Chương 42: Gọi thêm tiếng anh trai nữa đi
Gần mười một giờ đêm, Từ Tuế Tuế ăn xong dưa hấu, đã sớm bị Tất Văn Lệ đuổi vào phòng ngủ.
Từ Hành nhân cơ hội này nói chuyện với Tất Văn Lệ một chút về việc làm thêm ở siêu thị, Tất Văn Lệ vừa nghe một ngàn tệ là có thể giải quyết chi phí tiền lương, trước là cao hứng, nhưng nghĩ lại lại lo lắng học sinh không đáng tin cậy.
Có điều thằng nhóc Từ Hành này thi đại học xong hiếm khi có ý nghĩ này, Tất Văn Lệ cũng không tiện đả kích hắn, chỉ nói nếu hiệu quả tốt thì được.
Nói thế nào nhỉ, đại khái là vì quan niệm truyền thống quá mãnh liệt, nhà mình lại là hai cô con gái, cho nên Tất Văn Lệ thật sự coi tên Từ Hành này như con trai ruột mà đối đãi.
Sau đó thím đi tắm, chỉ để lại hai chú cháu Từ Nghị và Từ Hành ở phòng khách.
So với ông bố Từ Kiên, Từ Hành thật ra quan hệ với chú tốt hơn, đại học chọn chuyên ngành máy tính, cũng là từ nhỏ chịu ảnh hưởng và hun đúc của Từ Nghị.
Từ Kiên bản thân tuy rằng cũng biết dùng máy tính, nhưng chỉ biết thao tác cơ bản, bởi vì trong nhà máy phải dùng đến, nhưng ở trong nhà cũng không lắp máy tính, chỉ có trong cửa hàng quần áo của Tôn Uyển Tuệ có một cái.
Cho nên kênh tiếp xúc máy tính từ nhỏ của Từ Hành, chính là cái máy tính trong thư phòng nhà Từ Nghị, cũng là nơi vỡ lòng máy tính của hắn.
Từ Nghị tuy rằng ngoài miệng chưa bao giờ nói gì, nhưng nội tâm thật ra rất muốn có một đứa con trai, vì thế đối với Từ Hành từ nhỏ đã rất yêu thương, thậm chí còn tốt hơn so với Từ Niên Niên và Từ Tuế Tuế.
Nếu Từ Hành và Từ Niên Niên cãi nhau, Từ Nghị bình thường đều sẽ đứng về phía Từ Hành bênh vực, ngược lại Tôn Uyển Tuệ luôn giúp đỡ Từ Niên Niên dạy dỗ Từ Hành.
Khoảng chừng là vẫn luôn làm nghề máy tính này, đứng trong làn sóng Internet tận mắt chứng kiến thời đại thay đổi, tư duy của Từ Nghị gần gũi với người trẻ tuổi hiện nay hơn, hai chú cháu có nhiều tiếng nói chung.
Trước mặt Từ Hành, Từ Nghị cũng không hỏi hắn thi đại học thế nào, chỉ nói gần đây trong Internet lại có thứ gì hay ho, nói chuyện một hồi liền nói đến điện thoại Pineapple.
"Chiếc điện thoại này xác thực là sản phẩm vượt thời đại, đoán chừng điện thoại sau này đều sẽ đi theo, chỉ riêng chú biết cũng đã có mấy nhà đang trù bị rồi." Từ Nghị cảm thán nói, "Đáng tiếc đều là những người khổng lồ đánh nhau, dân thường chúng ta cũng chỉ nhìn xem, cho dù liếc mắt một cái nhìn qua đều là cơ hội, cũng không phải chúng ta có thể chạm vào."
"Chú, vậy nếu chúng ta có đủ tiền, chẳng lẽ không thể làm điện thoại sao?" Từ Hành cùng ông suy nghĩ viển vông, dù sao trong ấn tượng của hắn, kiếp trước cũng không phải không có ngôi sao mới nổi trên thị trường điện thoại.
Bao gồm Xiaomi, vivo cũng như OPPO các loại, đều là sau năm 2010 mới quật khởi, trước đó đều không sản xuất điện thoại thậm chí còn chưa ra đời.
