Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

133 750

[301-400] - Chương 336: Thế giới riêng của bốn người

Chương 336: Thế giới riêng của bốn người

Mang tiếng là mời "mọi người", nhưng thực chất Lý Trí Bân và Diêu Viên Viên chỉ mời đúng hai người.

Giữa tháng 12, đúng ngày sinh nhật Diêu Viên Viên, Lý Trí Bân vừa đáp máy bay từ Bắc Kinh về đã vội vàng chạy tót đến tòa nhà Quốc tế Viễn Dương.

Không thấy bạn gái ở phòng tài chính, cậu chàng đành mò sang văn phòng của Từ Hành, gõ cửa rồi đẩy vào.

Nắng chiều hôm nay rất đẹp.

Ánh tà dương xuyên qua lớp kính sát đất sau lưng Từ Hành, phủ lên người hắn một lớp viền vàng rực rỡ, khiến những đường nét góc cạnh trên gương mặt nghiêng của hắn càng thêm phần sắc sảo và thâm trầm.

Nghe thấy tiếng động, Từ Hành ngước mắt lên, thấy Lý Trí Bân thì nhướng mày ngạc nhiên: "Đến sớm thế?"

"Chị Viên Viên đâu rồi?" Lý Trí Bân thả người xuống ghế sofa, tự rót cho mình cốc nước, thắc mắc, "Sao tao tìm bên phòng tài chính không thấy?"

"Chị ấy xin nghỉ từ trưa rồi." Từ Hành đáp, "Nghe bảo mày đến giờ cơm tối mới về tới nơi, sao mới hơn hai giờ đã có mặt ở đây rồi?"

"Về nhà rồi á?" Lý Trí Bân tiu nghỉu, "Tao định tạo bất ngờ cho bả nên mới về sớm hơn dự kiến."

"Có cái khỉ gì mà bất ngờ." Từ Hành bĩu môi, "Thôi được rồi, cứ ngồi đây chơi đi, tối tao với mày cùng qua đó."

"Thế tao thà đi tìm bả luôn cho rồi."

"Cũng được." Từ Hành gật gù, buông một câu xanh rờn, "Có gái là quên anh em, tao ghim rồi đấy."

Lý Trí Bân lập tức xù lông: "... Mẹ kiếp, tao còn chưa tính sổ với mày đâu nhé! Hồi đó tao ôm chăn chiếu khệ nệ cả quãng đường, vừa đến cửa phòng bao quán net thì bị mày nẫng tay trên!"

"Khụ khụ... Hảo hán không nhắc chuyện dũng mãnh năm xưa, chuyện cũ mình cho qua đi."

"Xì." Lý Trí Bân đảo mắt khinh bỉ, "Thế mày xong việc sớm được không? Tao muốn qua đó phụ một tay, chẳng lẽ sinh nhật người ta mà bắt người ta tự nấu nướng hết à?"

"Được, bốn giờ tan làm." Từ Hành liếc nhìn đồng hồ, "Mà sao hai người không ra nhà hàng cho tiện?"

Lý Trí Bân gãi má, vẻ mặt hơi ngượng ngùng: "Thực ra lúc đầu tao cũng tính đặt nhà hàng, nhưng chị Viên Viên bảo muốn tự tay xuống bếp nấu cho tao ăn... Ban đầu tao cũng ngại gặp cô Bùi, nhưng nghe nói cô ấy đang đi công tác, nên tao nghĩ là..."

"Nghĩ là được đến nhà riêng của con gái người ta thì kích thích lắm đúng không?" Từ Hành cười khanh khách.

"Qua cái mồm của mày sao nghe nó biến thái thế nhỉ!"

"Thì ý tứ cũng xêm xêm nhau cả thôi." Từ Hành vừa lướt xem tài liệu trong email, vừa nói, "Tao hơi tò mò đấy, hồi nghỉ hè hai người đã xác định quan hệ đâu? Sao sau đó lại thành đôi được thế?"

"Ờ thì..." Lý Trí Bân chớp mắt, vẻ mặt cũng hơi ngáo ngơ, "Cứ thế mà thành thôi... Hồi nghỉ hè có đi chơi, sau đó tao về Bắc Kinh, chị ấy cũng ra đó công tác. Bọn tao lại đi ăn, xem phim, dạo phố các kiểu."

