Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

605 24870

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

[1-100] - Chương 13: Thay đồ

Chương 13: Thay đồ

Trong phòng ngủ.

Trên giường Từ Niên Niên bày mười mấy gói quần áo mới, đều là chưa bóc tem.

Buổi trưa lúc Từ Hành đi tìm Nhan Trì Thố, Từ Niên Niên đã theo dặn dò của hắn, đến cửa hàng tìm Tôn Uyển Tuệ vừa nhập hàng về xin số quần áo này.

Tổng cộng bốn bộ quần áo phối hợp với nhau, bộ hiện đang bán trên shop Đào Bảo cũng nằm trong số đó.

"Nào, thay quần áo trước đã." Từ Niên Niên kéo Nhan Trì Thố vào phòng xong, liền cười với cô, "Em thử bộ này trước đi."

Đến một môi trường hoàn toàn xa lạ, ánh mắt Nhan Trì Thố rõ ràng mang theo bất an, cũng may Từ Hành và Từ Niên Niên nhìn có vẻ là người khá hiền lành.

Mắt thấy Từ Niên Niên đã rất tự nhiên cởi áo ba lỗ của mình ra, lại bắt đầu cởi quần, Nhan Trì Thố do dự giây lát, cuối cùng vẫn kéo khóa áo khoác đồng phục xuống.

Lúc này, Từ Niên Niên gần như đã thay xong chiếc quần đùi thể thao màu đen kia, lại mặc chiếc áo phông thể thao thoáng khí thấm mồ hôi vào, thấy Nhan Trì Thố vẫn chưa cởi xong quần áo, bèn giúp cô bóc áo hai dây và các quần áo cần thay ra trước.

"Em tên là gì?" Cùng lúc đó, Từ Niên Niên hỏi dò: "Em với Từ Hành là bạn học à? Chị thấy đồng phục của em, hình như không cùng trường với nó?"

"... Vâng, em tên Nhan Trì Thố." Nhan Trì Thố vừa cởi áo khoác đồng phục, miễn cưỡng đáp lại, "Bọn em chỉ là bạn bè bình thường."

"Ồ~" Từ Niên Niên gật đầu tỏ vẻ hiểu mà, cười hì hì nói, "Chị tên Từ Niên Niên, là chị nó."

Nhan Trì Thố ngoài miệng im lặng, nhưng trong lòng lại chợt hiểu.

Cô còn tưởng Từ Niên Niên cũng là cấp dưới Từ Hành tìm từ nơi khác đến, hóa ra là chị hắn sao?

Nghĩ đến đây, Nhan Trì Thố không biết vì sao, trong lòng ngược lại mạc danh nhẹ nhõm.

Mà Từ Niên Niên ở bên cạnh nhìn cô cởi áo khoác xong, theo bản năng chớp mắt, ngay sau đó đột nhiên trợn to mắt, bị đường nét trước ngực Nhan Trì Thố làm cho kinh ngạc.

Vốn dĩ cô nhìn Nhan Trì Thố mặc áo khoác, thì đại khái có thể nhìn ra dáng người cô bé chắc không tệ, nhưng không ngờ lại đẹp thế này.

Đặc biệt khi Nhan Trì Thố má hơi ửng hồng, cởi áo trên của mình ra, để lộ vòng eo thon thả, phác họa ra đường cong hoàn hảo, Từ Niên Niên thân là con gái, cũng không nhịn được nuốt nước miếng.

Thằng nhóc Từ Hành này, đi đâu lừa được một tiểu vưu vật thế này vậy?

Đối với Nhan Trì Thố mà nói, điều duy nhất chưa hoàn hảo lắm có lẽ là chiều cao của cô, chỉ chưa đến một mét sáu một chút, sau khi cởi quần ra, liền lộ ra hai đôi chân thon thả đáng yêu của cô.

So với đôi chân dài miên man của Từ Niên Niên, thì có chút lép vế.

"Dáng người em cũng đẹp quá đi." Từ Niên Niên ghen tị nhìn chằm chằm tiêu điểm của Nhan Trì Thố, đưa chiếc áo hai dây trong tay qua.

