiến lợi phẩm thôi nhỉ? Hehehe!” Kwon Oh-Jin cười thầm và đặt cây thương xuống đất.
Rút một con dao từ bao da trên đùi, anh rạch vào xác một con Reptilian.
Viên Tinh Linh Thạch không lớn lắm.
Kwon Oh-Jin tặc lưỡi thất vọng. Quái vật cấp cao không phải lúc nào cũng sở hữu Tinh Linh Thạch lớn hay chất lượng cao. Trong một số trường hợp cực đoan, ngay cả quái vật 7 hay 8 sao cũng có Tinh Linh Thạch tệ hơn cả kiến Anthorn.
Mấy mẩu vụn này chẳng đáng giá bao nhiêu.
Nhưng bù lại, giải thưởng chính đang chờ đợi anh. Anh lấy ra một viên Tinh Linh Thạch màu đen to bằng quả bóng rổ từ xác con Reptilian Champion.
“Đó đúng là một viên Tinh Linh Thạch có màu sắc đáng ngại,” Vega nói.
Tinh Linh Thạch biến dị là một mặt hàng hiếm có thể tìm thấy trong các Cổng bị chiếm đóng bởi quái vật biến dị.
Mặc dù, cảm giác nó không còn hiếm nữa.
Thực tế, anh cảm thấy quen thuộc với những viên Tinh Linh Thạch đen hơn là loại màu xanh thông thường do tất cả những cuộc chạm trán với quái vật biến dị gần đây.
“Cô có cảm thấy năng lượng khó chịu từ nó giống như lúc nãy không?” Kwon Oh-Jin hỏi Vega, đưa viên Tinh Linh Thạch về phía cô.
Cô nhấc nó bằng cả hai tay và kiểm tra, xoay nó về mọi hướng.
“Rất mờ nhạt, nhưng đúng vậy. Ta có thể cảm nhận được luồng năng lượng giống như trước.”
“Hừm.”
Kwon Oh-Jin nheo mắt nhìn viên Tinh Linh Thạch.
Chắc chắn phải có mối liên hệ nào đó giữa những kẻ biến dị này và sức mạnh của Hắc Tinh.
Đám slime đen mà anh gặp trong hang động trước đó cũng mang theo Tinh Linh Thạch đen. Không thể là trùng hợp khi có quá nhiều quái vật biến dị xuất hiện trong một Cổng nơi trú ngụ của Tinh Linh Thạch mang sức mạnh của Hắc Tinh.
Điều đó có nghĩa là ở đây cũng có một món Tinh Linh Thạch đang nằm im lìm sao?
Tất cả những gì anh thấy trong ký ức của Lee Shin-Hyuk chỉ là lũ quái vật đang lồng lộn, nên anh không thể chắc chắn.
“Hừm. Nơi này thật bất an theo nhiều cách,” Vega nhận xét khi liếc nhìn quanh đường hầm bằng thịt.
“Vâng.”
Kwon Oh-Jin suy nghĩ một lát rồi tặc lưỡi quay đi. Anh quyết định gác lại việc suy ngẫm về những viên Tinh Linh Thạch đen sang một bên. Đằng nào thì lúc này anh cũng không thể tìm ra câu trả lời ngay được. Anh không thể lãng phí thời gian vào những suy đoán vô ích.
“Đi thôi nào.”
Sau khi lấy hết Tinh Linh Thạch từ lũ Reptilians nằm rải rác khắp lối đi, anh tiến sâu xuống đường hầm. Dù cảm giác bất an vẫn lảng vảng, anh gạt nó qua một bên. Miễn là nó đáng tiền, ai quan tâm nó màu gì chứ? Tinh Linh Thạch từ quái biến dị bán được giá cao hơn, nên việc có nhiều quái biến dị xung quanh thực ra là điều đáng mừng.
Và mình cũng có thể hấp thụ sức mạnh của Hắc Tinh nữa.
Anh chưa hoàn toàn hiểu rõ sức mạnh của Hắc Tinh, nhưng có một điều chắc chắn — nó làm anh mạnh mẽ hơn.
Khi anh tiếp tục đi sâu vào lối đi, một vài con Reptilians phục kích anh, nhưng anh đã quét sạch chúng mà không gặp nhiều khó khăn.
Sau khoảng ba mươi phút đi bộ, cuối cùng anh cũng đi đến cuối lối đi, mở ra một căn phòng làm bằng thịt màu đỏ sẫm.
“Ồ, oa.”
Ở trung tâm căn phòng, một con quái vật bằng thịt khổng lồ đang cuộn tròn lại như một cái kén. Gã khổng lồ hoàn toàn bất động với đôi mắt nhắm nghiền, có vẻ như đang chìm trong giấc ngủ sâu.
Chà, nhìn gần mới thấy thứ này không phải chuyện đùa.