"Với lại trước đó tao cũng tỏ tình rồi mà... Chắc là ngầm thừa nhận rồi chăng?"

Từ Hành xoa cằm ngẫm nghĩ, rồi cảm thán: "Tưởng đâu phải có tình tiết gì gay cấn lắm."

"Sao mà gay cấn bằng chuyện của mày được." Lý Trí Bân bĩu môi, từ lúc có bạn gái, giọng điệu cũng cứng cỏi hơn hẳn, "Tao thấy yêu đương cứ bình bình đạm đạm là tốt nhất. Chứ kiểu sóng gió dập dềnh như mày, tao sợ có ngày đột quỵ mất."

Từ Hành cạn lời: "Tao cảm ơn mày quá cơ."

Tán gẫu thêm một lúc, không gian văn phòng trở lại vẻ yên tĩnh. Từ Hành gõ bàn phím lạch cạch xử lý công việc, còn Lý Trí Bân thì nhàn rỗi ngồi xem livestream game trên điện thoại.

Tầm hơn ba giờ chiều, Từ Hành giải quyết xong việc, ngả người ra sau ghế vươn vai, vặn cổ thư giãn gân cốt.

Hắn quay sang hỏi: "Ở Bắc Kinh thế nào? Hơn một năm rồi, lăn lộn cũng ổn chứ?"

"Mày hỏi thế..." Lý Trí Bân gãi đầu, "Tao cũng chẳng biết trả lời sao."

Nếu không có Từ Hành, Lý Trí Bân hoàn toàn có thể hình dung ra quỹ đạo cuộc đời mình.

Nhìn lại từ góc độ hiện tại, nếu không được Từ Hành dìu dắt, việc thi đỗ vào Đại học Bắc Kinh (Kinh Đại) có lẽ đã là đỉnh cao nhất đời cậu.

Dù sau này có tốt nghiệp thuận lợi chuyên ngành Tài chính, nhưng với xuất thân không có chống lưng khủng, cậu rất khó làm nên chuyện lớn trong lĩnh vực khốc liệt này.

Tiếp xúc với nhiều đàn anh đàn chị, trò chuyện với các giáo sư, lại còn được giao lưu với nhiều nhà sáng lập công ty và các quỹ đầu tư, tốc độ trưởng thành của Lý Trí Bân cực kỳ nhanh.

Nói trắng ra, ngành tài chính tuy kiếm tiền khủng, nhưng nó khác xa với cái gọi là "dịch vụ tài chính" thông thường.

Một Lý Trí Bân bước ra từ Kinh Đại, tương lai có thể sẽ có chút thành tựu, nhưng để đứng ở vị thế như hiện tại, có lẽ cần đến hàng chục năm khổ luyện cộng với may mắn tột cùng.

Tất nhiên, điều mà Lý Trí Bân không bao giờ biết là, nếu không có sự can thiệp của Từ Hành, cậu thậm chí còn chưa kịp tốt nghiệp đại học đã bỏ mạng vì tai nạn xe trên đường đi bắt gian rồi.

Giờ đây, thấy thằng bạn thân có được cô bạn gái tốt như Diêu Viên Viên, Từ Hành coi như cũng công đức viên mãn, không cần lo thằng nhóc này đi vào vết xe đổ kiếp trước nữa.

"Bên 'Ăn Rồi Sao', thực ra việc tao cần làm rất ít, chủ yếu là phối hợp với Trương Nông thôi."

Lý Trí Bân nghiêm túc nói: "Chủ yếu là bên Quần Tinh Capital, thi thoảng mày lại quăng cho vài cái thông tin công ty, tao phải mất khá nhiều thời gian dẫn team đi thẩm định."

"Năm nay lại rót vốn vào không ít chỗ, quy mô kinh doanh càng lúc càng lớn."

"Việc bỏ tiền ra đầu tư thì dễ, cái khó là khâu giám sát hậu đầu tư. Làm sao để ngăn cản đám founder cầm tiền rồi tiêu xài hoang phí, cái này thật sự không thể phòng bị triệt để được."

"Nhiều lúc tra ra mấy vụ mèo mả gà đồng trong sổ sách mà tao thấy xót cả ruột."