Nhan Trì Thố đưa tay nhận lấy, nói cảm ơn nhỏ đến mức không nghe thấy, liền lập tức tròng áo hai dây vào người, sau đó là áo khoác len dệt kim nhỏ, cùng chiếc chân váy bò kia.

Khi Nhan Trì Thố rực rỡ hẳn lên cứ thế đứng sừng sững trước mặt Từ Niên Niên, Từ Niên Niên suýt nữa không nhịn được thốt lên.

Chủ yếu là thực sự quá xinh đẹp.

Vốn dĩ khuôn mặt Nhan Trì Thố sinh ra đã đẹp, nhưng dáng người đều bị che lấp dưới bộ đồng phục rộng thùng thình.

Nay trút bỏ lớp vỏ dày nặng, mặc lên bộ quần áo xinh đẹp, nhan sắc của Nhan Trì Thố liền triệt để nở rộ.

Bị Từ Niên Niên nhìn có chút không tự nhiên, Nhan Trì Thố theo bản năng che ngực, lùi lại nửa bước đến bên cửa, nhỏ giọng hỏi: "Thế này là được rồi ạ?"

"Được thì được rồi." Từ Niên Niên gật đầu, sờ cằm nhìn Nhan Trì Thố, "Nhưng tiếc quá, nếu là tóc dài thì càng hoàn hảo."

Nói rồi, Từ Niên Niên bỗng mắt sáng lên, búng tay một cái nói: "Em đợi chút nhé, chị trang điểm thêm cho em."

...

Mười mấy phút chờ đợi ở phòng khách cũng khá dài.

Lúc Từ Hành ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi, tiện thể lại mút thêm một cây kem Tiểu Bố Đinh.

Gia đình chú Từ Nghị của hắn, mở một siêu thị ở cổng tiểu khu Cảnh Hà, ngày thường làm ăn vẫn luôn không tệ.

Trong ấn tượng của Từ Hành, mùa hè, tủ lạnh nhà chú chưa bao giờ thiếu kem que, ngăn kéo dưới bàn trà thì nhét đầy các loại đồ ăn vặt.

Hồi nhỏ Từ Hành rất thích ngày nào cũng chạy sang chơi, là cái đuôi nhỏ sau mông Từ Niên Niên, một câu chị Niên Niên hai câu chị Niên Niên, sau đó Từ Niên Niên sẽ rất hào phóng dẫn em trai ăn kem que và đồ ăn vặt.

Sau này lớn hơn chút, Từ Hành bắt đầu trở nên nghịch ngợm, tranh giành đồ chơi máy chơi game với Từ Niên Niên, hai người bắt đầu không hợp nhau, Từ Hành bắt đầu gọi thẳng tên Từ Niên Niên, không gọi chị Niên Niên nữa.

Cũng may hồi đó Từ Niên Niên dậy thì sớm, cao hơn bé Từ Hành hẳn một cái đầu, thường xuyên có thể đè thằng em thối này dưới thân mà hành hạ.

Chỉ là đợi Từ Hành lên cấp hai cấp ba, cơ thể bắt đầu lớn nhanh như thổi, chớp mắt đã cao hơn Từ Niên Niên, vươn móng vuốt là có thể dễ dàng chế phục Từ Niên Niên, khiến cô nằm sấp trên ghế sofa đá đôi chân thon dài kêu cứu mạng.

Cũng may Từ Niên Niên sau này đỗ Đại học, cũng chỉ cuối tuần và nghỉ hè nghỉ đông thỉnh thoảng mới về ở, coi như tránh được sự áp chế của thằng em thối, nhưng tình cảm hai người trước sau vẫn rất tốt.

Nghĩ đến từng chút từng chút chuyện hồi nhỏ, nhìn bức ảnh gia đình chín người hai nhà treo trên tường, khóe miệng Từ Hành ngậm cười, rất may mắn mình có thể làm lại một lần.

Từ Hành năm 2012 từng có lúc nào nghĩ tới, chẳng bao lâu nữa, ông bà nội lần lượt qua đời, bố Từ Kiên vì thiếu quan hệ từ phía ông nội, không chỉ bị nhà máy bắt làm kẻ gánh tội thay vụ hỏa hoạn, còn tốn không ít tiền tiết kiệm cứu trợ công nhân bị bỏng.

