Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23097

Quyển 5: Ăn Tết cho tử tế đi nào - Chương 3: Món quà của mẹ Tần

Mẹ Tần vội vàng chuyển chủ đề: “Tốt lắm, tốt lắm, tóm lại mọi người mau vào đi.”

Phải phối hợp diễn xuất cùng con gái, bà không thể làm như không thấy.

Mấy người đều thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu chuyển hành lý xuống xe, chỉ có Bạch Ninh Ninh là hơi ngơ ngác.

Khoan đã, kỳ học sau khai giảng mới khám sức khỏe mà, kỳ trước có khám đâu nhỉ?

“Học tỷ Ninh Ninh, đừng ngẩn ra đó nữa,” Tần Hân thúc giục cô, “Mau xách hành lý vào trong rồi ăn cơm.”

Ồ ồ, đúng rồi, ăn cơm.

Mùa đông rất cần bổ sung calo, hoạt tính của enzyme tiêu hóa trong cơ thể tăng lên, bụng nhanh đói, bây giờ trong đầu Bạch Ninh Ninh chỉ toàn là chén cơm thôi.

Vào trong sân, hành lý đã có người khác giúp mang đi cất, cả nhà trực tiếp vào bàn ăn.

Bạch Ninh Ninh đói thật rồi, vừa ngồi vào bàn là ăn lia lịa. Dì nấu ăn ở Thủy Duyệt Đình Uyển vốn là người từ nhà cũ họ Tần sang, tay nghề tương đương nhau, hoàn toàn không có chuyện không quen.

Tần Duyệt và Tần Hân thì kín đáo hơn, ăn từng miếng nhỏ, thỉnh thoảng nói chuyện với bố mẹ.

“Duyệt Duyệt, gần đây nghe nói tình hình công ty không tốt lắm, con xử lý thế nào rồi?”

“Cũng ổn ạ, đã có cách giải quyết rồi, qua Tết là xong.”

“Hân Hân, con dạo này học hành thế nào, nghe nói cũng không tệ.”

“Đúng là không tệ ạ, nhưng chắc bố mẹ nghe nói là chuyện hội thao, cái đó không liên quan đến học tập.”

Sau khi hỏi han hai cô con gái, mẹ Tần lại nhìn sang Bạch Ninh Ninh: “Cái này, Ninh Ninh à…”

“Vâng?”

“…Thôi không có gì, con cứ ăn trước đi, ăn nhiều vào, đang tuổi ăn tuổi lớn mà.”

Bạch Ninh Ninh ăn ngon lành như vậy, mẹ Tần cũng không thể cứ kéo cô nói chuyện được.

Cứ ăn đi, ăn nhiều một chút cũng tốt, vẫn đang phát triển mà. Dù sao cũng là con dâu của cả hai đứa con gái mình, lớn thêm chút nữa cũng tốt.

Sau bữa tối trời đã muộn, cũng không nói thêm chuyện gì khác, mọi người sắp xếp phòng cho nhau nghỉ ngơi.

Mẹ Tần kéo Tần Hân sang một bên, hỏi cô: “Có cần mẹ chuẩn bị một phòng khách thật lớn cho các con không?”

Nhà cũ họ Tần thường xuyên có bạn bè thân thích đến chơi, nên khoản phòng cho khách được chuẩn bị rất chu đáo.

Đôi khi khách đến một mình, ví dụ như Bác sĩ Trần thỉnh thoảng ghé qua, thì sẽ được xếp một phòng nhỏ có giường đơn, gọi là gói đơn.

Đôi khi khách kéo cả gia đình đến, ví dụ như đợt nghỉ lễ Quốc Khánh lần trước, nhà Lâm Nghi, nhà Tô Lạc, rồi cả nhà Tư Ấu Tuyết, cả nhà ba người đều đến, thì sẽ được xếp một phòng rất rộng rãi, bên trong có giường lớn giường nhỏ và cả vách ngăn, gọi là gói gia đình.

Hai cô con gái nhà mình và bạn gái của họ, rõ ràng là rất hợp với gói gia đình.

“Không cần đâu ạ,” Tần Hân vội từ chối, “Chị gái còn chưa biết, mẹ làm vậy lộ liễu quá.”

Chuyện của Tần Duyệt, Tần Hân và Bạch Ninh Ninh, bố Tần mẹ Tần đã biết cả rồi, nhưng Tần Duyệt lại không biết là họ đã biết.

“Thôi được rồi,” mẹ Tần có chút tiếc nuối, “Vậy mẹ xếp cho các con phòng cạnh nhau, nghe nói lúc ở Thủy Duyệt Đình Uyển, phòng các con cũng sát nhau.”

“…Vậy,” Tần Hân do dự một lát rồi hỏi, “cách âm có tốt không ạ?”

Đáp án quá rõ ràng, là một căn nhà sân vườn cũ, hiệu quả cách âm đương nhiên không tốt bằng Thủy Duyệt Đình Uyển.

Tin tốt là Tần Duyệt cũng đã mệt, tối đến là đi ngủ, chứ không phải ngủ với Bạch Ninh Ninh.

Cả nhà ba người về nhà bố mẹ chuẩn bị đón Tết, đêm đầu tiên trở về, không có chuyện gì xảy ra, mọi người đều trải qua một đêm rất bình yên.

Rõ ràng sắp đến Tết, mà lại có cảm giác như đang đón đêm Giáng sinh.

