Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

605 24870

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

[101-200] - Chương 118: Một triệu tệ chỉ là khởi điểm

Chương 118: Một triệu tệ chỉ là khởi điểm

Ở trong phòng bao quán net suốt cả buổi sáng, Từ Hành và Nhan Trí Thố không lãng phí chút thời gian nào, tiếp tục hoàn thiện khung sườn cho phiên bản Android của Fruit Assassin.

Nhìn thấy lượng code lại nhiều hơn hôm qua kha khá, Từ Hành biết ngay cô nhóc Nhan Trí Thố tối qua chắc chắn lại lén lút tăng ca.

Cảm giác cứ như đang nuôi một cô Tấm phiên bản lập trình viên vậy.

"Sao cơm vẫn chưa được đưa lên nhỉ?"

Đến buổi trưa, Từ Hành đợi mãi đến gần mười hai giờ vẫn chưa thấy Diêu Viên Viên mang cơm hộp lên ăn cùng, bèn đứng dậy đi ra khỏi phòng bao, đi đến giữa cầu thang, gọi vọng xuống quầy lễ tân bên dưới: "Diêu Viên Viên! Cơm trưa hôm nay đâu rồi?!"

"Á! Đến ngay đây! Đợi thêm chút nữa!"

Bên dưới, Diêu Viên Viên lúc này đang nói chuyện với một người phụ nữ, nghe thấy tiếng Từ Hành gọi mới sực nhớ ra mình quên mang cơm lên.

Thế là cô nàng vội vàng nói với người phụ nữ kia: "Tóm lại là như vậy, mấy ngày tới chắc con vẫn ở quán net, dì cứ làm quen trước đi, có vấn đề gì cứ hỏi con bất cứ lúc nào."

"Cứ vậy đi đã, quầy lễ tân giao cho chị đấy." Bùi Thanh Lan đứng cạnh Diêu Viên Viên phẩy tay, dặn dò người phụ nữ kia một câu, sau đó liếc nhìn Diêu Viên Viên, "Các con chuẩn bị ăn cơm à? Mẹ ăn cùng được không?"

"Được ạ." Diêu Viên Viên đồng ý ngay, hỏi mẹ muốn ăn gì, sau đó chạy sang quán cơm bên cạnh lấy cơm hộp.

Xách bốn phần cơm hộp quay lại quán net, Diêu Viên Viên đi trước, Bùi Thanh Lan theo sau, hai người cùng đi lên phòng bao trên lầu.

"Gần đây không nghe con nhắc đến chuyện của studio, tiến triển thế nào rồi?" Bùi Thanh Lan vừa lên lầu vừa hỏi.

"Khụ khụ." Diêu Viên Viên tỏ ra rất nghiêm túc, hắng giọng nói, "Cái này liên quan đến bí mật nội bộ của studio chúng con, tạm thời không công khai ra ngoài."

"Tốt lắm." Bùi Thanh Lan gật đầu ra chiều tán thưởng, chẳng những không giận mà còn khuyến khích, "Sau này cũng phải có ý thức như vậy, cái gì không nên nói thì đừng nói với người khác, kể cả là người thân thiết, cũng phải cân nhắc rủi ro rò rỉ thông tin."

"Thực ra cũng không phải là không thể nói." Diêu Viên Viên cười hì hì, "Nhưng đằng nào cũng ăn cơm cùng nhau, lát nữa mẹ cứ hỏi trực tiếp Từ Hành là được, con chỉ là đứa quản lý tài chính, có hiểu gì về game đâu."

"Thế tiền của studio các con đã tiêu hết chưa?"

"Khụ khụ... Không thể nói, không thể nói." Diêu Viên Viên liên tục lắc đầu, chút đạo đức nghề nghiệp này cô vẫn phải có.

Hai người đi lên tầng hai, Diêu Viên Viên đẩy cửa bước vào phòng bao, đặt cơm hộp lên bàn trà.

