Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15106

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Quyển 4: Vui đau như cắt?! Lật ngược cái kết! - Chương 73: Trọng nghĩa khí

Quở trách xong những chuyện đó, Tần Duyệt hỏi đến chuyện chính, về bản kế hoạch và thái độ của bố mẹ nhà họ Tư.

“Em đang viết, chủ yếu là hoàn thành chi tiết giai đoạn một là được, chắc cần thêm mấy ngày làm việc nữa ạ,” Tư Ấu Tuyết nhanh chóng vào trạng thái, “Bố mẹ em về cơ bản đã đồng ý rồi, đợi em viết xong bản kế hoạch, ông ấy sẽ bàn kỹ hơn với chị.”

Bảo cô bịa chuyện thì cô không bịa nổi, nhưng nói chuyện công việc thì lại đâu ra đấy.

A Tuyết à, rốt cuộc vẫn là một người nghiêm túc.

“Mấy ngày nay chắc là không rảnh,” Tần Duyệt nghĩ một lát rồi nói, “Đợi đến lúc Tết sang nhà nhau chúc Tết rồi hẵng bàn kỹ hơn.”

Không phải không rảnh, mà chủ yếu là vừa trải qua chuyện lớn như vậy, có thể nói là đã đưa ra một trong những lựa chọn quan trọng nhất của đời người, nhất thời chưa thể nguôi ngoai, không thể hoàn toàn bước vào trạng thái làm việc nghiêm túc được.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi cảm thán: “Tư Ấu Tuyết, cậu đúng là một người kỳ diệu.”

Tư Ấu Tuyết: “?”

“Vừa mới trải qua chuyện như vậy, ngay cả tôi cũng phải mất một thời gian mới bình tĩnh lại được,” Tần Duyệt thở dài, “Vậy mà cậu lại có thể vào trạng thái làm việc từ mấy hôm trước, dường như không bị ảnh hưởng chút nào.”

“… Có lẽ, với công việc,” Tư Ấu Tuyết nói nhỏ, “em nhiệt tình hơn một chút.”

“Đúng vậy, trong ấn tượng của tôi thì cậu đúng là người như vậy, luôn đặt công việc lên trên tất cả mọi thứ,” Tần Duyệt lẩm bẩm, “Một người như cậu, sao lại có thể bị con gái làm cho mê mẩn chứ?”

Tư Ấu Tuyết nở một nụ cười khổ.

Thật không dám giấu, em cũng không biết tại sao, thậm chí em còn không biết mình có thật sự bị cô ấy làm cho mê mẩn hay không nữa.

“Thôi không nói chuyện này nữa,” Tần Duyệt xua tay, “Nói về người tiếp theo đi, 00… các cậu gọi cô ta là gì nhỉ.”

“Ayane,” Tư Ấu Tuyết vội nói, “Ai cũng gọi cậu ấy là Ayane, cậu ấy là Hội trưởng CLB 2D của Đại học Tịch Thành ạ.”

“Hội trưởng CLB 2D…”

Tần Duyệt lẩm bẩm mấy lần, bỗng nhớ ra điều gì đó: “Nghe hơi quen tai, hình như trước đây từng nghe ở đâu rồi.”

Tư Ấu Tuyết cũng suy nghĩ một lát, ký ức lần đến nhà họ Tần làm khách ùa về, bèn nhắc nhở: “Cậu ấy chính là cô gái ôm Bạch Ninh Ninh trong video của vụ lùm xùm ở lễ hội anime lần đó ạ.”

“Bảo sao cứ thấy hình như mình đã bỏ sót điều gì, hóa ra là có vấn đề từ sớm như vậy rồi!” Tần Duyệt đập bàn một cái, làm Tư Ấu Tuyết sợ đến run cả người.

Hóa ra là trước đây chị không nhớ ra à.

Tần Duyệt im lặng một lúc, cuối cùng khẽ thở ra một hơi: “Nói xem suy nghĩ của cậu đi.”

Tư Ấu Tuyết cẩn thận hỏi: “Suy nghĩ về chuyện gì ạ?”

“Về Ayane, các cậu cũng ở bên nhau một thời gian rồi nhỉ,” Tần Duyệt hỏi cô, “Trong mắt cậu, cậu ta là người như thế nào?”

Tần Hân là em gái ruột của cô, Tư Ấu Tuyết là bạn chơi từ nhỏ, giờ là bạn tốt, cả hai đều là người cô quen biết ngoài đời, ngày thường có thể thấy tận mắt, sờ tận tay, xem như khá thân thuộc.

Chỉ có Ayane là chưa gặp ngoài đời, tuy trên mạng nói chuyện rất vui vẻ, cũng có tình cảm, nhưng rốt cuộc vẫn không biết đối phương là người như thế nào.

Tư Ấu Tuyết do dự mãi, mới hỏi: “Chị Tần Duyệt, chị muốn nghe ý kiến chủ quan, hay là khách quan ạ?”

“Đừng có nói vòng vo như thế, tôi muốn nghe sự thật,” Tần Duyệt lườm một cái bằng đôi mắt đẹp, “Nói thật đi!”

“… Vâng ạ, Hội trưởng Ayane người này, cũng được ạ,” Tư Ấu Tuyết đắn đo dùng từ, “Nhất là khi đối xử với người nhà, cậu ấy đặc biệt trọng nghĩa khí.”

