Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 120 : Anh Viễn Thu, em là Huyên Huyên đây mà

Chương 120 : Anh Viễn Thu, em là Huyên Huyên đây mà

Đã xếp hàng đến đây rồi, Lục Viễn Thu không được ăn thì mua cho bố ăn vậy.

Bạch Thanh Hạ thầm nghĩ.

Lục Thiên quy định thời gian làm việc của Bạch Tụng Triết là từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, bao ăn ba bữa, lương 500 tệ một tháng.

Bây giờ chưa đến 9 giờ, Bạch Tụng Triết vẫn đang ngủ say sưa trên giường.

Dòng người mua bánh nướng hành Hồ Ký nhích dần lên từng chút một. Bạch Thanh Hạ bước lên theo, đúng lúc này, một bà thím tóc xoăn thấy khoảng trống trước mặt cô gái nhỏ mặc đồng phục, bèn thản nhiên chen ngang.

Cô gái nhỏ lùi lại vài bước, bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm.

Có người chen ngang!

Những người xếp hàng phía sau thấy vậy đều bất bình lên tiếng: “Này! Bà kia! Sao lại chen ngang thế hả?!”

“Đúng đấy! Mọi người dậy sớm xếp hàng mãi mới đến lượt, bà khôn lỏi thế, muốn chiếm chỗ à!”

“Ra sau xếp hàng đi!”

Nghe những tiếng phản đối đầy phẫn nộ từ phía sau, Bạch Thanh Hạ như được tiếp thêm sức mạnh. Cô cũng trừng mắt nhìn tấm lưng bà thím tóc xoăn, cố gắng dùng ánh mắt "hung dữ" (nhưng thực ra chẳng có tí sát thương nào) để dọa bà ta.

Nhưng bà thím tóc xoăn mặt trơ trán bóng, chẳng thèm phản ứng, không quay đầu, cũng chẳng thèm cãi lại, cứ như thể chỉ cần mặt dày đợi mua được bánh rồi đi là xong chuyện.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng nõn đặt lên vai bà thím.

“Tưởng không ai dám động đến bà chắc?”

Một giọng nói lanh lảnh vang lên từ phía sau.

Bạch Thanh Hạ quay lại, thấy cô gái đứng ngay sau mình đã ra tay.

Cô gái mặc bộ đồ thể thao màu trắng, đội mũ lưỡi trai, có vẻ như vừa đi chạy bộ buổi sáng về. Cô gái nắm vai bà thím, kéo mạnh bà ta ra khỏi hàng.

“Ơ cái con này! Mày làm cái gì đấy! Đánh người à?!”

Bà thím tóc xoăn cuối cùng cũng chịu không nổi, gào lên.

Cô gái đội mũ lưỡi trai chống hông trừng mắt lại: “Bà tưởng tôi không dám đánh à? Nói cho bà biết, tôi chưa đủ tuổi thành niên đâu nhé! Có đánh bà thì tội cũng chẳng nặng lắm đâu!”

“Chen ngang là sai rồi còn già mồm!”

“Đánh người cái gì? Người ta đã đánh bà cái nào đâu!”

“Chúng tôi làm chứng cho cô bé này!”

Những "anh hùng hảo hán" phía sau nhao nhao lên tiếng ủng hộ.

Bà thím tóc xoăn hậm hực lườm cô gái một cái cháy mắt, xách giỏ đi thẳng.

Bạch Thanh Hạ ngẩn người nhìn khuôn mặt dưới vành mũ lưỡi trai của cô gái, chợt nhớ ra: Hôm qua họ vừa gặp nhau ở KTV!

“Là cậu à?”

Cô gái đội mũ lưỡi trai quay sang, cũng nhận ra Bạch Thanh Hạ ngay lập tức. Tuy hôm qua chỉ nhìn lướt qua, nhưng gương mặt thanh thuần không tì vết của cô gái này đã để lại ấn tượng cực sâu sắc.

Nói thế nào nhỉ, đó là một vẻ đẹp rất sạch sẽ, rất trong sáng, nhìn một lần là khó quên.

Bạch Thanh Hạ khẽ gật đầu chào hỏi lịch sự, không dám nhìn kỹ, cũng không định giao tiếp nhiều với cô gái có ngoại hình anh khí, tính cách sảng khoái này.

“Cậu học trường số 7 à?”

Cô gái đội mũ liếc nhìn bộ đồng phục trên người Bạch Thanh Hạ.

Vì tiếc bộ quần áo mới mua không nỡ mặc vào cuối tuần, nên hôm nay Bạch Thanh Hạ vẫn mặc đồng phục, không ngờ lại bị nhận ra.

Bạch Thanh Hạ gật đầu lần nữa, khẽ đáp: “Ừ.”

Cô gái đội mũ cười, tháo mũ xuống, vuốt lại mái tóc, để lộ khuôn mặt xinh đẹp pha chút nét anh hùng.

Cô cao hơn Bạch Thanh Hạ cả một cái trán, nhiệt tình chìa bàn tay mềm mại ra: “Tớ học trường số 1, làm quen nhé? Tớ tên Liễu Vọng Xuân.”

Vành tai Bạch Thanh Hạ ửng hồng, rụt rè đưa tay ra bắt nhẹ một cái rồi rụt về.

“Tớ tên Bạch Thanh Hạ.”

Giọng cô rất nhỏ, ánh mắt cũng không dám ngước lên.