Từ Hành nghe thấy tiếng động ở cửa, đứng dậy thì nhìn thấy Bùi Thanh Lan, trong mắt thoáng chút ngạc nhiên, sau đó cười nói: "Đã lâu không gặp dì."

"Ừ, đúng là đã lâu không gặp." Bùi Thanh Lan khẽ cười gật đầu, "Không phiền nếu dì ăn trưa cùng chứ?"

"Sao lại phiền được ạ? Dì không chê là tốt rồi." Từ Hành kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn trà, Nhan Trí Thố thì ngồi bên ghế sofa đơn, Diêu Viên Viên và Bùi Thanh Lan cùng ngồi trên ghế sofa dài.

Bốn người ngồi quây quần một vòng, mở hộp cơm vừa ăn vừa trò chuyện.

"Vốn định hỏi Viên Viên xem tiến độ studio của các cháu thế nào rồi, kết quả con gái dì có nguyên tắc quá, không chịu nói." Bùi Thanh Lan nói đùa một câu mở đầu, sau đó hỏi, "Hôm nay các cháu khai giảng rồi nhỉ, game đã làm xong chưa?"

"Đã gửi đi xét duyệt rồi ạ." Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm, Từ Hành nói thẳng, "Chắc khoảng vài ngày nữa thông qua xét duyệt là có thể chính thức lên kệ trên App Store."

"Trong nước sao?" Bùi Thanh Lan nghe nói đã vào quy trình xét duyệt, theo bản năng lấy chiếc điện thoại Pineapple của mình ra, mở App Store, xem qua mục đề xuất sản phẩm mới trong danh mục trò chơi.

Không biết tựa game chém hoa quả của studio Từ Hành có cơ hội được xuất hiện trên đó không.

Nhưng giây tiếp theo, Bùi Thanh Lan lại nghe Từ Hành lắc đầu nói: "Tạm thời không phải trong nước, bọn cháu phát hành ở thị trường Bắc Mỹ trước."

Bùi Thanh Lan sững người một chút, khoảng vài giây sau, vô số thông tin được tổng hợp và phân tích trong đầu bà, bà chợt vỡ lẽ.

"Một quyết định rất thông minh."

Bà không phải là Lý Trí Bân, nên bà rất rõ một số khác biệt giữa thị trường trong nước và nước ngoài.

Đặc biệt là trong lĩnh vực điện thoại di động, đây chính là đối tượng đầu tư quan trọng trong mười mấy năm tới, Bùi Thanh Lan đương nhiên đã có nghiên cứu sâu.

Nếu game do studio của Từ Hành sản xuất đặt mục tiêu đầu tiên là lên App Store của điện thoại Pineapple làm kênh phát hành chính, thì xét đơn thuần tình hình hiện tại, thị trường Bắc Mỹ chắc chắn là lựa chọn chất lượng hơn thị trường trong nước.

Điểm thứ nhất, mặc dù Pineapple 5 đã tạo ra trào lưu lớn trên toàn cầu, và Trung Quốc có dân số khổng lồ 1,3 tỷ người, nhưng số lượng người thực tế có khả năng mua điện thoại Pineapple tạm thời vẫn chưa nhiều bằng người dùng tại thị trường bản địa Bắc Mỹ.

Điều này có thể kết luận từ dữ liệu xuất hàng của điện thoại Pineapple tại các khu vực trong năm nay.

Và điểm thứ hai, từng làm quán net nên Bùi Thanh Lan rất hiểu một chuyện, văn hóa và môi trường trả phí chơi game ở Trung Quốc so với quy mô phát triển của chế độ trả phí chơi game tại Bắc Mỹ hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Mà game mobile hiện nay, đặc biệt là trên App Store, game mobile trả phí mua đứt (buy-to-play) tạm thời vẫn là xu hướng chủ đạo, chưa có nhiều người mày mò mô hình game miễn phí (free-to-play).