Tần Duyệt ngước mắt nhìn cô: “Bây giờ cậu cũng là bạn của cậu ta, cậu ta cũng rất trọng nghĩa khí với cậu à?”

“Vâng.”

“Cụ thể là ở phương diện nào?”

Câu hỏi này của Tần Duyệt quá nhanh, không hề có chút ngập ngừng nào, Tư Ấu Tuyết vẫn còn đang chìm trong hồi ức thường ngày, bất giác trả lời: “Ví dụ như lúc tụi em giữ Bạch Ninh Ninh ở lại qua đêm, cậu ấy sẽ không màng đến bản thân trước, mà tìm cách để em chiếm hời.”

“…”

“…”

“Hay, hay lắm, rất tốt,” Tần Duyệt tức đến bật cười, “Hào phóng thật đấy, trọng nghĩa khí nhỉ.”

“Khụ, thật ra còn có những chuyện khác nữa, cái đó chỉ là ngoài ý muốn thôi,” Tư Ấu Tuyết cố gắng cứu vãn, “Chủ yếu là bình thường cậu ấy…”

“Được rồi không cần nói nữa, tôi hiểu rồi,” Tần Duyệt ngồi xuống lại, bình ổn lại tâm trạng, “Mấy hôm nữa cậu gọi Bạch Ninh Ninh đến, giảng cho cậu ấy nghe về dự án này.”

Tư Ấu Tuyết vội vàng gật đầu: “Là phận sự của em ạ.”

Đây đúng là phạm vi công việc của cô.

“Cậu có thể đi được rồi đó,” Tần Duyệt dựa vào sô pha nói, “Nói với người bạn tốt trọng nghĩa khí của cậu một tiếng, bảo cậu ta ngày mai đến gặp tôi.”

Tư Ấu Tuyết nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, Tần Hân đã nói với cô, khi Tần Duyệt nói ra câu này, nghĩa là về cơ bản cô đã qua ải.

Cũng được, có kinh mà không hiểm, không xảy ra vấn đề gì lớn. Duy chỉ có điều gì đó không đúng, là chính Tư Ấu Tuyết cũng bị làm cho hơi mơ hồ.

Rốt cuộc mình có cong không? Rốt cuộc mình có thích Bạch Ninh Ninh không? Rốt cuộc mình có vì muốn có được cô ấy mà làm những chuyện đó không?

Nếu nói có, thì trong ký ức lại không phải như vậy. Nếu nói không, thì lúc Tần Duyệt hỏi, mình cũng đã thừa nhận rồi.

Triệu chứng này của Tư Ấu Tuyết không phải đột nhiên xuất hiện, lần cuối cùng tư tưởng phân liệt như vậy, là lúc đến Đại học Tịch Thành viết nhật ký — chắc là mầm bệnh đã gieo từ lúc đó rồi.

“Được rồi,” Tần Duyệt xua tay đuổi người, “Cậu về đi, đừng đứng đó nữa, nhìn thấy cậu là tôi lại tức.”

“Vâng,” Tư Ấu Tuyết xách cặp tài liệu của mình lên, “Em đi ngay đây.”

Đi đến cửa, Tần Duyệt lại gọi cô lại: “Chờ một chút.”

Tư Ấu Tuyết dừng bước, quay đầu lại, chỉ thấy Tần Duyệt lấy điện thoại ra, loay hoay một lúc: “Cậu lên QQ đi, nhận file… Ha, gửi thất bại rồi, kiểm tra an toàn không đạt, để tôi nén lại đã.”

Gì cơ?

Tư Ấu Tuyết ngơ ngác, thầm nghĩ file gì mà gửi thất bại, có dính đến nội dung 18+ à?

Một lát sau, cùng với tiếng “ding dong”, file nén đã được gửi đến, Tư Ấu Tuyết bấm nhận, tò mò hỏi: “Chị Tần Duyệt, chị gửi cho em cái gì vậy ạ?”

“Lúc đó cậu không kịp chụp ảnh nhỉ, bình thường cũng không có cơ hội,” Tần Duyệt hừ lạnh một tiếng, “Ảnh của Bạch Ninh Ninh, loại mặc khăn tắm và yukata ấy.”

Khăn tắm và yukata đều có cổ áo xẻ sâu, bảo sao không qua được kiểm tra an toàn.

Tư Ấu Tuyết khẽ sững người: “Nhưng tại sao lại gửi cho em cái này ạ?”

“Chẳng phải cậu nói là thích gu này sao, vừa nhìn thấy trong suối nước nóng đã đổ gục,” Tần Duyệt nói như thể đó là điều hiển nhiên, “Cầm lấy mà xem đi, tuy không phải chụp ở suối nước nóng, nhưng cũng gần như vậy.”

A Tuyết ngẩn người, cô thật sự đã nói như vậy sao.

“Còn nữa, chúng ta cũng là bạn bè,” Tần Duyệt hừ lạnh một tiếng, “Có gì giúp được, tôi cũng đã giúp cậu rồi, đừng có nói tôi không trọng nghĩa khí.”

Nhìn file “Bạch Ninh Ninh yukata (ảnh trân quý).rar” trong điện thoại, trong lòng Tư Ấu Tuyết trăm mối ngổn ngang, không biết nên nói gì.

“Được rồi, giờ thì thật sự không có chuyện gì nữa,” Tần Duyệt xua tay, “Cậu về đi.”