Còn Từ Niên Niên cũng vì chuyện xem mắt và nhận nuôi, đoạn tuyệt với chú thím, thời gian dài sống một mình bên ngoài.

Đi lại một lần này, tổng phải dập tắt những hối tiếc này, mới xứng đáng với cơ hội ông trời ban cho.

Ngay lúc Từ Hành đang tưởng tượng những điều này, cửa phòng ngủ cuối cùng cũng mở ra.

Từ Niên Niên đi đầu từ bên trong ra, đôi chân thon dài da như mỡ đông lộ rõ ra ngoài, khiến Từ Hành nhìn không rời mắt.

Thực ra Từ Niên Niên cũng rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan thanh tú như đóa sen kia không kém Nhan Trì Thố.

Chỉ là từ nhỏ bị nhan sắc của Từ Niên Niên đập vào mặt, khả năng miễn dịch của Từ Hành đối với bà chị này đã khá cao rồi, cũng chỉ có đôi chân đẹp kia mới thu hút được ánh mắt hắn.

Nhưng khi Nhan Trì Thố đi theo sau lưng Từ Niên Niên bước ra, Từ Hành bỗng chốc bị lớp trang điểm và cách ăn mặc của cô bé này làm cho kinh ngạc tột độ.

Nửa thân trên mặc một chiếc áo len dệt kim dài tay màu be, bên trong phối một chiếc áo hai dây nhỏ màu trắng, để lộ xương quai xanh tinh xảo và cái cổ thon dài.

Nửa thân dưới là một chiếc chân váy bò, để lộ đầu gối tròn trịa và bắp chân trắng nõn đáng yêu, chân đi một đôi xăng đan trắng, móng chân trong suốt tinh nghịch lộ ra ngoài, phát hiện Từ Hành đang nhìn, còn căng thẳng co lại một chút.

Ngoài ra, điều khiến Từ Hành ngạc nhiên nhất, chính là mái tóc dài đến eo của Nhan Trì Thố lúc này, như thác nước đổ xuống, phác họa khuôn mặt trái xoan của cô càng thêm xinh đẹp.

Kéo theo khí chất cả người so với lúc tóc ngắn tăng thêm một nét dịu dàng và quyến rũ, khiến cô nhìn qua cũng thêm phần e ấp của thiếu nữ.

"Người nào đó có thể đừng như kẻ biến thái thế được không." Từ Niên Niên khoanh tay dựa vào tường, nhìn thằng em thối nhìn chằm chằm con gái nhà người ta không rời mắt, không khỏi bĩu môi, trong lòng còn có chút chua loét, "Nhìn đủ chưa hả?"

Rõ ràng mình cũng đâu có kém, kết quả tên này chỉ mải nhìn Nhan Trì Thố, cũng chẳng biết thưởng thức bà chị nhà mình.

Nhan Trì Thố từ trong phòng ngủ đi ra rõ ràng vô cùng căng thẳng, thỉnh thoảng lại kéo vạt áo hai dây, hoặc xoa xoa vạt váy, dùng cách này để che giấu cảm xúc của mình.

Có một thuyết pháp là, từ khi lên cấp hai, cô đã không còn mặc quần áo con gái bình thường nữa, đều mặc loại đồng phục rộng thùng thình đó.

Cách nhiều năm mặc lại quần áo con gái, còn là loại đặc biệt tôn dáng và gợi cảm thế này, Nhan Trì Thố quả thực có chút không tự nhiên.

Đặc biệt là mặc chân váy không có quần bảo hộ, Nhan Trì Thố mặc quần dài đã lâu rõ ràng rất không quen, cảm giác bên dưới mát lạnh này, khiến cô rất có cảm giác không an toàn.

"Nào nào." Từ Hành hoàn hồn, vội vàng đứng dậy từ ghế sofa, nâng máy quay phim nói với Từ Niên Niên, "Chị làm trước đi, làm mẫu cho người ta."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!