Do đó, phát hành game tại thị trường Bắc Mỹ, nơi thịnh hành chế độ mua đứt, chắc chắn là lựa chọn tốt hơn so với phát hành trong nước.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Bùi Thanh Lan nhìn Từ Hành đã có chút thay đổi vi diệu.

Bà không biết Từ Hành thực sự hiểu rõ những nguyên do đằng sau này, hay chỉ đơn thuần là hướng ngoại, nhưng chỉ riêng quyết định này thôi đã rất đáng giá.

Đặc biệt là muốn phát hành game ra thị trường nước ngoài, thì ngôn ngữ sử dụng trong game yêu cầu người phụ trách phải xác định rõ ngay từ quá trình sản xuất.

Nói cách khác, ngay từ khi đang làm game, Từ Hành đã xác định tựa game này sẽ phát hành tại Bắc Mỹ trước.

Phải nói rằng, Bùi Thanh Lan vốn tưởng lần trước đến đây, bà đánh giá Từ Hành đã đủ cao rồi, nhưng qua lần trao đổi này, dường như cách nhìn về Từ Hành lại cần được làm mới và tái cấu trúc.

"Dì quá khen rồi." Từ Hành khiêm tốn nói, "Cháu chỉ nghĩ bọn Tây dù sao cũng là nước phát triển, người có tiền nhàn rỗi nhiều hơn, chắc sẽ không ngại bỏ chút tiền mua game của chúng ta."

Nói trắng ra là bọn Tây người tốt tiền nhiều, "cắt hẹ" (thu hoạch) thuận lợi hơn, đặc biệt là chế độ mua đứt dễ dàng tạo dựng tên tuổi ở Bắc Mỹ hơn.

Bùi Thanh Lan không hoàn toàn tin vào cách giải thích của hắn, chỉ nghe cho có.

Hiện tại bà đã không còn coi Từ Hành là một tân sinh viên đại học nữa, mà nhìn nhận hắn dưới góc độ của một nhà đầu tư đối với một doanh nhân khởi nghiệp xuất sắc.

"Cháu cũng không cần khiêm tốn, phải nói là quyết định này của cháu rất đẹp." Bùi Thanh Lan chậm rãi nói, "Tuy nhiên, dù quyết định có đẹp đến đâu, phát hành một tựa game luôn cần có sự quảng bá tương ứng."

"Mặc dù công ty Pineapple cũng có thể cung cấp độ phủ sóng nhất định cho game mới, nhưng muốn game sớm lan tỏa và được biết đến rộng rãi, chắc chắn không thể thiếu các phương thức quảng bá qua kênh khác."

"Muốn làm được những điều này, trong tay phải có đủ vốn, studio của các cháu hiện tại còn gánh vác nổi không?"

Bây giờ cứ nhắc đến tiền với Từ Hành là hắn lại cảm thấy đau lòng đến mức không thở nổi.

Cứ nghĩ đến việc mình sắp biến thành một sinh viên đại học bình thường với toàn bộ tài sản chỉ còn hơn một ngàn tệ, hắn lại thấy số phận thật biết trêu ngươi.

Tuy nhiên đối mặt với Bùi Thanh Lan, hắn cũng chỉ cười bất lực: "Quảng bá thứ này, dù có bao nhiêu tiền cũng có thể đốt sạch trong nháy mắt."

"Nhưng game của bọn cháu chỉ là một game nhỏ giải trí nhẹ nhàng, hiện tại vốn liếng trên sổ sách cũng miễn cưỡng đủ dùng."

"Quảng bá giai đoạn đầu chắc chắn không có vấn đề gì lớn."

"Ra là vậy." Bùi Thanh Lan gật đầu, nhưng vẫn nhìn Từ Hành đầy ẩn ý, cuối cùng thong thả nói, "Bây giờ dì có chút hối hận rồi."

"Dạ?"