"Cái này cũng không phải chỉ dựa vào tiền là có thể giải quyết." Từ Nghị bật cười, cũng không ngại cùng đứa cháu này nói chuyện này, phân tích cho hắn, "Thứ nhất, cơ bản nhất, chính là hệ điều hành điện thoại, điện thoại Pineapple tự thành một nhà, trên thị trường có thể lựa chọn cũng chỉ có Android và Microsoft."
"Nhưng các ông lớn đang nghiên cứu hai hệ điều hành này cũng không phải số ít, đoàn đội bình thường đầu nhập vào, cơ bản chính là bia đỡ đạn."
"Thứ hai, cho dù không cân nhắc hệ điều hành điện thoại, chỉ riêng chuỗi cung ứng do các nhà cung cấp linh kiện điện thoại tạo thành, chính là một chi phí khổng lồ."
"Những công ty lớn kia ở phương diện này chuỗi cung ứng đều đã vô cùng thành thục, có thể tiết kiệm một phần lớn chi phí, nếu là loại người vô danh tiểu tốt như chúng ta đi đàm phán cung ứng linh kiện, chỉ riêng chi phí đã không ép xuống được, càng đừng bàn đến so sánh với điện thoại do những công ty lớn kia sản xuất?"
"Thứ ba, sản phẩm đều cần hiệu ứng thương hiệu, càng đừng nói là điện thoại thông minh loại sản phẩm công nghệ mới nổi này, hiệu ứng thương hiệu càng là trọng trung chi trọng."
"Nếu không thể làm cho thương hiệu bản thân mới mẻ độc đáo, tìm được một đường đua điện thoại thích hợp với mình, vậy cho dù thành công sản xuất ra điện thoại, cũng không có cách nào chống lại những thương hiệu nổi tiếng kia."
Nói chuyện về những việc trong nghề này, Từ Nghị rõ ràng hăng hái hơn nhiều, thao thao bất tuyệt nói một đống lớn, cuối cùng đưa ra tổng kết —— hiện tại đi làm điện thoại, trừ phi là công ty lớn, nếu không là đường chết.
Thật ra lời này cũng không sai, đời sau cho dù như Xiaomi OPPO các loại, tuy rằng ở lĩnh vực điện thoại thuộc về tân tú, nhưng người dẫn đầu của Xiaomi sớm đã nổi danh trong giới Internet đã lâu, công ty vừa mới tổ chức là có thể tụ tập nhân tài đại lão các phương diện.
Mà công ty đứng sau OPPO và vivo càng là quan hệ người một nhà, xa nhất đều có thể truy ngược đến máy chơi game Tiểu Bá Vương thế kỷ trước cũng như máy đọc sách Bộ Bộ Cao sau này.
Ngoài ra, Từ Nghị còn chưa nói chuyện kênh tiêu thụ, làm xong điện thoại, làm sao bán điện thoại ra ngoài, cũng là một học vấn khổng lồ.
Từ Hành trước đây xác thực có vọng tưởng qua miếng bánh kem lĩnh vực điện thoại này, bất quá sau đó hắn liền bỏ đi ý niệm này, hiện giờ lại nghe chú thân là người trong nghề giảng giải một phen, cũng liền cơ bản không ôm hy vọng.
"Em xong rồi, vào tắm đi."
Tất Văn Lệ từ trong phòng tắm đi ra, gọi Từ Nghị một tiếng, trong lúc đi về phòng ngủ, còn không quên gọi vọng vào thư phòng, "Niên Niên con cũng thế! Ngủ sớm một chút! Đừng có luôn thức khuya!"
"Biết rồi ạ!" Từ Niên Niên ở trong thư phòng hét lớn.
Từ Nghị cũng theo đó đáp một tiếng, nhưng không vội đứng dậy, mà là lại nhắc với Từ Hành một câu: "Nói với bố mẹ cháu là ngày kia về quê, vừa vặn ba đứa nhỏ các cháu đều nghỉ rồi, nên về thăm ông bà nội, cháu nói với bố mẹ một tiếng, để hai người họ đừng bận quá mà quên."
"Vâng, lát nữa về cháu sẽ nói." Từ Hành gật đầu.
"Vậy được, chú đi tắm trước đây, cháu cũng về ngủ đi là vừa." Từ Nghị vỗ vỗ đùi đứng dậy, chuẩn bị đi phòng tắm tắm rửa ngủ một giấc.
Từ Hành đi theo đứng lên, bưng dưa hấu còn lại trên bàn vào đĩa nói: "Vậy cháu mang vào cho chị Niên Niên, chú không cần lo cho cháu, lát nữa cháu tự về."
