Chương 108 : Lục Viễn Thu, tôi hy vọng cậu nhận thua
[Ngôi Nhà Vui Vẻ Của Mickey]: Chào các em nhé, cô là Tô Diệu Diệu, giáo viên tiếng Anh của các em.
Ngay lập tức, bên dưới là một hàng dài tin nhắn "Chào cô", Lục Viễn Thu không thấy Bạch Thanh Hạ trả lời, đoán chắc cô gái nhỏ vẫn đang hì hục gõ phím.
[Ngôi Nhà Vui Vẻ Của Mickey]: Cô Lưu chưa vào ạ?
[Vương Hạo Nhiên]: Chưa ạ, chắc cô chủ nhiệm bận quên mất. Cô Tô ơi, em set quyền quản trị viên cho cô nhé. À, mọi người nhớ đổi tên nick thành tên thật đấy.
Chỉ lác đác vài ba người đổi tên, Lục Viễn Thu cũng lười chẳng buồn đổi.
Đúng lúc này, Tô Diệu Diệu lại nhắn tin.
[Giáo viên Tiếng Anh Tô Diệu Diệu]: Bạn [Rác Rưởi] này là ai thế? Vừa nãy kết bạn với cô, cô ấn nhầm nút từ chối, em gửi lại lời mời được không?
[Rác Rưởi]: Thưa cô, em là Trịnh Nhất Phong, em cũng ấn nhầm nút kết bạn ạ...
Lục Viễn Thu cười phun cả nước. Hai người này...
Đều ấn nhầm?
Rốt cuộc ai cố ý, ai vô tình đây?
[Nhất Diệp Tri Thu]: Cô đã nói thế rồi, mày không nể mặt cô à? Gửi lại lời mời đi chứ?
[Rác Rưởi]: ...
[Giáo viên Tiếng Anh Tô Diệu Diệu]: [Icon che miệng cười]
Hai người đó không nói gì nữa, Lục Viễn Thu cũng không biết Trịnh Nhất Phong có gửi lại lời mời kết bạn không.
Một phút sau.
[Lá Phong Mùa Hạ]: Em chào cô.
Lục Viễn Thu nhìn dòng tin nhắn này với vẻ mặt không cảm xúc.
Cậu nghiêm túc nghi ngờ Bạch Thanh Hạ đã gõ dòng chữ này từ lúc nãy đến giờ.
Vì Bạch Thanh Hạ gõ phím rất chậm, nên Lục Viễn Thu hầu như chẳng mấy khi chat chit với cô trên QQ. Hễ chat là cô toàn gửi icon mặt cười mỉm, hoặc là nửa ngày mới rep được một câu.
Nên muốn tìm cô, Lục Viễn Thu toàn gọi điện thoại.
Cậu lấy bài tập hôm nay và điện thoại ra, bấm số gọi Bạch Thanh Hạ.
Đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng của cô gái nhỏ vang lên: “Alo? Lục Viễn Thu, bố tớ ngủ rồi, tớ phải nói bé thôi.”
Lục Viễn Thu: “Không sao, mức này tớ nghe được. Bây giờ cậu rảnh không? Tớ có mấy bài muốn hỏi.”
Trong căn phòng trọ, cô gái nhỏ đặt điện thoại xuống, liếc nhìn chậu nhựa đỏ đựng đầy quần áo cần giặt, khẽ đáp: “Rảnh, cậu hỏi đi.”
Lục Viễn Thu: “Được, cậu lấy sách bài tập Toán ra đi.”
Bạch Thanh Hạ: “Tớ để ở trường rồi, cậu cứ đọc đề đi, tớ nhớ hết mà.”
Lục Viễn Thu: “Bài số 10, bài dãy số ấy...”
Đã gần mười một giờ đêm.
Trong căn phòng trọ, trên chiếc giường đơn bên ngoài tấm rèm, Bạch Tụng Triết mặc quần đùi rộng thùng thình, ngáy khò khò. Trên chiếc bàn bên cạnh, ngọn đèn vàng leo lét tỏa sáng.
Cô gái nhỏ cởi áo đồng phục, để lộ chiếc áo phông trắng cũ kỹ bên trong. Cô đứng dậy, đi ra ngoài rèm, ném áo đồng phục vào chậu, rồi kẹp điện thoại vào vai và tai, bưng chậu quần áo đầy ắp đi ra khỏi phòng, ra hành lang bên ngoài.
Hứng nước đầy chậu ở vòi nước cuối hành lang, Bạch Thanh Hạ lấy chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, vừa dùng hai tay vò quần áo, vừa kẹp điện thoại nghe, giọng nói nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của cậu thiếu niên.
Vài ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Bên dưới, khu ổ chuột tối om, yên tĩnh, không một ánh đèn đường. Trong một căn nhà hai tầng cũ nát, ánh đèn vàng hiu hắt vẫn tỏa ra.
Dưới ánh đèn ấm áp, cô gái nhỏ mặc chiếc áo phông cũ kỹ ngồi ở cuối hành lang chật hẹp trên tầng hai, những lời cô nói vào chiếc điện thoại kẹp bên tai... thật nhẹ nhàng và dịu dàng.
Trong tòa nhà cao tầng cách đó vài cây số, cậu thiếu niên ngồi trước bàn học, gật đầu liên tục.
...
