Lúc tan học, Trình Nhiên đề nghị với Trương Bình hay là mình không đi ăn cùng họ nữa. Trương Bình liền ngẩn người, "Đừng mà, tớ còn trông mong qua Tần Thiên làm cầu nối để làm quen với nhiều bạn nữ trong đội múa nữa đấy. Hơn nữa, Tần Thiên chủ động mời cậu, tại sao cậu lại không đi cùng? Có phải là muốn bắt mà lại thả không đấy?Hay là cậu thích cô ấy rồi, nhưng lại sợ bản thân sa lầy vào chuyện này…?"
"Nghĩ nhiều quá rồi." Trình Nhiên khóe miệng giật giật.
"Nếu cậu không có ý đó, vậy thì càng tốt chứ sao, cứ coi như là vì tớ đi!"
Thực ra Trình Nhiên đối với những chuyện gần đây không hề bận tâm. Dù là những tin đồn về Tần Thiên và Quách Dật, cậu cũng mang thái độ "đã đến trường Thập Trung huyền thoại rồi, thì cứ trải nghiệm mọi thứ của ngôi trường này", nếu có thể làm mờ đi sự tồn tại của mình thì càng tốt...
Nhưng nếu Trương Bình đã nói vậy, cậu mà tìm một cái cớ, đi ăn một mình, khu ăn vặt bên ngoài Thập Trung đều ở cùng một chỗ, nếu bị Trương Bình và Tần Thiên bắt gặp, không khỏi khó xử. Nếu không thì phải đi xa hơn một chút, nhưng chuyện trốn đi ăn, nói ra thì hình ảnh có phần quá kỳ quặc...
Thế là cũng chỉ đành gật đầu. Dù sao thì tình hình cùng nhau ăn uống này cũng sẽ không kéo dài.
Lần này họ ra ngoài ăn ở McDonald's trên đường Thiểm Tây. Vào trong tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, Trương Bình cười nói, "Lần trước cậu không phải nói chưa từng ăn sao, tớ mời cậu."
Thực ra tính cách của Trương Bình có chút thích bao đồng, có khí phách muốn kết giao với anh hùng thiên hạ. Chỉ là trước đây, những người hơi nổi tiếng trong trường cậu đều không tiếp xúc được, người ta cũng không chơi với cậu. Cậu không chơi bóng, đã đăng ký không ít câu lạc bộ, nhưng một số câu lạc bộ căn bản chỉ là để làm cảnh, quanh năm không có hoạt động. Những câu lạc bộ có nhiều hoạt động, nhiều mỹ nữ như câu lạc bộ cầu lông, câu lạc bộ anime thì Trương Bình lại không có tài năng về phương diện này, thế là không có đường vào. Kết quả không ngờ lại có thể thông qua Trình Nhiên để làm quen với Tần Thiên.
Người gọi món hơi đông, Trương Bình hỏi mọi người muốn ăn gì rồi đi xếp hàng. Trình Nhiên và ba người Tần Thiên ngồi đó. Tần Thiên suy nghĩ một lúc, kéo khóa chiếc túi xách nhỏ mang theo, lấy ra một cuốn sổ tay, nói với Trình Nhiên, "Tớ có một bài toán không làm được, đã bị kẹt mấy ngày rồi... cậu có thể giúp tớ xem không?"
Trình Nhiên sững người một lúc, nhận lấy. Viên Tuệ Quần từ bên cạnh nhìn cậu, trong nụ cười có vài phần khiêu khích, trêu chọc.
Thấy ánh mắt mong đợi của Tần Thiên, cậu liền dường như hiểu ra...
Đây được coi là, khảo sát?
"Phản ứng đồng phân của caryophyllene..." Trình Nhiên ngẩng đầu lên, thấy Tần Thiên gật đầu, làm một động tác chắp tay cầu xin với cậu. Mười ngón tay thon dài, rất đẹp.
Viên Tuệ Quần thì từ bên cạnh nói, "Bài này Tần Thiên vốn là hỏi tài tử hóa học mà cậu đã gặp trước, cậu ta cũng không biết... Cậu chuyển trường đến, nghe nói đã từng thi những bài biến thái đó, chắc không thành vấn đề nhỉ... cố lên, đánh bại Tô Dương!" rồi nháy mắt với Tần Thiên.
Tần Thiên không để lộ cảm xúc, lườm cô một cái, lại nói với Trình Nhiên, "Hôm đó tớ thấy bài này trên cuốn 'Mở rộng kiến thức' của một người bạn, liền chép lại. Kết quả và đáp án cứ không khớp, lại không có lời giải. Vốn định hỏi thầy cô, cậu giúp tớ xem nhé..."
Mình chỉ đi ăn trưa thôi mà, sao cứ không hợp là lại làm bài tập...