"Chuyện đó là không thể tránh khỏi." Từ Hành điềm tĩnh nói, "Cố gắng hết sức là được."

Công ty lớn, danh mục đầu tư nhiều. Dù Từ Hành nắm được "thiên cơ", chỉ chọn những startup sau này sẽ thành danh, nhưng cũng không thể đảm bảo đám người điều hành đó không nảy lòng tham mà biển thủ công quỹ.

Nhiều vấn đề không thể triệt tiêu hoàn toàn, chỉ có thể tối ưu hóa liên tục từ hợp đồng, chế độ đến khâu thực thi giám sát.

"Thôi, ngày vui nói chuyện gì vui vẻ chút đi." Từ Hành dựa lưng vào ghế, ngửa đầu ra sau, "Bố mẹ mày biết chuyện mày có bạn gái chưa?"

"... Vẫn chưa."

"Mày chưa nói à?"

"Tao không biết mở lời thế nào." Lý Trí Bân gãi đầu, "Ngại bỏ xừ."

"Thế cô Bùi biết chưa?"

"Chắc cũng chưa đâu nhỉ?" Lý Trí Bân không chắc chắn, "Chị Viên Viên cũng chưa từng nhắc tới."

"Thế là chưa ra mắt phụ huynh rồi." Từ Hành tặc lưỡi.

"Mày đừng có làm cái mặt hóng hớt đấy được không?"

"Anh em quan tâm nhau chút mà cũng cấm à?" Từ Hành lườm, "Thế việc cô ấy mời mày về nhà tổ chức sinh nhật, tín hiệu này nghe chừng thú vị à nha."

"Thú vị cái gì?" Lý Trí Bân ngây thơ vô số tội, "Thì chỉ là sinh nhật thôi mà."

"Đơn giản thôi." Từ Hành giơ một ngón tay lên, tung ra câu hỏi chí mạng, "Nếu chơi đến muộn quá, mày có định ngủ lại không?"

Câu hỏi vừa thốt ra, Lý Trí Bân tắt đài ngay lập tức. Mặt cậu đỏ bừng lên, ấp úng: "Ngủ... ngủ lại á?"

Với một thanh niên mới chỉ dừng ở giai đoạn nắm tay và ôm ấp như Lý Trí Bân, từ khóa "ngủ lại" khiến CPU não bộ cậu ta quá tải ngay lập tức.

Dù sao thì, nếu thật sự ngủ lại, đây sẽ là lần đầu tiên trong đời cậu được ngủ tại nhà một cô gái.

Nghĩ thôi đã thấy mồ hôi tay tuôn ra như suối.

Sau một hồi im lặng, Lý Trí Bân thốt ra một câu hỏi khiến Từ Hành muốn ngã ngửa: "Thế tao có cần mang theo quần áo để thay với bàn chải đánh răng không?"

"Cái mạch não của mày... cũng độc đáo thật đấy."

...

Tại nhà Diêu Viên Viên.

Nhan Trì Thố, người bị lôi đến làm cu li, đang ngồi bóc tỏi trong bếp. Còn Diêu Viên Viên đeo tạp dề đang tất bật chuẩn bị nguyên liệu.

Từ lúc đi chợ buổi trưa đến khi sơ chế xong xuôi, cũng phải đến hai giờ chiều hai cô gái mới bước ra khỏi bếp, ngồi phịch xuống sofa nghỉ ngơi.

Lúc này, Diêu Viên Viên mới bật cười khúc khích.

"Ai đó nếu không muốn ở lại thì bây giờ về vẫn kịp đấy."

"Em có nói là không muốn đâu." Nhan Trì Thố quay mặt đi chỗ khác, "Em chỉ đến để mừng sinh nhật chị thôi."

"Mẹ chị còn chẳng đến, thiếu em cũng có sao đâu." Diêu Viên Viên cười trêu chọc, "Em ở lại đây khéo lại thành cái bóng đèn ấy chứ."

"Chị gọi em đến giúp, chẳng lẽ đến bữa cơm cũng không cho ăn à?"

"Đương nhiên là không rồi." Diêu Viên Viên duỗi người, nằm dài trên sofa một cách thoải mái, "Chỉ là có người ấy mà, rõ ràng biết sẽ gặp lại 'người yêu cũ', thế mà chẳng có ý định né tránh gì cả."