Sáng hôm sau, Bạch Ninh Ninh là người cuối cùng thức dậy, hôm qua dọn dẹp đồ đạc tốn quá nhiều thời gian, làm cô mệt lả.

Sau khi thức dậy, đi một vòng trong nhà, Bạch Ninh Ninh phát hiện chỉ có mình cô, không thấy bóng dáng Tần Duyệt và Tần Hân đâu cả.

“Ninh Ninh, dậy rồi à,” mẹ Tần ở bên ngoài gọi cô, “Lại đây ăn chút gì đi, con còn chưa ăn sáng đâu.”

Bạch Ninh Ninh ngồi vào chỗ, cầm một miếng bánh gạo: “Dì ơi, chị Duyệt Duyệt và Tần Hân đâu rồi ạ?”

“Hai đứa nó cùng chú ra phố mua đồ rồi, câu đối Tết các loại ấy mà,” mẹ Tần mỉm cười nhìn cô, “Không sao đâu, chúng nó đi thì cứ đi, con ở nhà chơi một mình.”

Bạch Ninh Ninh suy nghĩ một lát, chớp chớp mắt: “Vậy, có gì vui để chơi không ạ?”

Đúng là không khách sáo chút nào.

Mẹ Tần nghĩ ngợi rồi nói: “Con cứ ăn trước đi, ăn xong mẹ… dì đưa con đến một nơi, cho con xem vài thứ.”

Bà đã nói vậy, Bạch Ninh Ninh đâu còn tâm trí nào mà từ từ ăn sáng, ba miếng hai miếng đã nhét hết bánh gạo vào miệng, sữa thì ừng ực tu vào bụng.

“Chậm thôi, chậm thôi,” mẹ Tần ở bên cạnh không ngừng khuyên, “Ăn từ từ, đừng vội, nguội rồi thì có thể đi hâm lại.”

“Không cần đâu ạ,” Bạch Ninh Ninh lau khóe miệng, “Con ăn xong rồi.”

Nghỉ ngơi một lát, mẹ Tần đưa cô đến một căn phòng bên trong. Nơi đây trưng bày những bức danh họa và đồ cổ mà bố Tần sưu tầm, bài trí rất tinh tế, Bạch Ninh Ninh vừa bước vào đã bị thu hút, cảm giác như mình đang bước vào một viện bảo tàng sưu tập nào đó.

Nếu tính theo giá trị quy đổi, căn phòng này có lẽ còn đắt hơn cả bảo tàng Tịch Thành.

Ngoài ra, còn có một số đồ trang sức lấp lánh. Bạch Ninh Ninh không có kiến thức, không nhận ra đây là những thứ gì.

Chỉ thấy mẹ Tần lục lọi một lúc, tìm ra một chiếc trâm cài áo bằng đá quý rất đẹp.

Bạch Ninh Ninh không biết đó là loại đá quý gì, chỉ biết nó hơi giống Ruby Doppler.

“Ninh Ninh à, đây là của hồi môn trước đây dì chuẩn bị cho Duyệt Duyệt, bây giờ đưa cho bạn gái của nó,” mẹ Tần cầm chiếc trâm, ngắm nghía một chút, “…Thứ này được thiết kế cho người có phần trước phẳng hơn, với con thì… để mấy nữa dì tìm một người thợ, gỡ viên đá ra làm thành mặt dây chuyền hay gì đó nhé.”

Cài trâm lên ngực Bạch Ninh Ninh, có khi đi đường cũng đâm phải gối.

Bạch Ninh Ninh không đưa tay ra, mẹ Tần liền nắm tay cô lên: “Con cứ cầm trước đi, đợi qua Tết dì liên lạc được người, sẽ sửa lại cho con.”

Cầm chiếc trâm ruby, Bạch Ninh Ninh rất muốn nói không cần phiền phức như vậy, đợi đến lúc dì tìm người sửa xong, rồi đưa thành phẩm cho con cũng được.

Nhưng như vậy có phải là quá không khách sáo không nhỉ, emmmmmm…

Mẹ Tần không nhìn thấy sự bối rối trên gương mặt cô gái, bà quay đầu lại lục lọi một hồi, lấy ra một chiếc trâm khác.

Bạch Ninh Ninh nhìn một cái, vẫn không nhận ra tên, chỉ cảm thấy nó giống như Sapphire Doppler.

“Đây là của hồi môn chuẩn bị cho Hân Hân.” Mẹ Tần vừa mở miệng đã nói một câu như vậy.

Bạch Ninh Ninh có chút hoang mang: “Của hồi môn của học muội Tần Hân… đẹp thật, nhưng không nên lấy ra trưng bày bây giờ chứ ạ.”

“Như nhau cả thôi,” mẹ Tần nhấc tay cô lên, “Cho con đấy, cầm cho chắc vào.”

“…Hả?”

Hai người nhìn nhau, im lặng một lúc, mẹ Tần mới hiểu ra — hóa ra con gái thứ hai nhà mình vẫn chưa chọc thủng giấy cửa sổ à?

Lợi hại thật, chưa làm rõ quan hệ đã bắt đầu hưởng thụ rồi, không biết làm thế nào mà hay vậy.

“Ừm, trước đây là chuẩn bị làm của hồi môn cho nó,” mẹ Tần suy nghĩ một chút rồi nói, “Bây giờ đưa cho người bạn thân nhất và cũng là học tỷ của nó, nó không chỉ một lần nói với dì rằng, con có ảnh hưởng rất sâu sắc đến nó.”