Hôm sau, tại trường.
Tiết một vừa kết thúc, Trương Bác Văn còn chưa kịp cầm biển lớp, Lưu Vi đã bước vào lớp.
Bà ta vỗ tay bôm bốp, cố gắng đánh thức đám học sinh vừa tan học đã gục xuống bàn ngủ li bì.
“Dậy hết đi! Dậy hết đi! Hôm nay là ngày đầu chạy bền, tất cả đều phải xuống sân! Chủ nhiệm khối sẽ lên kiểm tra sĩ số đấy!”
Lục Viễn Thu ngồi dậy, nhấc cái đầu nặng trịch vì buồn ngủ lên khỏi mặt bàn.
Đã lớp 12 rồi, chất lượng giấc ngủ chẳng lẽ không nằm trong phạm vi sức khỏe cần xem xét sao...
Có thời gian này cho bọn em ngủ bù không được à?
“Thưa cô, em đến tháng, xin nghỉ ạ.”
Trần Phi đột nhiên giơ tay.
Lưu Vi cau mày: “Được, nhưng vẫn phải xuống sân, đứng ngoài đường chạy, không cần chạy.”
Hồ Thải Vi thấy thế cũng vội nói: “Thưa cô, em cũng đến tháng!”
Lưu Vi gật đầu: “Em cũng thế.”
Lục Viễn Thu bất bình lên tiếng: “Thưa cô, em cũng đến tháng!”
Lưu Vi trừng mắt: “Lục Viễn Thu, cậu muốn trải nghiệm thời kỳ mãn kinh của tôi không?”
Lục Viễn Thu: “...”
Tức thật, tại sao kinh nguyệt của đàn ông lại không được coi trọng chứ!
Đàn ông một tháng cũng có một hai ngày không tiện mà!
Xuống sân vận động, tiếng còi vang lên, tiếng nhạc chạy bền quen thuộc của kiếp trước lại vang lên bên tai như tiếng gọi hồn.
Nhưng sau khi bắt đầu chạy, Lục Viễn Thu nhanh chóng tỉnh táo lại, và phát hiện ra một chút sức hấp dẫn của việc chạy bền.
Cậu chạy bên cạnh Bạch Thanh Hạ, vẻ mặt nghiêm túc, dùng khóe mắt liếc nhìn... thế giới đang rung rinh của cô gái nhỏ, dần dần quên hết mệt mỏi.
Tôi yêu chạy bền.
...
Trưa, căng-tin.
“Anh Thu, có kết quả bốc thăm rồi. Hiện tại hai anh em mình đang đối mặt với một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.”
Đặt khay cơm xuống bàn, Tào Sảng ngồi đối diện Lục Viễn Thu, vẻ mặt nghiêm trọng nói.
Lục Viễn Thu vừa ăn vừa ngẩng đầu: “Có kết quả rồi à? Tao còn chưa đi xem. Lớp mày bốc trúng lớp nào?”
Lớp 12-28 của Lục Viễn Thu và lớp 12-19 của Tào Sảng đều lọt vào top 15 khối 12, hôm nay là vòng loại thứ hai.
Tào Sảng nói: “Lớp 19 bọn em, hôm nay đấu với lớp 28 của anh.”
Lục Viễn Thu sững sờ, ngẩng đầu lên: “Hai lớp mình đụng nhau sớm thế cơ à?”
Tào Sảng gật đầu đau khổ: “Làm sao bây giờ hả anh Thu?”
Lục Viễn Thu cười, tiếp tục ăn cơm: “Làm sao là làm sao, cứ đánh bình thường thôi. Thắng thì đi tiếp, thua thì loại, có hai kết quả thôi mà.”
Tào Sảng nghiêm túc: “Nhưng mà anh Thu ơi, đối đầu với anh em chẳng còn tí ý chí chiến đấu nào cả.”
Lục Viễn Thu vừa định nói gì đó, ánh mắt bỗng nhìn về phía hai người đang đi tới từ phía sau Tào Sảng.
Cậu nói: “Ý chí chiến đấu đến rồi kìa...”
Trong hai người đang đi tới, người bên phải chính là Lưu Dương - tên xỏ khuyên môi từng khiêu khích ở nhà ăn hôm nọ.
Còn người bên trái, dáng người rất cao, nhìn sơ qua chắc phải mét chín, mặc cả cây đồ hiệu nước ngoài. Ở tuổi này mà gương mặt cậu ta toát lên vẻ già dặn hơn hẳn bạn đồng trang lứa, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt khá dài và hẹp, môi mỏng, nhìn vào tạo cảm giác không thoải mái chút nào.
Lục Viễn Thu chưa gặp cậu ta bao giờ, nhưng cậu biết, đó chính là Trương Dật Phi.
Trương Dật Phi và Lưu Dương đi đến bên bàn, Lưu Dương cười nói: “Đàn anh Tào, phiền anh nhường chỗ chút, sang đối diện ngồi đi.”
Lục Viễn Thu vẫy tay gọi Tào Sảng: “Qua đây ngồi.”
Sau khi Trương Dật Phi và Lưu Dương ngồi xuống đối diện, Trương Dật Phi lên tiếng trước, giọng nói hơi ồm ồm: “Tôi nói thẳng luôn nhé, Lục Viễn Thu, tôi hy vọng cậu nhận thua.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