"Chỉ có thể nói là... thử xem," Trình Nhiên nhận lấy bài toán. Tần Thiên thậm chí còn trực tiếp đưa cho cậu một cây bút chì, rất thanh mảnh, trên đó còn có mùi thơm thoang thoảng. Trình Nhiên nhận lấy, cảm thấy mình dường như đã mở khóa được một thành tựu mà tương lai cậu đã thấy vô số lần và cũng đã mặc niệm cho nó: "làm bài tập trong McDonald's".
Sớm biết thế hôm nay bữa cơm này thật sự nên từ chối dứt khoát.
Viên Tuệ Quần giúp lấy đồ uống, Trương Bình mua một xô gà và mấy cái hamburger về, thấy Trình Nhiên không khỏi thốt lên, "Oa, nghiêm túc thế."
"Hay là ăn trước đi, về nhà làm cũng được."
Trình Nhiên lấy một cái hamburger, vừa ăn vừa viết, không lâu sau đã giải xong, đưa cho Tần Thiên. Trương Bình vội vàng đưa cho Trình Nhiên mấy cái đùi gà.
Tần Thiên nhận lấy cuốn sổ, bắt đầu xem các bước giải mà Trình Nhiên đã viết.Ban đầu, đôi mắt cô sáng rỡ, tràn đầy hứng thú và mong đợi,nhưng càng xem, ánh mắt ấy dần trở nên ảm đạm theo từng dòng lời giải của Trình Nhiên...
Viên Tuệ Quần còn sốt ruột hơn cô, nhìn từ bên cạnh, lúc này không kìm được mà lên tiếng, "Thế nào?"
Tần Thiên không trả lời cô, ngẩng đầu lên nhìn Trình Nhiên, "Kết quả cuối cùng, và đáp án chuẩn, không giống nhau?"
"Đúng vậy, vậy thì tớ đã không giải được."
Trình Nhiên gật đầu, hút một ngụm qua ống hút, "Bài này có độ khó."
Viên Tuệ Quần mất hứng. Cô muốn nói "thì ra cậu cũng chẳng ra gì", nhưng lời đến miệng lại cảm thấy có thể sẽ làm tổn thương người khác, không tốt lắm, nên đã không nói.
Sự thất vọng trong mắt Tần Thiên lướt qua. Cô "ồ" một tiếng, tiếp tục ăn, nhưng có thể thấy, hứng thú đã giảm đi rất nhiều. Tình hình này của Tần Thiên, Viên Tuệ Quần đã thấy không biết bao nhiêu lần. Còn nhớ trong một số buổi tụ tập mà Tần Thiên không muốn tham gia, nhưng lại không tiện từ chối, khi cô đến, dù đối mặt với bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ và mong đợi, cô đều an nhiên tự tại, không có quá nhiều gợn sóng.
Thậm chí có một lần họ tham gia tiệc sinh nhật của một bạn học cũ, đến nhà người đó chơi, kết quả cuối cùng người ta lấy ra một cuốn album ảnh đã được đóng lại. Trên đó toàn là những bức ảnh chụp Tần Thiên biểu diễn trong ba năm cấp hai. Cậu bạn học đó trước đây cũng rất được yêu thích, thể thao rất giỏi, ấn tượng thường thấy là trong các hoạt động của trường, trên cổ luôn treo một chiếc máy ảnh phim Nikon không rời tay. Kết quả không ngờ, lại đã bỏ ra bao nhiêu tâm tư như vậy.
Kết quả là lúc đó Tần Thiên sau khi xem album ảnh không hề có sự cảm động như mọi người mong đợi, chỉ đơn giản là "ồ" một tiếng rồi trả lại album cho đối phương. Dáng vẻ tan nát cõi lòng của cậu thiếu niên đó, sau này họ nghĩ lại vẫn còn rùng mình.
Bây giờ Tần Thiên, hai tiếng "ồ" y hệt nhau.
Viên Tuệ Quần biết, kiểu con trai mà Tần Thiên thực sự thích, là người có ý chí tiến thủ, biết tư duy, thông minh, nhạy bén.
Từ nhỏ cô đã học múa, làm việc trong đoàn ca múa của tỉnh — nơi gần như trai xinh gái đẹp đầy rẫy, đến mức đẹp quá cũng thành nhàm, nhìn mãi mà mệt mỏi luôn rồi, nên sẽ không có cậu con trai nào có thể gây cho cô cú sốc gì về mặt ngoại hình. Hơn nữa, có lẽ bản thân cô là một vũ công, đối với những người giỏi thể thao, cô thực ra không hề ngưỡng mộ. Những khó khăn, vất vả mà cô đã từng trải qua, còn nhiều hơn rất nhiều so với những người chỉ chạy vài vòng, đánh vài trận bóng...
Điều duy nhất là, cô đối với những người có đầu óc linh hoạt, thông minh, thành tích tốt, có sự gần gũi đặc biệt. Thế nên tại sao Tô Dương có thể nổi bật, cái gọi là học lệch của cậu ta, trong mắt Tần Thiên, thậm chí có thể là một sự thể hiện đặc biệt. Sự ngưỡng mộ của Tần Thiên đối với cậu ta, chưa chắc đã không bị ảnh hưởng bởi danh hiệu tài tử từ nhỏ của cậu ta.
