Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1296

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2131

Quyển 1: Nợ thì phải trả… bằng thân à? - Chương 68: Không ai có thể từ chối

“Xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn, tớ nghỉ ngơi một ngày cho khỏe,” Bạch Ninh Ninh thản nhiên nói, “Không có gì to tát đâu, tớ nghỉ khỏe rồi.”

Những một ngày một đêm đấy.

“Thế nên tớ mới tò mò, có chuyện gì mà khiến cậu mệt đến mức này chứ,” Quan Thiến quan tâm nói, “Có phải xảy ra sự cố gì không?”

“Không có, chuyện thường ngày thôi,” Bạch Ninh Ninh nghĩ một lát, “Bình thường vẫn hay như vậy, chỉ là lần này có chút thay đổi, khiến tớ không lường trước được.”

“Gì cơ?”

Quan Thiến càng nghe càng mông lung, không ngờ phản ứng hơi lớn, đã thu hút sự chú ý của thầy giáo trên bục giảng.

“Này, hai bạn nữ bàn cuối kia, trong giờ học nói gì mà kích động thế,” thầy giáo chỉ thẳng về phía họ, “Lên giải bài toán này.”

Quan Thiến nhìn lên bảng, mặt cắt không còn giọt máu, hoàn toàn không hiểu gì.

“Đại Bạch Viên, l-làm sao bây giờ?”

“Đừng hoảng.”

Bạch Ninh Ninh nhìn kỹ một lượt, cảm thấy có chút quen mắt, là bài toán đã từng làm rồi.

“Tớ lên giải.”

Nói xong, cô đứng dậy đi lên bục giảng, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, thuận lợi viết ra lời giải.

Thầy giáo đẩy gọng kính, kinh ngạc hỏi: “Em xem trước bài rồi à?”

Bạch Ninh Ninh lạnh mặt, cười khẩy một tiếng: “Giáo án ít nhất ba năm rồi chưa thay đổi nhỉ, sinh viên tốt nghiệp khóa 21 hồi năm hai, cũng làm bài này.”

“Giáo án mấy năm không đổi là chuyện bình thường, khụ… Dù em có xem trước bài rồi, thì trong giờ cũng đừng lơ là quá, ít nhất đừng nói chuyện riêng như chốn không người,” thầy giáo giơ cao đánh khẽ, “Xuống đi, tiếp tục cố gắng nhé.”

Cố gắng cái gì chứ, bây giờ em đi thi cuối kỳ, cũng phải được trên tám mươi điểm.

Mang theo niềm kiêu hãnh của một người trùng sinh, Bạch Ninh Ninh ưỡn ngực ngẩng đầu bước xuống bục giảng. Bộ dạng này mà ở nhà, Tần Duyệt sẽ lại thấy cô kiêu ngạo đến đáng bị đè.

Nhưng lúc này, trong mắt các bạn cùng lớp, Bạch Ninh Ninh là thần, là GOD, là cao thủ giải tích số một của cả lớp.

Bởi vì giải tích thật sự không phải môn cho người học.

Cô toàn tri như một vị thần, có vẻ đẹp của nữ thần, và cũng… ‘lớn’ như nữ thần trong truyền thuyết.

Bạch Ninh Ninh đi về chỗ ngồi, Quan Thiến dùng ánh mắt nói: Hiểu rồi, tối hôm kia chắc chắn cậu đã thức trắng đêm học giải tích đúng không.

Tiếc là Bạch Ninh Ninh không đọc được ngôn ngữ ánh mắt, không biết cô bạn muốn nói gì. Thầy giáo đã bảo trong giờ không được nói chuyện, vậy thì yên lặng nghịch điện thoại thôi.

Mở game mobile, tiết giải tích cứ thế kết thúc trong những tương tác chạm vào các em gái trên màn hình.

“Đại Bạch Viên, cậu đỉnh thật sự!”

Tan học, Quan Thiến bổ nhào vào người Bạch Ninh Ninh, chính xác hơn là vào chiếc gối, tận hưởng một hồi: “Quá tuyệt vời.”

Bạch Ninh Ninh nghiêng đầu: “Cái gì đỉnh, cái gì tuyệt vời.”

“Giải tích quá đỉnh,” Quan Thiến thành tâm thành ý nói, “Gối quá tuyệt vời.”

Hôm qua Bạch Ninh Ninh không đến, Quan Thiến đã điểm danh giúp cô, thù lao chính là được gối lên một chút.

Khả năng chịu lực của chiếc gối rất tốt, Bạch Ninh Ninh hoàn toàn không thấy khó chịu, thậm chí còn có thể lấy điện thoại ra chơi. Cậu ấy gối cứ gối, mình chơi cứ chơi.

Cô mở danh sách bạn bè, tìm thấy QQ của một học muội.

【Ninh Ninh không biết】: Học muội Nana, số phòng ký túc xá của em là bao nhiêu, nói cho chị biết đi.

【Nana sắp khỏe rồi】: Học… học tỷ?!

Trong một phòng ký túc xá nữ, một bé loli nào đó đang ngồi trên giường toàn thân run lên, suýt nữa thì bị chuột rút lần thứ hai.

Làm gì làm gì, tại sao học tỷ lại hỏi số phòng của mình, chị ấy muốn… muốn làm gì chứ.

【Ninh Ninh không biết】: Chị nghe nói lần trước em bị chuột rút, bây giờ vẫn chưa khỏe hẳn. Vừa hay gần đây chị có học được chút kiến thức chuyên trị chuột rút, qua giúp em một tay.