"Lúc trước nói có thể dành cho cháu hạn mức đầu tư mười vạn tệ, bây giờ xem ra vẫn còn quá bảo thủ." Bùi Thanh Lan cười với hắn, sau đó tiếp tục, "Nếu sắp tới cháu gặp vấn đề về vốn, cứ trực tiếp đến tìm dì, dì có thể dành cho cháu sự hỗ trợ vốn ít nhất là một triệu tệ."

Lời này vừa thốt ra, Từ Hành chỉ nhướng mày.

Nhan Trí Thố ở bên cạnh thì kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Rõ ràng buổi sáng ông chủ còn nói đùa rằng nếu hắn đột nhiên phá sản thì sao, kết quả bây giờ quay đi quay lại đã có thể dễ dàng nhận được khoản đầu tư một triệu tệ?

Vậy ảo tưởng muốn thuê ông chủ làm nhân viên của cô chẳng phải vĩnh viễn không thể thực hiện được sao?

Đầu óc Nhan Trí Thố vẫn còn đang bị chấn động mạnh bởi khoản tiền khổng lồ một triệu tệ.

Bên kia Diêu Viên Viên cũng có chút ngạc nhiên.

Nếu nói hạn mức đầu tư mười vạn tệ trước đó còn thuộc về ý định đầu tư cá nhân của Bùi Thanh Lan.

Thì một khi đạt đến quy mô một triệu tệ, chắc chắn cần phải báo cáo và thảo luận trong nội bộ công ty.

Mặc dù Bùi Thanh Lan ở công ty nhà mình chắc chắn là người nói một là một, nhưng quyết định liên quan đến dự án đầu tư vẫn phải họp bàn với cấp dưới chuyên môn mới xác nhận được.

Mà hiện tại Bùi Thanh Lan có thể nói ra câu này, rõ ràng bà đã vô cùng khẳng định rằng game và tiềm năng của studio Từ Hành, dù có đưa lên cuộc họp nội bộ công ty, cũng sẽ có xác suất cực lớn thông qua thẩm định nội bộ của họ.

Điều này đối với Từ Hành, một tân sinh viên, quả thực là một chuyện khá lợi hại, thậm chí trong mắt Diêu Viên Viên còn có chút đáng sợ.

Dù sao sinh viên khởi nghiệp cũng coi là thường gặp, nhưng vừa tốt nghiệp cấp ba đã khởi nghiệp và nhận được cơ hội đầu tư một triệu tệ, dù đặt ở Bắc Mỹ nơi phong trào khởi nghiệp thịnh hành, cũng thuộc loại hiện tượng cực kỳ hiếm thấy.

"Vậy cháu xin cảm ơn sự đánh giá cao của dì trước." Từ Hành cười cười, khéo léo nói với Bùi Thanh Lan, "Nếu game này của bọn cháu 'ngã ngựa' ở Bắc Mỹ, game sau cháu chắc chắn sẽ đến tìm dì đầu tư."

Bùi Thanh Lan dường như đã dự liệu trước phản ứng này của hắn, chỉ cười nhẹ, điềm nhiên gật đầu: "Không sao, nếu game của cháu thực sự có thể làm nên chuyện ở thị trường Bắc Mỹ, thì một triệu tệ cũng chỉ là một điểm khởi đầu mà thôi, đối với những doanh nghiệp xuất sắc, dì chưa bao giờ keo kiệt."

"Dì nói vậy làm cháu hơi ngại đấy." Từ Hành bật cười, "Cháu đây còn chưa có game nào lên kệ đâu."

Bùi Thanh Lan chỉ cười, không nói thêm gì nữa.

Chỉ là sau khi ăn xong đứng dậy rời đi, bà không quên lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp, đưa vào tay Từ Hành.

Từ Hành đứng dậy tiễn Bùi Thanh Lan ra đến cửa phòng bao, nhìn theo bà rời đi, rồi cúi đầu nhìn tấm danh thiếp trong tay.