Liễu Vọng Xuân lẩm bẩm như đang ngâm thơ: “Liễu Vọng Xuân, Bạch Thanh Hạ, Xuân và Hạ, xem ra chúng ta có duyên đấy.”

Bạch Thanh Hạ khẽ gật đầu. Cô thật sự không quen nói chuyện với người lạ, câu nào cũng đáp lại đã là nỗ lực lớn lắm rồi.

Có lẽ nhận ra tính cách hướng nội, ít nói của cô gái thanh thuần này, Liễu Vọng Xuân mỉm cười, vuốt tóc đội mũ lên, không làm khó cô nữa.

Hàng người rút ngắn, rất nhanh đã đến lượt Bạch Thanh Hạ. Nhưng ông chủ quán lại ái ngại nói: “Chỉ còn một cái thôi, ai mua sau phải đợi mẻ kế tiếp nhé.”

Nghe vậy, Bạch Thanh Hạ vội lùi sang một bên, nói với Liễu Vọng Xuân: “Cái này nhường cậu.”

Liễu Vọng Xuân cười xua tay: “Không cần đâu, cậu xếp trước tớ mà.”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu, giải thích: “Nếu cậu không đuổi người chen ngang kia đi thì cũng chẳng đến lượt tớ. Với lại... tớ không mua nữa.”

Nói xong cô khẽ cúi đầu chào, rồi quay người bỏ đi.

Liễu Vọng Xuân nhìn theo bóng lưng cô gái nhỏ. Cô thấy ở cô gái này bóng dáng của nhiều người bạn hướng nội mà mình từng gặp, nhưng lại cảm thấy cô gái này có gì đó khác biệt.

Có lẽ vì cô ấy đẹp quá, đẹp đến mức nổi bật, khiến người ta cảm thấy bản thân cô ấy đã là một sự khác biệt.

Liễu Vọng Xuân mỉm cười, thầm nghĩ.

...

Lục Viễn Thu đến cổng đông khu chung cư Hạnh Phúc. Cậu cúi đầu nhìn đồng hồ, đợi khoảng mười phút thì một chiếc Lincoln limousine màu đen chạy qua cầu Hạnh Phúc, dừng lại trước mặt cậu.

Cái quái gì thế này... Xem ra đi đông người phết.

Mở cửa xe, Lục Viễn Thu vừa bước vào đã nghe thấy hai giọng nữ nũng nịu gọi: “Lục Viễn Thu~”

“Chị cả! Chị hai!”

Lục Viễn Thu nhìn hai người phụ nữ trẻ tuổi ngồi cạnh nhau đối diện, cười chào.

Chị cả và chị hai, một người 25 tuổi đang học thạc sĩ, một người 23 tuổi vừa tốt nghiệp đại học. Nhan sắc của họ đúng như lời bố họ nhận xét, không quá nổi bật, nhưng dáng người khá chuẩn, lại thêm ăn mặc thời thượng, trang điểm tinh tế, nhìn vào cũng toát lên khí chất tiểu thư đài các, khiến người ta sáng mắt lên mà nhìn.

Nhưng Lục Viễn Thu nhìn thấy bên cạnh hai chị còn có một cô gái mặc váy Lolita.

Cô gái có khuôn mặt tròn đáng yêu, đôi chân thon thả dưới tà váy bồng bềnh được bọc trong đôi tất trắng tinh khôi. Lúc này, cô nàng đang nhìn chằm chằm Lục Viễn Thu đối diện với vẻ mặt... khá kích động.

Cái sự "kích động" này ở đâu ra vậy... Lục Viễn Thu không nhận ra cô nàng, chỉ thấy hơi quen quen.

Cậu quay đầu lại, chào hỏi những người lớn ngồi ghế trên: “Bác cả, bác hai.”

Bác cả và bác hai cười đáp lại. Bên cạnh họ, Lục Viễn Thu còn thấy một người đàn ông trung niên có khuôn mặt quen thuộc.

Cậu ướm hỏi: “Chú Tống?”

“Ây da! Không ngờ thằng nhóc này còn nhận ra chú, bao nhiêu năm không gặp rồi.”

Người đàn ông có bộ ria mép hình chữ bát (八) cười nhìn cậu, rồi chỉ vào cô gái mặc váy Lolita, vẻ mặt đầy ẩn ý: “Viễn Thu, còn nhớ Huyên Huyên không?”

Chú Tống là người của tổng công ty, là cấp dưới trực tiếp của bác cả và bác hai, hồi nhỏ Lục Viễn Thu có gặp qua. Còn cô bé Lolita tên Huyên Huyên này... Lục Viễn Thu lại nhìn sang đối diện.

Cô gái mặc tất trắng lại kích động nhìn cậu chằm chằm.

Khoan nói đến chuyện có quen hay không, sao nhìn thấy tôi cô lại kích động thế hả? Lục Viễn Thu bị cô nàng nhìn đến nổi da gà.

“Anh Viễn Thu, em là Huyên Huyên đây mà...”

Tống Huyên Huyên đung đưa đôi chân thon thả bọc tất trắng, nói.

Lục Viễn Thu chợt nhớ ra. Hồi nhỏ khi đại gia đình còn sống chung trong khu nhà cổ, chú Tống thường dẫn cô con gái này đến chơi.

“Vãi chưởng!”

Lục Viễn Thu lập tức nhớ lại một số ký ức kinh hoàng, vội vàng co người lùi lại phía sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!