Sau đó trong lúc ăn cơm, Tần Thiên rất ít nói, chỉ đến cuối cùng mới hỏi mọi người có muốn ăn gì nữa không, cô định đi mua. Mọi người đều lắc đầu nói đã no, Tần Thiên nói, "Vậy chúng ta về thôi."
Trên đường về trường, Viên Tuệ Quần và Tần Thiên đi trước, Trương Bình và Trình Nhiên đi sau. Trương Bình không phải là không nghĩ đến việc qua bắt chuyện, nhưng hai cô gái nói toàn những chủ đề mà cậu không thể xen vào, những người và sự việc mà cậu không biết. Thế là chỉ đành mua một túi hạt dưa, cùng Trình Nhiên đi sau một bước, vừa đi vừa cắn hạt dưa.
Nhìn bóng dáng của Tần Thiên và Viên Tuệ Quần, Trương Bình lo lắng, nhổ một vỏ hạt dưa, quay đầu lại nhìn Trình Nhiên, "Tớ có cảm giác… chuyện của hai đứa mình chắc muộn màng quá rồi, coi như hết hy vọng rồi ha?"
Khi trở lại trường, kết quả thời gian còn chưa đến một giờ rưỡi, cách giờ học buổi chiều còn hơn một tiếng. Trước đây họ ăn cơm, mọi người chém gió, tán gẫu có thể làm cho khoảng thời gian này trôi qua, kết quả bữa cơm này lại ăn nhanh lạ thường.
Trương Bình bĩu môi, đưa cho Trình Nhiên một nắm hạt dưa, "Ăn đồ ăn nhanh đúng là sai lầm...Thôi kệ đi, trai xinh gái đẹp đâu có thiếu trên đời!"
Vào cổng trường, hai nhóm người vẫn đi trước sau. Kết quả phía trước, dưới tòa nhà thí nghiệm đang tụ tập một đám người.
Nhóm tham gia cuộc thi khoa học kỹ thuật của tỉnh sau khi ăn trưa xong đã gặp nhau trước tòa nhà thí nghiệm. Có lẽ là tiến triển không thuận lợi, nhóm dự thi đang nói về nội dung thí nghiệm, phát sinh tranh luận.
Tô Dương nở một nụ cười như gió xuân tuyết trắng với Tần Thiên và Viên Tuệ Quần, vẫy tay với họ. Tần Thiên đi tới, nhìn họ, cảm giác lạnh lùng suốt đường đi lúc này như băng tuyết tan chảy, mỉm cười nói, "Sao vậy?"
Tô Dương quay đầu lại, "Dự án gặp chút rắc rối... không sao, mọi người cố gắng một chút là qua thôi, có lẽ phải bổ sung thêm kiến thức liên quan."
Tần Thiên cười cười, "Cố lên, việc của các học bá các cậu, dù sao cũng không giúp được... chờ các cậu giành giải vô địch đấy!" cô lại liếc nhìn về phía Khương Hồng Thược. Tô Dương tay lặng lẽ di chuyển ra trước mặt, dùng lưng che khuất tầm nhìn bên đó, lúng túng xua tay với cô, ra hiệu giữa thanh thiên bạch nhật, đừng có gây chuyện.
Tần Thiên cười ngây ngô, nhưng nụ cười này ít nhiều có chút ghen tị. Trong đời, luôn có những người khiến bạn không thể ghen tị nổi, vì họ tỏa sáng theo một cách rất riêng.Không nghi ngờ gì — cô gái đang được mọi ánh nhìn vây quanh như trăng giữa muôn sao lúc này, chính là một người như thế.
Khương Hồng Thược, người vốn đang trao đổi với cô về vấn đề dự án, nói một câu "hôm nay đến đây thôi", rồi bước tới, vượt qua Tô Dương và Tần Thiên đang nói chuyện ở phía trước một chút.
Trương Bình lập tức phát hiện mình và Trình Nhiên từ hai người hóng chuyện nhìn một đám người nổi tiếng của trường tụ tập, đã biến thành tâm điểm.
Khương Hồng Thược nhìn Trình Nhiên đang cắn đùi gà, môi bóng loáng,giọng nói cất lên nhẹ nhàng, có vẻ thờ ơ nhưng lại chẳng giấu nổi sự mềm lòng, "Ăn cơm xong rồi à? Vừa hay bên tớ có chút chuyện, về việc vật liệu cực âm silicon của pin rốt cuộc nên dùng loại nào có độ ổn định cao hơn, đi cùng tớ đến thư viện, chúng ta bàn bạc một chút?"
Trương Bình bây giờ rất muốn nhét nắm hạt dưa trong tay vào miệng, cậu trợn to mắt nhìn Trình Nhiên từng chút một.
Sau đó cậu thấy Trình Nhiên đầu tiên là sững người, rồi nở một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời, "Được thôi."