[Công ty TNHH Quản lý Đầu tư Quốc tế Thịnh Lan —— Tổng giám đốc: Bùi Thanh Lan]

Bên dưới là phần giới thiệu đơn giản, bao gồm việc Bùi Thanh Lan tốt nghiệp khoa Tài chính Đại học Columbia Bắc Mỹ, từng làm việc tại nhiều ngân hàng đầu tư, trước đây còn từng đảm nhiệm chức vụ người phụ trách khu vực Thượng Hải của quỹ Sequoia Capital tại Trung Quốc.

Lý lịch vô cùng phong phú và xuất sắc, khiến Từ Hành nhìn mà hoa cả mắt.

Hắn từng đoán về thân phận và thực lực của Bùi Thanh Lan, nhưng không ngờ lại là một nhân vật cấp "đại lão" như vậy.

Nếu không phải Bùi Thanh Lan sắp xếp cho con gái bà mấy dự án kinh doanh như quán net, quán cơm, tiệm trà sữa trên con phố này như kiểu chơi đồ hàng, thì có lẽ Từ Hành dù thế nào cũng không thể gặp được nhân vật tầm cỡ như Bùi Thanh Lan ngay trong giai đoạn đầu khởi nghiệp.

Tuy nhiên đáng tiếc, hiện tại hắn thực sự không thiếu tiền đầu tư.

Việc phát hành Fruit Assassin đã đi vào quỹ đạo một cách bài bản, không cần phải đầu tư thêm quá nhiều.

Từ Hành hiện tại tuy có chút thiếu tiền, nhưng đó chỉ là thiếu tiền lẻ để cuộc sống đại học thoải mái hơn một chút, chứ không phải loại tiền lớn mở miệng là một triệu tệ như Bùi Thanh Lan nói.

Mặc dù hắn cũng thấy mắt nhìn của Bùi Thanh Lan rất tinh tường, đơn thuần từ góc độ người khởi nghiệp, nhà đầu tư như Bùi Thanh Lan sẽ là một đối tác hợp tác không tồi.

Nhưng rất tiếc, Từ Hành rốt cuộc không phải người bình thường, là người trọng sinh, ưu thế nắm bắt phương hướng tương lai của hắn quá lớn, hoàn toàn không cần thiết phải chia sẻ quả ngọt chiến thắng mà mình vốn có thể độc chiếm với người khác vào lúc này.

Tuy nhiên việc Từ Hành khéo léo từ chối Bùi Thanh Lan, lại còn nhận được danh thiếp từ tay bà, trong mắt cô con gái Diêu Viên Viên, vẫn là chuyện không thể tin nổi.

Mặc dù danh thiếp của Bùi Thanh Lan cũng chẳng phải thứ gì hiếm lạ, nhưng trước đây những người mà Diêu Viên Viên thấy được Bùi Thanh Lan phát danh thiếp, hầu như chẳng có mấy ai dưới ba mươi tuổi.

Đến mức Từ Hành, một tân sinh viên chưa đầy hai mươi tuổi, trở nên quá nổi bật giữa những người đó.

"Tôi cứ cảm giác có phải mình lỡ tay gia nhập một công ty rất ghê gớm không nhỉ?" Diêu Viên Viên không nhịn được nói đùa.

"Cậu nghĩ nhiều rồi." Từ Hành quay lại chỗ ngồi, cười khiêm tốn với cô, "Ít nhất hiện tại thì chưa phải."

...

Ăn trưa xong, thời gian chuyển sang một giờ chiều.

Từ Hành thấy giờ giấc cũng hòm hòm, bèn nói với Nhan Trí Thố bên cạnh: "Đi thôi, đến trường báo danh."

"Vâng." Nhan Trí Thố nghe thấy liền đứng dậy ngay, chạy lon ton đến bên vali hành lý của mình, nhìn trái nhìn phải căn phòng, xác nhận không bỏ sót thứ gì, rồi gật đầu mạnh với Từ Hành, "Em chuẩn bị xong rồi."