"Chia tay rồi thì vẫn làm bạn bình thường được mà." Nhan Trì Thố giữ vẻ mặt lạnh tanh, "Với lại chị hẹn hò sinh nhật với Lý Trí Bân, sao lại phải lôi cả em với Từ Hành vào?"

"Thì đây là lần đầu tiên A Bân đến nhà chị, chị sợ cậu ấy căng thẳng nên bảo rủ thêm bạn đi cùng, đông người cho xôm tụ."

"Em vẫn không hiểu sao hai người lại 'đổ' nhau nhanh thế." Nhan Trì Thố lắc đầu, cảm thấy chuyện này hơi... ma ảo.

Trong mắt cô, Lý Trí Bân và Diêu Viên Viên dù quen biết từ năm ngoái, nhưng cách nhau tận 4 tuổi. Một người mới vào đại học, một người đã đi làm, sành sỏi trường đời.

Dù là tuổi tác, trải nghiệm hay tính cách, họ đều không giống những mảnh ghép khớp nhau.

"Lúc đó chị cũng thấy lạ mà." Diêu Viên Viên che miệng cười, "Tự nhiên cậu ấy tỏ tình cái đùng, chị cũng phải đắn đo mãi mới dám gật đầu đấy."

"A Bân tốt tính lắm." Nhan Trì Thố gật đầu tán thành, "Ít nhất thì cậu ấy thật thà."

"Câu này nghe 'mùi' nha." Diêu Viên Viên liếc nhìn cô em, cười đầy ẩn ý, "Nghe sặc mùi oán trách ai đó rồi."

"Chị đừng để A Bân học thói xấu của ai kia là được." Bị nói trúng tim đen, giọng Nhan Trì Thố trầm xuống.

"Cái này thì chị không lo." Diêu Viên Viên nói, "Dù chị không muốn nói đỡ cho hắn trước mặt em, nhưng công bằng mà nói, Từ Hành cũng được coi là hàng 'cực phẩm' rồi."

"Với cái 'cấu hình' như hắn, em khó mà tìm được gã đàn ông nào 'sạch sẽ' hơn đâu..."

"Nói ra thì hơi phũ phàng, nhưng thực tế xã hội bây giờ còn dơ bẩn hơn sức tưởng tượng của em nhiều."

Có lẽ vì đi theo mẹ là Bùi Thanh Lan, chứng kiến quá nhiều mặt tối của giới thượng lưu, nên một chàng trai có tâm hồn thuần khiết như Lý Trí Bân mới khiến Diêu Viên Viên trân trọng và rung động.

Ít nhất khi ở bên Lý Trí Bân, cô có thể trút bỏ mọi lớp áo giáp phòng bị, thoải mái là chính mình.

"Chính vì biết rõ điều đó nên em mới càng khó chịu." Nhan Trì Thố mím môi, khẽ thở dài.

Nếu Từ Hành là một gã tra nam chơi bời lăng nhăng, thì dù hắn có giàu nứt đố đổ vách, Nhan Trì Thố cũng sẽ không bao giờ hạ thấp lòng tự trọng để dây dưa.

Nhưng điều bất lực nhất là, người con gái kia lại là chị Niên Niên.

"Chị cũng chẳng biết khuyên em thế nào, nhưng chị biết một điều, con người ta không thể tự lừa dối trái tim mình." Diêu Viên Viên ngồi dậy, xích lại gần, dựa vào vai Nhan Trì Thố, "Giống như việc tung đồng xu vậy. Khi đồng xu còn đang bay trên không trung, chưa kịp rơi xuống đất, thì trong lòng em đã có câu trả lời rồi."

Nhan Trì Thố lắc đầu, cắn nhẹ môi, im lặng hồi lâu rồi nói: "Mình nói chuyện khác đi chị?"

"Được thôi." Diêu Viên Viên cười, "Ví dụ như chuyện ban nãy em chụp ảnh trong bếp đăng lên Moment (Vòng bạn bè), mà chị lướt Vi Tín lại chẳng thấy đâu?"

"Ưm... Đổi chủ đề khác nữa được không?"

...

"Mày có thôi lề mề đi được không hả?"

Dưới sảnh chung cư nhà Diêu Viên Viên.