Giúp, giúp mình, giống như lần trước sao.

Gương mặt loli xinh xắn của Nana đỏ bừng lên, cô bé vẫn còn nhớ trải nghiệm trong lớp học hôm đó – đôi chân nhỏ lơ lửng, cơn chuột rút bất ngờ, và cặp đùi mềm mại của học tỷ.

Nếu hỏi kỹ thuật xoa bóp của Bạch Ninh Ninh rốt cuộc có chuyên nghiệp hay không, Nana không biết, nhưng quả thực rất thoải mái, đã làm giảm đi phần lớn cảm giác đau đớn do chuột rút.

Nhưng vấn đề là lúc đó ngoài cảm giác thoải mái, còn có vài cảm giác kỳ lạ khác…

May mà lần trước thời gian ngắn, vẫn cố chịu được. Nhưng bây giờ học tỷ lại muốn đến một lần nữa, hơn nữa nghe chị ấy nói, còn học được kỹ thuật chuyên nghiệp, tay nghề càng thêm điêu luyện.

Nếu thật sự dùng tới, Nana sẽ không còn là “Nana sắp khỏe rồi”, mà là “Nana bay mất rồi”.

Vì vậy, tuy rằng được học tỷ xoa bóp rất thoải mái, nhưng vì sức khỏe của bản thân, vẫn nên từ chối thì hơn.

【Nana sắp khỏe rồi】: Học tỷ, em sắp khỏe rồi ạ, thật sự không cần phiền chị đâu…

【Ninh Ninh không biết】: Nói mau, đừng lãng phí thời gian.

Í!

Nana run bắn người, theo phản xạ gõ luôn số phòng ra.

【Nana sắp khỏe rồi】: Tòa A phòng 202 ạ.

Được rồi, đã có số phòng của học muội loli, tiếp theo có thể qua đó được rồi.

Bạch Ninh Ninh cất điện thoại đi, cúi đầu nhìn Quan Thiến: “Được chưa, còn bao lâu nữa?”

“Sắp rồi sắp rồi, cho tớ hưởng thụ thêm chút nữa,” Quan Thiến vẻ mặt hạnh phúc, “A, đây chính là xứ sở dịu dàng trong truyền thuyết đây mà, trên đời không một ai có thể từ chối nó.”

Quan Thiến là gái thẳng, nói câu này chỉ là đùa giỡn, bạn thân con gái với nhau đều như vậy cả.

Nhưng người nói vô tình, người nghe hữu ý, Bạch Ninh Ninh cúi đầu nhìn chiếc gối của mình, chìm vào suy tư.

Không ai có thể từ chối sao.

Nửa phút sau, Quan Thiến rời khỏi nơi thoải mái nhất trên thế gian.

“Được rồi, không còn sớm nữa, tớ cũng nên rời khỏi vùng an toàn của mình thôi,” cô nói, “Ra ngoài bôn ba.”

Bạch Ninh Ninh nghiêng đầu: “Ý cậu là sao?”

“Là phải đi học tiếng Anh đây,” Quan Thiến vươn vai, “Học xong tiếng Anh là có thể đến nhà ăn rồi.”

Nếu buổi sáng kín lịch, sẽ có hai tiết học, ví dụ như thứ Ba hôm nay, một tiết giải tích và một tiết tiếng Anh.

“Ừm, vậy cậu nhớ điểm danh giúp tớ nhé,” Bạch Ninh Ninh đứng dậy, “Tớ phải đến chỗ khác.”

“Lại không đi học… Thôi được rồi, dù sao cậu học giỏi, không đến lớp cũng chẳng sao.”

Quan Thiến nhìn cô với ánh mắt phức tạp, thầm nghĩ lớp học đàng hoàng không lên, thầy cô giảng bài không nghe, chỉ ngồi đó nghịch điện thoại, rồi nửa đêm thức trắng học bài chứ gì.

Đúng là cậu thật đấy, Đại Bạch Viên.

Quan Thiến dù thế nào cũng không thể ngờ được, Bạch Ninh Ninh bùng kèo lớp tiếng Anh, không phải để đi chơi chỗ khác, mà là lặng lẽ đến dưới tòa nhà ký túc xá nữ, rồi mò lên tầng hai.

“Phòng 202, chính là ở đây.”

Cô định giơ tay gõ cửa, nhưng phát hiện cửa vốn không đóng, bèn đi thẳng vào trong, và ngay lập tức nhìn thấy học muội loli đang ngồi trên giường.

“Hóa ra em mở sẵn cửa đợi chị,” Bạch Ninh Ninh đi thẳng về phía Nana, “Vậy chúng ta không nên chậm trễ, kết thúc sớm một chút.”

Cái đầu nhỏ của Nana đã đơ ra rồi.

Tại sao học tỷ lại đột nhiên đẩy cửa vào… Đúng rồi, là bạn cùng phòng nói muốn xuống lầu mua đồ giúp mình, nên quên đóng cửa.

“Không, không phải đâu ạ học tỷ,” cô bé đỏ mặt hoảng hốt giải thích, “Là bạn cùng phòng của em, Tiểu…”

Một người bạn cùng phòng cũng là loli hợp pháp, tên là Tiểu Ức, vừa mới ra ngoài mua đồ, nên cửa mới không đóng.

Nhưng Bạch Ninh Ninh lười nghe cô bé giải thích, trực tiếp vươn tay ra.

“Í á!”