"Được, nhớ khép cửa lại."
"Vâng ạ."
Từ Hành nhìn theo chú đi vào phòng tắm, bản thân thì đi đến cửa thư phòng, gõ gõ cửa sau đó đẩy cửa đi vào.
Kết quả đập vào mặt chính là tiếng phàn nàn không kiên nhẫn của Từ Niên Niên: "Ây da mày phiền không hả? Đã bảo là biết rồi biết rồi, đừng có vào làm phiền chị được không! Chị đang làm chính sự đấy!"
"Vừa gọi anh trai xong, giờ lại muốn tao làm mẹ mày à?" Từ Hành dựa vào cửa thư phòng trêu chọc.
Từ Niên Niên: "???"
Đang ngồi trước máy tính bàn học, cô mạnh mẽ quay đầu lại, liền nhìn thấy Từ Hành cái tên chó chết này, lập tức vừa thẹn vừa buồn bực: "Mày vào làm gì? Chị có cho mày vào không?"
"Em trai mày có lòng tốt mang dưa hấu đến cho mày, mày liền thái độ này?" Từ Hành bưng dưa hấu đến bàn học, "Cái công việc làm thêm này tốt xấu gì cũng là tao giới thiệu cho mày, thái độ đoan chính một chút được không?"
"Xì." Từ Niên Niên bĩu môi, đối với tên này cũng không có một chút lòng biết ơn nào, qua cầu rút ván ngược lại lưu loát vô cùng, "Chị đều đã kết nối với người ta rồi, mày đã vô dụng rồi."
"Hừ, đây chính là phụ nữ sao? Thật độc ác nha." Từ Hành lắc đầu chậc chậc nói, "Cho nên đối phương đồng ý cho mày làm thêm rồi?"
"Vẫn chưa." Từ Niên Niên cầm lấy một miếng dưa hấu, thậm chí hơi thả lỏng xuống, dựa vào lưng ghế vừa gặm vừa nói mơ hồ, "Nói là để chị hoàn thành mấy nhiệm vụ trước, nếu hiệu quả tốt thì có thể ký hợp đồng."
"Vậy mày cẩn thận chút nhé, đừng để người ta dùng chùa." Từ Hành hảo tâm nhắc nhở.
"Mày nói gì thế, đây không phải vẫn là mày giới thiệu cho chị sao?" Từ Niên Niên lườm hắn một cái, "Chị chỉ là một sinh viên đại học, có gì hay mà lừa? Hơn nữa đối phương cái này chỉ là một dự án nhỏ, người ta là người tài giỏi bận làm dự án lớn, đâu cần lừa chị chứ?"
"Cũng phải." Từ Hành vô cùng đồng ý quan điểm này, liên tục gật đầu, thầm nghĩ đợt dạy dỗ này coi như thành công, đều biết giúp "người ngoài" nói chuyện rồi, "Vậy mày làm thế nào rồi? Có nắm chắc không?"
"Cũng tạm." Từ Niên Niên gặm xong dưa hấu sau đó tiếp tục thao tác phần mềm chuyên nghiệp trên máy tính, bên trên một bố cục hình quả chuối đã vô cùng rõ ràng, "Chị đối với trình độ của mình ngược lại còn tính là có lòng tin, nhưng đối phương nói còn có một đối thủ cạnh tranh, chị không biết trình độ người đó thế nào, nên hơi không có đáy."
"Ây da, có cơ hội này là không tồi rồi, chúng ta làm tốt việc của mình là được." Từ Hành vỗ vỗ vai cô nói, "Ồ đúng rồi, chuyện nhân viên thu ngân siêu thị tao nói với thím rồi, mày sau này không cần đi nữa."
"Thật á?" Từ Niên Niên vui vẻ nói, "Chị vừa về nói với mẹ chuyện này, mẹ còn không chịu đồng ý đâu! Nói cái gì mà ít nhất phải đợi chuyện làm thêm của chị xác định xong mới được, tức chết chị rồi!"
"Cũng không xem tao là ai." Từ Hành liếc xéo cô, khẽ hất cằm, đắc ý nói, "Cảm ơn tao thì gọi thêm tiếng anh trai nghe xem nào?"
"... Mày cút! Đồ không biết xấu hổ!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