Con quái vật cao khoảng mười mét, nhỏ hơn nhiều so với những gì anh thấy trong ký ức của Lee Shin-Hyuk, nhưng nó tỏa ra một hào quang đáng sợ.
Con quái vật đó mạnh kinh khủng.
Kwon Oh-Jin hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp. Anh giơ tay trái lên và nhắm máy bắn dây vào gã khổng lồ.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Dây thép bắn ra với lực giật mạnh và cắm phập vào gã khổng lồ.
Tí tách.
Máu đỏ thẫm rỉ ra từ nơi dây thép đâm vào, nhưng gã khổng lồ không hề phản ứng.
Thanh Lôi.
Xẹt!
Luồng điện xanh chạy qua các sợi dây và nướng cháy gã khổng lồ.
Mình đã đoán đúng.
Gã khổng lồ vẫn hoàn toàn bất động, giống như trước đó.
“Hehe, chỉ mạnh thôi thì có ích gì chứ, hả?”
Một nụ cười ranh mãnh nở trên khuôn mặt Kwon Oh-Jin. Sự hiện diện thuần túy của gã khổng lồ đủ để khiến anh rùng mình, nhưng—
Thì sao chứ?
Nó chỉ là một sinh vật to xác không có quyền năng, bị mắc kẹt và không thể nhấc nổi một ngón tay. Dù nó trông đồ sộ hay đáng sợ đến mức nào, cũng không cần phải sợ nó.
“Vậy đó là con quái vật bị phong ấn sao?”
“Vâng. Đây chính là thứ đã phá hủy Ga Seoul trong kiếp đầu tiên của cháu,” anh nói khi tiến lại gần gã khổng lồ đang cuộn tròn. “Nhưng như cô thấy đấy, lúc này nó chẳng qua chỉ là một tảng thịt lớn mà thôi.”
Anh nhìn lên gã khổng lồ với ánh mắt thèm khồng. Ai mà ngờ mình có thể kiếm được một viên Tinh Linh Thạch tuyệt vời thế này một cách dễ dàng như vậy chứ? Lee Shin-Hyuk thực sự đã giúp ích cho mình rất nhiều rồi.
Nắm chặt cây thương bạc, Kwon Oh-Jin kích hoạt Vết ấn của mình.
“Vậy thì, kết liễu nó thôi. Đi nào!”
Anh tiến lại gần và đâm thương vào con quái vật.
Phập!
Thịt của gã khổng lồ bị xé toạc, máu bắn tung tóe khắp nơi.
“Hyaa! Haah! Chaa!”
Kwon Oh-Jin tung ra một chuỗi đòn tấn công, chuyển động mượt mà như nước chảy. Anh chém, đâm và xoáy cây thương vào gã khổng lồ, những mẩu thịt bay tứ tung.
Hahaha! Chuyện này cũng vui phết.
Cảm giác giống như một cái bao cát cực kỳ chân thực — hay đúng hơn là giống như mấy cái máy đấm bốc ở khu trò chơi điện tử vậy.
“Chết đi, đồ tảng thịt!”
Việc vô tư đánh đập gã khổng lồ không có khả năng kháng cự mang lại cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Đó là một cách hoàn hảo để xả stress.
Vừa xả stress vừa kiếm tiền! Chẳng phải quá tuyệt sao?
Còn chuyện gì có thể tốt hơn thế này với anh nữa chứ?
Cảm ơn nhé, Shin-Hyuk! Tôi thề là anh làm cuộc sống của tôi thú vị hơn nhiều đấy!
“Hahahahaha!”
Kwon Oh-Jin đang vui vẻ vung thương thì con quái vật đột nhiên mở mắt.
“Hử?”
Vẻ mặt Kwon Oh-Jin đông cứng lại. Cái quái gì thế này?
“Đứa trẻ của ta, chẳng phải ngươi nói con quái vật đã bị phong ấn sao?”
“D-Dĩ nhiên rồi!” Anh gật đầu lia lịa. “Nó chỉ mở mắt thôi mà, có gì đâu. Nó vẫn không thể cử động được!”
Có vẻ như phong ấn chỉ hạn chế nó về mặt thể chất trong khi vẫn để lại ý thức nguyên vẹn.
Phải rồi. Chắc chắn là vậy. Dù có tỉnh táo thì cũng chẳng nghĩa lý gì nếu nó không thể nhúc nhích—
Rầm rầm!
Gã khổng lồ bắt đầu đứng dậy.
“Karaaaaaaa!”
Một tiếng gầm kinh hoàng vang dội trong không gian, giống như thứ gì đó mà người ta thường nghe thấy trong một buổi lễ tế của giáo phái tà ác. Bốn cánh tay khổng lồ xuất hiện trên cơ thể gã khổng lồ, đấm mạnh bạo vào các bức tường.
Ầm! Ầm! Ầm!
“Đm nó chứ.”
Tại sao thứ này lại cử động được?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