Từ Hành nhìn cái tên đang đứng bên cạnh xe ô tô, mặt mũi đầy vẻ do dự mà phát cáu, vỗ trán bất lực: "Đừng có như con gái mới về nhà chồng thế được không? Đến nơi rồi mà còn định quay xe à?"

"Cho tao chuẩn bị tâm lý chút đã." Lý Trí Bân dịch lại gần Từ Hành, hít sâu một hơi, "Tí nữa lên lầu tao chào hỏi thế nào cho ngầu?"

"Như mọi ngày là được."

"Thế chúc mừng sinh nhật ngay cửa hay đợi lúc thắp nến mới chúc?"

"Mồm mày, mày thích nói lúc nào thì nói."

"Giờ là bốn rưỡi, chắc cô ấy đang nấu cơm, tao có nên vào phụ không nhỉ?"

"Ừ, nên đấy."

"Vậy thì..."

"Đừng có lải nhải nữa!" Từ Hành túm lấy cánh tay thằng bạn, lôi xềnh xệch vào thang máy, "Nhanh cái chân lên, tầng mấy?"

Lý Trí Bân: "... Tầng 9."

Ấn nút, thang máy bắt đầu đi lên.

Khi hai người đứng trước cửa, Từ Hành liếc nhìn thằng bạn đang căng thẳng đến toát mồ hôi hột, cạn lời lắc đầu, tiến lên gõ cửa.

Tiếng bước chân vang lên, cánh cửa bật mở.

"Chị Viên Viên, sinh nhật vui..."

Lý Trí Bân theo phản xạ buột miệng nói luôn.

Nhưng người đứng ở cửa là Nhan Trì Thố. Cô nàng chỉ liếc nhìn hai người ngoài cửa một cái, rồi lạnh lùng quay lưng đi vào trong: "Dép trong tủ giày, tự lấy."

"Thấy chưa." Từ Hành sờ mũi che giấu sự quê độ, "Tùy cơ ứng biến mới là quan trọng nhất, chuẩn bị kỹ quá đôi khi lại việt vị. Đừng máy móc thế."

Lý Trí Bân lẳng lặng bước vào nhà Diêu Viên Viên, tâm trạng vừa phức tạp vừa hồi hộp.

Cậu rón rén lấy hai đôi dép từ tủ giày, thay xong còn cẩn thận ngồi xuống xếp lại giày của hai người cho ngay ngắn.

Lúc này, Từ Hành đã đi vào phòng khách, thấy hai bóng hồng đang bận rộn trong bếp.

Diêu Viên Viên đích thân đứng bếp, Nhan Trì Thố ở bên cạnh phụ giúp.

Hương thơm thức ăn từ bếp bay ra, ngào ngạt cả căn phòng.

Lý Trí Bân rụt rè đi theo sau Từ Hành, trong lòng tò mò chết đi được nhưng vẫn cố kìm cái đầu lại, không dám đảo mắt nhìn linh tinh.

Rõ ràng là muốn ngắm nghía lắm rồi, nhưng vẫn cố tỏ ra mình là người đàng hoàng, điềm tĩnh.

Từ Hành thấy ngứa mắt, bèn kéo tay cậu ta lôi thẳng đến cửa bếp. Nhân lúc Nhan Trì Thố bưng đĩa thức ăn đi ra, hắn đẩy luôn Lý Trí Bân vào trong bếp.

Nhan Trì Thố vừa đặt đĩa rau xuống bàn ăn, quay người lại định vào bếp tiếp thì thấy cảnh này, cô khựng lại: "Hai người làm cái gì đấy?"

"A Bân đường đường là bạn trai của chị Viên Viên, đến mà không vào phụ một tay thì coi sao được." Từ Hành mặt dày nói, "Tiện thể cho hai người đó chút không gian riêng tư, chúng ta đừng vào làm kỳ đà cản mũi."

Nhan Trì Thố nhìn chằm chằm Từ Hành một lúc, rồi không nói một lời, quay người đi thẳng ra ghế sofa ngồi xuống.

Từ Hành lẽo đẽo theo sau, ngồi xuống cạnh cô, chừa ra một khoảng cách chừng nửa thân người.

Thấy vậy, Nhan Trì Thố lẳng lặng nhích người, dịch mông sang tuốt đầu bên kia của ghế sofa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!