"Không cần trịnh trọng thế đâu." Từ Hành thấy dáng vẻ nghiêm túc căng thẳng của cô, không khỏi bật cười, "Thả lỏng chút đi, đại học so với cấp ba vẫn thoải mái hơn nhiều."

Nói rồi, Từ Hành cũng kéo vali của mình, đi ra khỏi phòng bao.

Hai người bước ra khỏi cửa phòng, quay đầu nhìn lại bên trong, ánh mắt lưu luyến trên ghế sofa, giường đơn và bàn ghế máy tính, cuối cùng thu lại tầm mắt, đóng cửa phòng.

Trong mắt Nhan Trí Thố vẫn còn vương chút không nỡ, nhỏ giọng hỏi: "Sau này còn đến nữa không ạ?"

"Chắc chắn sẽ đến, đây là căn cứ bí mật của chúng ta mà." Từ Hành gật đầu, kéo vali đi xuống lầu, "Đi thôi."

Dưới lầu, Diêu Viên Viên đang bàn giao công việc quán net ở quầy lễ tân, liếc thấy bóng hai người xuống lầu, vội gọi với theo: "Này! Đợi tôi với!"

"Cậu làm gì thế?" Từ Hành nhìn Diêu Viên Viên chạy tới, buột miệng hỏi.

"Hai người đi tàu điện ngầm đúng không, tôi lái xe đưa hai người ra ga tàu điện ngầm." Diêu Viên Viên giơ chìa khóa xe ra nói.

"Thế thì thà cậu đưa bọn tôi đến thẳng trường luôn đi."

"Tôi bận lắm biết không! Đưa ra ga tàu là tốt lắm rồi." Diêu Viên Viên đảo mắt, đi thẳng ra cửa, "Đi nào, nhanh lên."

Từ Hành và Nhan Trí Thố đi theo sau, lên xe của Diêu Viên Viên, thuận lợi đến cửa ga tàu điện ngầm gần đó.

Sau khi xuống xe, Diêu Viên Viên ngồi ở ghế lái dặn dò Nhan Trí Thố: "Thố Thố à, vào đại học phải cẩn thận mấy thằng con trai mồm mép tép nhảy nhé, có tâm sự gì cứ nói với chị bất cứ lúc nào."

Từ Hành liếc cô một cái: "Mồm mép tép nhảy làm sao?"

"Cậu im đi." Diêu Viên Viên trừng mắt nhìn hắn vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Tôi nói chuyện với Thố Thố, cậu đừng có xen vào."

Lại dặn dò Nhan Trí Thố thêm một hồi, Diêu Viên Viên lúc này cứ như bà mẹ đưa con gái đi học, nói mấy phút liền mới chịu thôi, làm Từ Hành cũng hơi mất kiên nhẫn.

"Được rồi được rồi, có gì để lần sau nói tiếp đi."

Vẫy tay chào tạm biệt Diêu Viên Viên, Từ Hành nắm lấy cánh tay Nhan Trí Thố, kéo cô đi vào trong ga tàu điện ngầm.

"Viên, Viên Viên tạm biệt!"

Nhan Trí Thố cảm thấy cổ tay mình bị bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy, tim đập thình thịch, trong lòng hoảng loạn, chỉ kịp chào tạm biệt Diêu Viên Viên một cách vội vàng, rồi bị Từ Hành kéo vào lối đi của ga tàu.

Diêu Viên Viên nhìn Nhan Trí Thố chỉ bị nắm cổ tay mà đã ra nông nỗi này, bất lực ôm mặt, chẳng biết nói gì cho phải.

Còn bên kia, sau khi Từ Hành và Nhan Trí Thố thuận lợi đi vào lối đi tàu điện ngầm, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói của một nam sinh.

"Nhan Trí Thố? Cậu cũng đi báo danh hôm nay à?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!